Nông Kiều Có Phúc

Mẹ Kế Đến


trước sau

Advertisement
*

Trần A Lan nhu thuận chịu khó, Trần Danh và Vương thị đều thích nàng, ấn tượng của Trần A Phúc đối với nàng cũng rất tốt, cho nên mới thêm trang mạnh tay.

Bọn họ cầm giống nhau, Giao thị liền khoa trương chậc chậc hai tiếng, lại nói hai câu hâm mộ.

Đừng nói, có một vai diễn phụ nhân như thế, khiến cho người tặng lễ và người thu lễ đều sung sướng vài phần.

Trần A Lan xấu hổ đỏ mặt, cười đến mặt mày cong cong, nhỏ giọng nói cảm ơn.

Trần Nghiệp đối với bọn họ thêm trang lại càng hài lòng, cười ha ha.

Lần này Hồ thị cũng tương đối hài lòng, còn phá lệ nắm một nắm đậu phộng rang nhét vào trong tay Đại Bảo.

Con mắt Trần A Cúc đều chăm chú vào trên hộp lược không rút ra được, đi đến gần trước bàn.

Trần A Cúc đi đến gần trước bàn, thay phiên cầm sáu cây lược ở trong tay sờ mó chà xát, thích đến không thôi.

Nàng ta thấy Trần A Lan căng thẳng nhìn nàng ta, trầm mặt, mất hứng nói: "Ta chỉ xem một chút, cũng sẽ không cướp, mày còn như làm ra cái bộ dạng nghèo kiết hủ lậu kia làm gì." Nói xong, quăng lược dầy trong tay vào trong hộp gấm.

Trần A Lan tức giận lập tức khóc rồi.

Trần Nghiệp tức chết rồi, nhấc chân cởi giày liền đánh tới Trần A Cúc, trong miệng mắng: "Tao đánh chết mày cái thứ lòng dạ hiểm độc lá gan khốn kiếp.

Đó là tỷ tỷ ruột của mày, nó lập tức liền phải xuất giá rời khỏi cái nhà này, mày không nói cùng tỷ tỷ lời hay ý đẹp thì thôi, còn nói những lời chọc trái tim này, ngay cả Đường tỷ cách phòng cũng không bằng..."

Lần này Trần Nghiệp hạ tử thủ, một trận loạn đả.

Hắn một tay túm lấy xiêm y Trần A Cúc một tay cầm đế giày đánh, Trần A Cúc muốn chạy cũng chạy không thoát, đau đến vừa khóc vừa la.

Trần lão thái và Trần A Quý cũng không đi lên kéo, bọn họ cảm thấy Trần A Cúc sớm nên nhận lấy dạy dỗ.

Cao
Advertisement
thị không tốt đi kéo cha chồng, Hồ thị đi kéo bị Trần Nghiệp đá một cước, lại mắng vài câu, liền chỉ dám ở một bên khuyên: "Quản gia cũng đừng nóng giận, A Cúc nhỏ, không hiểu chuyện, lớn lên một chút thì tốt rồi."

Trần lão thái ở một bên nói: "A Cúc không nhỏ nữa, đều đã nói chuyện cưới gả.

Lại không quản giáo cho thật tốt, tương lai có thể chỉnh thế nào."

Người còn dư lại cũng chỉ có Trần Danh, Hồ lão ngũ cùng Hồ Vi có thể đi kéo Trần Nghiệp.

Trần Danh không kéo, hắn cũng cảm thấy Trần A Cúc nên được dạy dỗ, Hồ Vi căn bản không có cái giác ngộ này.

Hồ lão ngũ xem đánh được tương đối rồi, mới đứng dậy đi giữ chặt Trần Nghiệp, nói: "Tỷ phu xin bớt giận..."

Hồ Thúy Thúy chạy nhanh qua kéo Trần A Cúc khóc lớn ra khỏi phòng.

Trần A Cúc vừa nháo loạn một trận, khiến cho mọi người cũng không còn hào hứng nói đùa.

Vốn là một nhà Trần Danh muốn cáo từ về nhà, chứng kiến Hồ lão ngũ đứng dậy cáo từ, liền nhịn xuống.

Bọn họ không muốn đi ra ngoài cùng một nhà kia, lại ngồi nói chuyện một lát.

A Lan lau khô nước mắt, kéo Trần A Phúc vừa lặng lẽ nói chuyện.

Tiểu cô nương lập tức phải đi nhà chồng, trong lòng vừa có

.

Truyện convert hay : Đan Đạo Tông Sư
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện