Nông Kiều Có Phúc

Tiếp Tục Gạt


trước sau

Advertisement
*

Đại Bảo nói lời như vậy, khiến lòng Trần A Phúc có chút chua xót, nho nhỏ là hắn biết cảm ơn.

Hắn là cô nhi bị cha mẹ vứt bỏ, là hài tử đáng thương nhất.

Nhưng bởi vì được người trong sạch nhặt được, trải qua ngày an ổn.

Cho dù trước kia nàng còn chưa xuyên việt tới đây, Trần gia nghèo rớt mùng tơi, cũng làm hết sức che chở hắn.

Nhưng Vương Thành nho nhỏ, có cha ruột, còn có nhiều thân thích như vậy...

Trần A Phúc ôm Đại Bảo dậy đặt ở trên đùi nói: "Đứa bé ngoan, cảm ơn, là nhân phẩm của một người tốt.

Con có thể nghĩ như vậy, nương thật cao hứng.

Mặc kệ về sau con có bao nhiêu tiền đồ, đi nơi nào, đều phải nhớ cái nhà này cứu con, cho con ấm áp, che chở con."

"Dạ, con sẽ nhớ kỹ." Đại Bảo đáp.

Buổi trưa nghỉ xong, Trần A Phúc lại tới đến nhà cũ.

Trần Danh không ra ngoài, mà là liên tục thấp giọng nói chuyện cùng Vương thị.

Hắn thấy Trần A Phúc đến, lại cực kỳ nghiêm túc nói cùng nàng vài câu.

Chủ quan là, nàng là thân khuê nữ của Trần Danh hắn, để cho nàng không cần nghe mẫu tử Đinh thị nói bậy.

Về sau, nếu như có người ngoài cũng nói như thế, kêu nàng không nên tin.

Nàng có lẽ lớn lên cùng với Tri phủ Trần đại nhân có chút giống nhau, đây hoàn toàn là trùng hợp...

Bọn họ là lựa chọn tiếp tục gạt mình.

Trần A Phúc cũng vui vẻ được giả bộ hồ đồ, vội vàng ôm một cánh tay Trần Danh nói: "Con đương nhiên không tin những lời đồn kia.

Nếu con không phải là thân khuê nữ của cha, làm sao cha có thể đối tới với con như thế? Cha đối tốt với con, con đều nhớ kỹ đâu, cho dù là những năm ngu xuẩn kia, cũng biết rõ cha con là cha tốt nhất thiên hạ." Lại có ý riêng nói: "Con trước đến giờ không nghĩ tới đi bấu víu phú quý.

Người một nhà
Advertisement
chúng ta hợp hợp mỹ mỹ, so với người có nhà tiền ngươi lừa ta gạt thì tốt hơn rất nhiều."

Lời nàng nói khiến cho Trần Danh có vài phần cảm động, vui mừng vỗ vỗ tay Trần A Phúc, nói: "Cha biết rõ, A Phúc là khuê nữ ngoan."

Một bên Vương thị nghe, tựa như cũng yên tâm.

Trần Danh lại nhắc nhở Trần A Phúc, về sau, vẫn không nên đánh Đinh thị cùng Vương Tài như vậy.

Bọn họ có hư hỏng đi nữa, đến cùng là trưởng bối.

Nếu như bị người ngoài biết rõ, dễ dàng khiến người ta lên án, về sau nàng cũng không dễ dàng chiêu được con rể tốt nữa.

Trần A Phúc gật đầu nói: "Cha yên tâm, buổi sáng đánh bọn họ con cũng là không có biện pháp." Lại nhìn một chút vết cào trên mặt Vương thị nói: "Thương trên mặt nương là tự mình làm ra đến?"

Vương thị nói: "Ừ, nương cũng là không có cách nào, cũng không thể để bọn họ ra ngoài nói lung tung đi."

Vì ban thưởng Truy Phong, Trần A Phúc đặc biệt hầm cách thủy hai cây sườn lợn rán tương nó thích.

Sau bữa cơm chiều, Trần Danh dẫn A Lộc cùng Đại Bảo đi tặng lễ đại phòng cùng nhà Hồ lão ngũ.

Trần A Phúc lại gõ nửa bát hạt thông, tiến vào không gian.

Uống nước nhớ nguồn, nàng cũng nhớ kỹ tình Kim Yến Tử lĩnh Truy Phong trở về.

Lại trông thấy Kim Yến Tử không

.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện