Nông Kiều Có Phúc

Vây Công


trước sau

Advertisement
*

Trần A Phúc lại quay người về tây phòng.

Trong tây phòng đã là một mảnh hỗn độn, cái bàn băng ghế cùng với một chút dụng cụ đều bị đụng ngã lăn ra đất.

Vương Tài lăn lộn trên mặt đất, muốn bò dậy cũng không bò nổi.

Truy Phong thế nhưng không cắn hắn nữa, giống như là đang trêu chọc hắn chơi.

Còn dùng vó trước ngăn cản ở trên mặt cánh tay mở ra của hắn, dùng đầu lưỡi liếm mặt hắn, hù dọa hắn nhắm mắt lại khóc lớn không thôi.

Vương thị thì giống như bị dọa ngốc rồi, đứng ở nơi đó không nhúc nhích, chỉ che miệng khóc nức nở.

Tiểu Vượng Tài cực hưng phấn, lại không dám đi lên cắn người, đứng ở bên chân Vương thị sủa ầm lên.

"Tốt lắm, chơi đủ rồi." Trần A Phúc nói.

Truy Phong nghe, mới không cam lòng buông Vương Tài ra đi đến đứng bên cạnh Trần A Phúc.

Vương Tài còn khóc lớn nằm trên mặt đất không đứng dậy.

Trần A Phúc cắn răng nói: "Còn không bị cắn đủ, phải hay không? Truy Phong, lại đi cho ta..."

Vương Tài vừa nghe, vội vàng bò dậy.

Hắn ít nhất bên ngoài không có bị thương, chỉ là đầu tóc tán loạn, rất nhiều địa phương trên áo bông cùng quần bông đều bị xé rách, bông bay đến khắp nơi.

Nước mắt nước mũi dán đầy mặt, toàn thân phát run, ngay cả đứng cũng đứng không vững.

Trần A Phúc quát lên: "Cút!"

Vương Tài khóc đi ra ngoài.

Đi đến phòng bếp, đỡ Đinh thị còn ngồi dưới đất khóc lớn.

Hai mẹ con đến trong viện, cảm giác cuối cùng lại thấy ánh mặt trời, lại trông thấy có thật nhiều người ở hàng rào ngoài viện xem náo nhiệt.

Lúc trước trong phòng động tĩnh huyên náo hơi lớn, hấp dẫn người gần đó tới đây.

Đinh thị thấy vậy, liền bỗng chốc ngồi dưới đất khóc lớn lên, hát: "Ông trời nha, ông mở mắt ra nhìn một chút đi, ta đến nhà khuê nữ lê la tán dóc, lại bị khuê nữ cùng ngoại tôn nữ đánh thành dạng này a..."

Trần A Phúc đi ra
Advertisement
lớn tiếng nói: "Bà không cần đỏ miệng trắng răng nói lời bịa đặt, các ngươi tìm nương ta đòi một trăm lượng bạc, nương ta nói không có, các ngươi liền đánh nương ta.

Nếu không phải Truy Phong nghe được động tĩnh chạy qua kéo các ngươi ra, nương ta không biết sẽ bị đánh thành cái dạng gì..."

Truy Phong chạy ra, lại gào lên phóng tới hai người kia, bị Trần A Phúc ngăn cản lại.

Trần A Phúc cản được có chút khoa trương, giống như ngăn không được ngồi trên mặt đất, tay ôm chó thủy chung không buông ra.

Vương thị cũng đi ra.

Bà lúc này tóc tai bù xù, con mắt sưng đỏ, trên mặt còn có ba vết cào rõ ràng.

Bà đi qua quỳ ở trước mặt Đinh thị khóc ròng nói: "Nương à, cho dù người không phải là thân nương của ta, cũng không thể xoa nắn ta dạng này chứ.

Ta mười tuổi bị người bán đi làm con dâu nuôi từ bé, đệ đệ ta sáu tuổi cũng bị người bán rồi.

Cái này cũng chưa tính, ta bị nhà chồng trước đuổi về nhà mẹ đẻ, người lại bán ta lần thứ hai.

Máu thịt của ta đã bị các người ép khô, đi nơi nào tìm một trăm lượng bạc hả.

Sân nhỏ kia là ta khuê nữ xây, ta không tốn một đồng

.

Truyện convert hay : Ẩn Hôn Ngọt Sủng: Đại Tài Phiệt Tiểu Kiều Thê
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện