Nông Kiều Có Phúc

Trở Về


trước sau

Advertisement
*

Trần Nghiệp trước còn nghe được cao hứng, về sau nghe Hồ thị lại bắt đầu hiển nhiên đòi hỏi gì đó, tỉnh lại hồng nét mặt già nua, mắng: "Ta nói ngươi mụ đàn bà thối này, không cho ngươi đến ngươi còn đi theo, vừa đến liền ném mặt lão tử.

Còn như vậy, tin lão tử đánh ngươi hay không."

Trần Danh vội đỏ mặt giải thích: "Đại tẩu, không phải là nhà ta mua người, là nhà A Phúc mua.

Nhà chúng ta bây giờ còn không có dự định mua người đâu."

Trần A Phúc nhìn Trần Nghiệp cùng lão phu nhân một chút, nói: "Nội, đại bá, hiện tại con tự thiết kế quần áo đồ trang sức cho thêu phường Sở gia mở, có đôi khi cần người khéo tay giúp đỡ làm.

Thế này đi, nếu con thiết kế ra được một ít đồ vật, liền để đại tẩu có rảnh thì đến nhà con làm công việc, con sẽ trả cho tẩu tiền công.

Nhưng mà có một điều, vô luận làm ra được vật gì, cũng không thể truyền ra ngoài, cũng không được tự mình làm mình mặc hoặc là dùng, nhất định phải cần giữ bí mật."

Nhà mình có tiền, cũng không thể không giúp đại phòng một phen, dù sao bọn họ ở lúc mấu chốt đã giúp nhà mình, lại giúp Trần Danh.

Nhưng mà, Trần A Phúc không muốn "cho", lại không muốn bị Hồ thị bức "cho", nếu như dưỡng thành thói quen về sau Trần Danh sẽ hậu hoạn vô cùng.

Nàng liền nghĩ một cái phương pháp, để cho người đại phòng thông qua tay làm hàm nhai kiếm được.

Công việc phức tạp cùng kỹ thuật hàm lượng cao sẽ do Vương thị làm, một chút thứ đơn giản, liền để Cao thị làm.

Vốn còn muốn kêu A Lan tới, nhưng nghĩ tới nàng sắp lập gia đình, khẳng định đang bận làm đồ cưới cho mình, liền không gọi nàng.

Thông qua tiếp xúc, Trần A Phúc có vẻ yên tâm Cao thị, chững chạc, lại không có lòng dạ lệch lạc.

Trần A Quý mặc dù
Advertisement
lời nói không nhiều, cũng là người hiểu biết.

Trần lão thái cùng Trần Nghiệp nghe vậy, đều cực cao hứng.

Vương thị trước kia làm công việc ở thêu phường thị trấn, mỗi tháng kiếm tiền chính là nuôi sống một đại gia đình đấy.

Nếu như Cao thị làm công việc cho thêu phường phủ thành, vậy kiếm tiền chẳng phải là nhiều hơn? Vội vàng liên tục kêu Trần A Phúc yên tâm, nói Cao thị khéo tay, miệng lại nghiêm.

Hồ thị mặc dù không hài lòng, nhưng nhìn thấy nam nhân và mẹ chồng đều cao hứng, cũng không dám nói gì nữa.

Trần Nghiệp nói với Hồ thị: "Về sau, nhi tức phụ đi theo A Phúc kiếm bạc, A Lan lại phải xuất giá, bà liền mang A Cúc làm việc nhà nhiều chút."

Buổi trưa, ba người bọn họ cũng ở nhị phòng ăn cơm, Trần Nghiệp và Trần Danh còn uống vài ly rượu.

Cơm còn chưa ăn hết, La Nguyên liền vội vàng đuổi tới Trần gia.

Hắn chạy đến thở hồng hộc, một đầu mồ hôi, nói với Trần A Phúc: "A Phúc muội tử, mau đi xem tỷ nhi nhà ta một chút đi.

Nàng hôm nay thấy cô không đến Đường Viên, liền khóc suốt, hô Muốn di di.

Tống mụ mụ cho rằng dỗ dành liền tốt lắm, ai nghĩ đến nàng khóc cho tới trưa, ngay cả bữa cơm trưa cũng không ăn."

Trần A Phúc

.

Truyện convert hay : Trấn Quốc Chiến Thần Diệp Quân Lâm
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện