Nông Kiều Có Phúc

Chia Tiền


trước sau

Vương thị và A Lộc đều ngạc nhiên mừng rỡ nhìn qua Trần A Phúc, Trần A Phúc gật gật đầu với họn hắn, cười nói: "Đi, chúng ta đi ăn mì vằn thắn trước, đói rồi."

Bọn họ đi đến quán mì vằn thắn, muốn bốn chén mì vằn thắn, mười hai văn một chén, Vương thị cũng không tiếc rẻ.

Mì vằn thắn da mỏng thịt nhiều, ngon đến hai đứa bé bất chấp nóng, càng không ngừng đưa vào trong miệng.

Nếu không phải sợ cái bụng nhỏ bọn họ chịu không nổi, Trần A Phúc cũng muốn lại cho bọn họ một chén.

Thời điểm ăn mì vằn thắn, một cái giỏ may vá cuối cùng cũng được một vị cô nương mua đi.

A Lộc còn nói: "Thật là thơm, đáng tiếc không thể mang một chén trở về cho cha."

Trần A Phúc chỉ chỉ một quán sốt thịt đối diện nói: "Mì vằn thắn không thể mang, chỗ đó có bán sốt thịt, chúng ta mua một ít sốt thịt mang về cho cha."

Vương thị nói: "Sạp nhà kia là món kho Từ ký Minh Thủy trấn, nghe nói đặc biệt thơm."

Trần Đại Bảo hít mũi một cái nói: "Dạ, là thơm, chúng ta bên này cũng ngửi được."

Vương thị nói: "Mua sốt thịt sau một bước.

Chúng ta trước vào trong chùa dập đầu với Bồ Tát, cảm ơn Bồ Tát phù hộ A Phúc hết bệnh, lại còn phải thêm một ít tiền dầu vừng." Lại nói: "Nếu như có thể gặp được đại sư đoán mệnh cho A Phúc thì tốt lắm, nhất định phải cảm ơn hắn, nhận tốt lành của hắn."

Mấy người tiến vào chùa miếu, đi dập đầu dâng hương cho Bồ Tát, Trần A Phúc rộng rãi thêm một lượng bạc tiền dầu vừng.

Đi vài cái đại điện, cũng không thể gặp được hòa thượng ông thầy tướng số kia, lại không biết hắn gọi pháp danh là gì, Vương thị thất vọng không thôi.

Trần A Phúc cũng có một ít mừng thầm, có lẽ nàng không muốn gặp được cao tăng cái gì.

Mấy người rời tự, lại đi mua một cân sốt thịt, Trần A Phúc còn mua mỗi đứa một cây đường hồ lô cho hai đứa bé.

Giữa hè sau giờ ngọ dị thường nóng bức.

Ra Hồng Lâm Sơn, cảm thấy càng nóng.

Trần A Phúc nhìn thấy xe bò xe lừa ven đường, cũng không dám đánh tiếng "thuê", Vương thị khẳng định không tiếp nhận được.

Còn đi không xa, gặp được xe bò Cổ Kiều thôn thôn hàng xóm, vài người ngồi lên, trên xe còn có hai phụ nhân Hưởng La thôn.

Một vị phụ nhân nói: "Trần Nhị tẩu tử, nghe nói giỏ may vá nhà ngươi một cái muốn bán chín mươi văn tiền, hôm nay khẳng định kiếm nhiều xâu tiền đi?"

Vương thị sợ nói: "Nơi nào kiếm nhiều như vậy, bán mắc người ta không chịu mua, rất nhiều đều là bán đổ bán tháo."

Một vị phụ nhân khác nói: "Kêu giá cao như vậy, lại tiện có thể tiện đi đến nơi nào? Một xe ngựa giỏ, bốn, năm xâu tiền nhất định có thể kiếm được.

Ai da, nhà ngươi nửa ngày liền kiếm được tiền hơn nửa năm cả nhà chúng ta, thật có thể chịu."

Nói đến người trên xe không ngừng hâm mộ.

Vương A Lộc cùng Đại Bảo cũng vội vàng phủ nhận: "Không có nhiều như vậy."

Phụ nhân kia bĩu môi nói: "Vội cái gì, các ngươi kiếm lại nhiều cũng không có người đoạt."

Trần A Phúc không phủ nhận, con số nhỏ như thế cũng không nhận thức, tương lai làm sao cất căn phòng lớn.

Về đến trong thôn đã là cuối giờ Thân, cách thật xa liền nhìn thấy Trần Danh ngồi ở dưới mái hiên lo lắng ngắm nhìn phương xa.

Thấy bọn họ trở về, vội vàng đứng dậy đi đến trước cửa hàng rào.

Hắn thấy trừ Vương thị vác cái cái sọt ra, tất cả mọi người hai tay trống trơn, cười hỏi: "Đều bán hết rồi?"

Đại Bảo dựng thẳng ngón trỏ trên bờ môi, khoa trương thở dài nói: "Ông ngoại, nhỏ giọng một chút, vào nhà nói."

Mấy người đóng kín cửa rào, lại đóng cửa phòng, tiến vào tây phòng, còn để Đại Bảo ở trước cửa sổ xem bên ngoài có người tiến vào sân nhỏ hay không.

Vừa nhận được cái nhiệm vụ vinh quang này, Trần Đại Bảo liền ngồi xổm ở bên khung cửa sổ trên giường cảnh giác nhìn chăm chú ra bên ngoài.

Vương thị đặt đống tiền bên trong cái sọt trên bàn đất, một đống lớn, còn kèm theo vài cái bạc vụn.

Thời điểm khi mấy người Trần Danh thấy Trần A Phúc đặt mấy nén bạc trên bàn đất, nhãn tình trợn trắng, bọn họ vẫn là lần đầu tiên chứng kiến nhiều bạc như vậy.

Con mắt Trần Đại Bảo xem bên ngoài, miệng còn đắc ý nói: "Kiếm nhiều tiền như vậy, nương con tài giỏi đi? Còn có bà ngoại, một ít túi may vá đều là bà ngoại làm được."

A Lộc nặng nề gật đầu: "Ừ, tỷ tỷ và nương cũng rất giỏi."

Vành mắt Vương thị đều hồng, nói: "Cchân A Lộc cuối cùng có thể trị tốt lắm."

Trần Danh kích động đến thân thể đều có chút run sợ, nhìn chằm chằm bạc nói: "Như thế một ít tiền, đâu chỉ có thể trị tốt A Lộc chân, còn đủ thêm một ít đất đai cho mẫu tử A Phúc, người trong nhà cũng có thể qua ngày tốt lành." Suy nghĩ một chút, liền gom hai nén bạc hai mươi lượng đi đến trước mặt mình, bạc còn dư lại đẩy tới trước mặt Trần A Phúc.

Cười nói: "Cha biết rõ, túi may vá có thể bán nhiều tiền như
thế, công lao A Phúc lớn nhất.

Lần này cha mẹ liền lấy nhiều, giữ bốn mươi lượng, mười lượng xem chân cho A Lộc, ba mươi lượng thời điểm cưới vợ cho A Lộc thì đắp nóc nhà ngói.

Tiền còn dư lại A Phúc mua vài mẫu đất đai, lại giữ một ít tiền cho Đại Bảo đọc sách cưới vợ, về sau cuộc sống mẹ con các con sẽ không lo nữa."

Nhìn thấy Trần Danh phân phối như thế, Trần A Phúc không thể không xem trọng hắn, thật sự là người nam nhân tốt lòng dạ bằng phẳng.

Trần A Phúc cười trộn bạc đến cùng nhau, trước lấy một nén bạc hai mươi lượng đi ra nói: "Đây là tiền xem chân cho đệ đệ, mười lượng bạc nhất định không đủ, chuẩn bị nhiều một ít." Lại đẩy ba nén bạc hai mươi lượng tới trước mặt Trần Danh: "Sáu mươi lượng này, có tiền công của nương, cũng có nữ nhi hiếu kính, cha nhất định phải thu.

Đệ đệ không chỉ phải chữa lành chân, còn phải đi đọc sách, cha mẹ cũng phải qua ngày tốt lành." Lại đẩy ba mươi sáu lượng còn dư lại đi đến trước mặt mình: "Một ít tiền này mẹ con chúng ta giữ lại chậm rãi dùng.

Đất đai tạm thời không mua, về sau kiếm tiền nói sau."

Thấy Trần Danh còn muốn đẩy lại, Vương thị đè lại tay hắn, nói: "Quản gia, ông thương khuê nữ mấy chục năm, đây là lần đầu tiên nàng kiếm được, hiếu kính cho ông thì ông nhận đi."

Giọng của bà đều có chút nghẹn ngào.

Bà vẫn luôn cảm kích Trần Danh coi Trần A Phúc như chính mình sinh, hiện thời A Phúc cuối cùng dựa vào năng lực của mình hiếu kính hắn, trong lòng bà so với ai khác đều cao hứng.

Trần A Phúc lại kéo tay áo Trần Danh vài cái, nói: "Cha, cha cứ thu đi.

Bản lĩnh của nữ nhi người cũng thấy rồi, về sau còn muốn hiếu kính người nhiều nữa."

Đại Bảo ngồi xổm bên cửa sổ thẳng vui mừng, cũng khuyên nhủ: "Ông ngoại, người nhìn nương con đáng yêu biết bao nhiêu, người liền thu đi."

Trần Danh nhẹ gật đầu, kích động nói: "Khuê nữ ngoan, cha trước thu, cha nằm mơ cũng không nghĩ tới còn có thể có một ít tiền như thế.

Về sau nếu như A Phúc cùng Đại Bảo muốn dùng, thì đến lấy của cha bên này."

Mấy người lại đếm tiền bán giỏ may vá, tổng cộng hơn ba ngàn văn tiền, sáu nén bạc vụn.

Một ít này do Vương thị bảo quản, làm thành chi tiêu trong nhà.

Bạc để chỗ nào quả thực khiến cho Trần Danh cùng Vương thị đau đầu suy nghĩ một phen, cuối cùng vẫn là Vương thị và Trần A Phúc xê dịch cái rương bên cạnh giường, đào hố trên mặt đất, thả bạc vô bình chôn.

Mấy người lại thương lượng sau khi xây phòng ở xong thì do Vương thị mang A Lộc đi phủ thành trị chân.

Trần A Phúc đặc biệt tưởng nhớ đi phủ thành xem một chút, nhưng bởi vì phải chăm sóc Trần Danh, nàng nhất định phải ở lại nhà.

Trần A Phúc lại đề nghị, đổi nóc phòng cỏ tranh thành mái ngói, phòng cỏ tranh dễ dàng rỉ mưa.

Lại có đổi hàng rào tường đất thành tường gạch, an toàn, ri6ng tư trong nhà không dễ dàng khiến người ta nhìn thấy.

Không chỉ bọn họ thay đổi sửa phòng ở mới, phòng cũ cũng thay đổi.

Trần Danh lại không đồng ý: "Phòng ở mới xác thực nên lấy cái sân nhỏ tường đất, mẫu tử hai người các con ở an toàn, hao phí cũng không nhiều, cũng chỉ nhiều ra một xâu tiền.

Khác, để sau hãy nói.

Hôm nay nhà chúng ta bên ngoài kiếm bao nhiêu tiền, người ta tính toán có thể tính được.

Tổng cộng bốn xâu tiền, A Lộc còn phải đi phủ thành xem chân..."

Có tiền không lộ ra ngoài, đối với bọn họ loại gia đình yếu bệnh tàn vẫn còn làm trọng yếu.

Trần A Phúc cũng đành phải tạm thời đồng ý..

Truyện convert hay : Cuồng Binh Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện