Nông Kiều Có Phúc

Đồn Đãi


trước sau

Advertisement
*

Trần Danh cười cười, lại nói: "Ta mặc dù cái gì cũng không biết, nhưng cũng học được.

A Phúc nói đúng, chỉ cần ta chịu học, sẽ không có gì là học không được.

Về sau, ta muốn học chăm sóc đất đai như thế nào, mặc dù đất đai trong nhà là cho người khác thuê trồng, nhưng mình học được cũng không sợ bị lừa gạt.

Ta còn muốn học buôn bán như thế nào, làm nghề này so với trồng trọt thì kiếm tiền nhanh, về sau nhiều tiền rồi, liền nhảy vào một ít về mặt làm ăn..." Nói đến phần sau, trong mắt của hắn tỏa sáng, bộ dáng rất là thoả thuê mãn nguyện.

Cho dù hắn nói lời nói hùng hồn đều là một bộ dáng nguội lạnh, nhưng hắn phóng khoáng vẫn lây nhiễm Vương thị cùng Trần A Phúc, đều cười rộ lên, tràn trề lòng tin đối với tương lai.

Trần A Phúc vuốt mông ngựa nói: "Cha đến cùng là học trò nhỏ, suy tính chính là lâu dài.

Có cha mưu đồ, về sau chúng ta không chỉ muốn làm đại địa chủ, còn muốn làm đại tài chủ."

Nói được mấy người cười ha hả.

Thương lượng xong, Trần A Phúc trở về sân nhỏ của mình, quét dọn trong phòng một lần.

Lại đi ra ngoài lùa đàn gà kiếm ăn ở ngoài về hậu viện, giam lại, nắm vài nắm gạo lức cho gà cùng chim nhỏ trong lồng tre ăn.

Trở về phòng thay quần áo, ngồi ở trên giường nghỉ ngơi.

Nghe ngoài cửa sổ tiếng hai con chim sơn ca kêu chít chít, lại nhìn chung quanh bài trí đơn sơ một chút, phóng qua cửa sổ, nhìn thấy Hồng Lâm Sơn mơ hồ, tà dương đã chạy xuống đến đỉnh núi, cảm thấy vẫn là nhà của mình tốt.

Không bao lâu, Đại Bảo liền ngoéo miệng vào nhà.

Trần A Phúc nhìn bộ dáng cậu nghiêm túc, hỏi: "Như thế nào, là Hồ thị hoặc Trần A Cúc làm con giận ?"

Đại Bảo lắc lắc đầu, rầu rĩ nói: "Không có, con là trực tiếp đi bên trong nói cùng đại ông
Advertisement
ngoại."

Trần A Phúc hỏi: "Vậy vì sao con không vui nha?"

Đại Bảo bò đến ngồi trên đùi Trần A Phúc, vùi đầu ở trong lòng nàng, ngoéo miệng nói ra: "Nương, Tứ Hỉ Tử nói cho con biết, nói Trần cử nhân làm Tri phủ đại nhân, quan thật lớn đấy, quan còn lớn hơn Huyện thái gia.

Cao Lý Chính chúng ta thôn, chúng ta, cũng phải quy hắn quản."

Đến cùng truyền tới rồi.

Trần A Phúc nói: "Trần cử nhân đừng nói làm Tri phủ đại nhân, cho dù là làm thủ phụ đại nhân, cũng không quan hệ cùng dân chúng chúng ta nha.

Chúng ta sống cuộc sống cảu chúng ta, quản hắn khỉ gió nhiều như vậy làm gì."

Lông mày Đại Bảo đều vặn thành một cỗ, lắc lắc đầu ngón tay béo nhỏ nói: "Còn có người hỏi con, hỏi bà ngoại có khóc không, có hối hận không, ông ngoại có tức giận không, có đánh bà ngoại không...!Vì sao bọn họ nói bà ngoại không hiền mới bị đuổi ra ngoài đây? Bọn họ thật đáng ghét."

Cái gì gọi là không hiền mới bị đuổi ra khỏi Trần gia? Trần Đại Bảo học được không rõ ràng lắm, Trần A Phúc cũng không biết nội tình cụ thể là thế nào.

Nàng thở dài một hơi, nói: "Miệng người ta, chúng ta là ngăn không được, cũng không thể nào giải thích.

Có một số việc, càng giải thích, người ta nói được

.

Truyện convert hay : Trở Về 60: Làm Ruộng Làm Giàu Dưỡng Nhãi Con
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện