Nông Kiều Có Phúc

Đối Mặt


trước sau

Advertisement
*

Sau cùng, La quản sự hỏi: "Có cần lão nô phái người đi Trần gia nói một tiếng hay không, nói đại gia trở về rồi, để A Phúc ngày mai ở nhà nghỉ ngơi một ngày?"

Sở Lệnh Tuyên trước gật gật đầu, sau lại nói: "Không cần cố ý đi thông báo, vẫn cho nàng đi đến dạy Yên Nhi đi."

Chẳng biết tại sao, hắn, cũng muốn xem xem nàng, xem xem nàng là dạy bảo khuê nữ như thế nào.

Nói đến chuyện làm ăn làm nồi lẩu cùng tiểu thương nhân Dương Minh Viễn, Sở Lệnh Tuyên đầu tiên là không quá đồng ý.

Nhưng nghe đến điểm quan trọng là Trần A Phúc cung cấp, nàng cũng là một cổ đông, cũng liền gật đầu đồng ý.

Vẫn nhắc nhở La quản sự chú ý một chút, biết người phải trong sạch, đừng để chỉ nhận bạc thương nhân phá hỏng Hầu phủ cùng thanh quan của hắn.

La quản sự vội vàng khom người xác nhận.

Sở Lệnh Tuyên lại nghĩ tới chuyện Nhị thẩm Hầu phủ kinh thành đề cặp tới, bên môi chợt lóe qua vẻ mỉa mai cười lạnh.

Hỏi: "Triệu gia thôn có nghe động tĩnh gì sao?"

La quản sự nói: "Thời gian trước, mẫu thân Trần đại nhân đặc biệt phái người về Triệu gia thôn, móc năm mươi lượng bạc, nói muốn ở Triệu gia thôn xây cầu đá bên cạnh trên sông, thuận tiện nhóm đồng hương.

Nghe nói, năm trước Trần mẫu còn đặc biệt về thôn một chuyến.

Triệu gia thôn chuẩn bị bày tiệc rượu ba ngày, còn sẽ thỉnh gánh hát thị trấn đi hát tuồng, các thôn dân đều ngóng trông đâu."

Sở Lệnh Tuyên hừ lạnh nói: "Lão phụ kia, không chỉ biết mua danh chuộc tiếng, còn, còn quá biết dựa dẫm."

Ngày hôm sau, Trần A Phúc làm một món ăn mới Bồng Khuyên, chính là mảnh khang chiên bí đỏ cuộn.

Vì tiểu cô nương có thể nghe theo hết thảy chỉ huy hành động, Trần A Phúc vắt hết óc làm điểm tâm, đa dạng đại khái
Advertisement
hai ba ngày đổi một món.

Dẫn Đại Bảo đi đến Đường Viên, lại không thấy được chiến sĩ thi đua La quản sự, chỉ phải giao hộp đựng thức ăn cấp La gia cho một người bà tử, nhờ bà hỗ trợ đưa đi hậu viện La gia.

Vừa đi tiến Di Nhiên Viện, liền nhìn thấy Sở Hàm Yên mặc đến tròn trịa ôm con rối tiểu Yến Tử đứng ở dưới hành lang đôi mắt trông mong về phía cửa lớn nhìn quanh.

Khi bóng dáng Trần A Phúc cùng Đại Bảo xuất hiện, cái miệng nhỏ nhắn sẽ bắn ra một nụ cười mỉm, chờ Trần A Phúc đi đến bên cạnh mình, ngồi xổm xuống ôm mình vào trong lòng.

Gần nửa tháng đến nay, ngày ngày như thế.

Hôm nay, Trần A Phúc không như con bé mong muốn đi đến trước mặt nó, mà là ở địa phương cách phía trên nó một trượng liền ngừng lại.

Ngồi xổm xuống đưa ra hai tay với tiểu cô nương, cười nói: "Tỷ muội vẫn luôn đang đợi di di, đúng không? Lại đây, đến với di di bên này."

Thấy Sở Hàm Yên không động, Trần A Phúc lại cười nói: "Tỷ muội đến với di di bên này, di di thích con, tỷ muội không thích di di sao?"

Sở Hàm Yên nhỏ giọng lúng túng: "Thích...!Di di."

"Thích di di, thì đến bên di di

.

Truyện convert hay : Xuyên Thành Cố Chấp Đại Lão Tâm Đầu Nhục
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện