Nịnh Thần Ăn Chơi Trác Táng: Hoàng Thượng Không Thể Được

Mãn Môn Sao Trảm


trước sau

Advertisement



"Ầm vang" tiếng tia chớp xé rạch ngang trời đêm, mưa to giàn giụa.

" Phu nhân, chúng ta nên trở về thôi, thân thể vẫn là quan trọng hơn." Bên ngoài chủ viện Thẩm gia, một nữ nhân đang quỳ.

Nữ nhân sắc mặt vàng như nến, đôi mắt trũng sâu.

Đây là bộ dạng bệnh lâu mà chưa lành.

Bên cạnh nàng có một nô tì đang bung dù, nô tì kia đều sắp khóc, đã tận tình mà khuyên bảo nữ nhân nhưng nữ nhân kia thật giống như không nghe được gì.
"Phu nhân..."

"Kẽo kẹt" nô tì nói còn chưa xong liền nghe thấy tiếng chủ viện môn mở cửa.

Nữ nhân vẫn luôn lẳng lặng quỳ kia đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên một mạt hy vọng sáng quang, nhìn về phía bên kia.

"Ngọc Nhi, cẩn thận." Thẩm Trường Thanh nửa ôm nửa không một tiếu nữ nhân mặt mày tiều kiếu, xuất hiện trước mặt nữ nhân đang quỳ kia.

Lý Tử Câm không rảnh lo chuyện vặt khác, nàng nhanh chân bò lên trước mặt hai người kia, gọi
"Tướng công!"
Thẩm Trường Thanh nghe vậy, giương mắt nhìn nàng, trong mắt phức tạp không nói thành lời.

"Nha!" Nữ nhân trong ngực Thẩm Trường Thanh kêu lên như bị Lý Tử Câm doạ sợ.

" Tỷ tỷ thế nào mà thành ra bộ dáng này?" Ngọc Nhi nữ tử kia kêu lên, giống như phải nửa ngày mới phát hiện nữ tử kia là Lý Tử Câm, kinh ngạc mà lên tiếng.

" Cầu tướng công cứu lấy Lý gia!" Lý Tử Câm như không nghe thấy lời Ngọc Nhi nói, đi tới trước mặt Thẩm Trường Thanh, rồi lại quỳ xuống.

" Ngươi làm gì vậy?!" Động tác của nàng như doạ Thẩm Trường Thanh nhảy dựng.
Thẩm Trường Thanh nặng nề mà phất tay áo, trên mặt có chút tức giận.

" Tướng công, phụ thân mẫu thân ta cũng là dì dượng của tướng công.


Tướng công không xem ta vào mắt thì cũng thỉnh nghĩ tới cốt nhục tình thân! Không thể nhìn mẫu thân phụ thân ta cứ như vậy đi chịu chết!" Thần sắc Lý Tử Câm có chút kích động, cả người thậm chí còn run rẩy lên, đối Thẩm Trường Thanh, nặng nề mà khấu xuống.

" Ta sớm đã nói với ngươi, tội Lý gia phạm phải chính

Advertisement
là tử tội, nếu ta nhúng tay vào, chỉ sợ ta cũng sẽ liên lụy.

Sao ngươi còn..."
"Chỉ cầu tướng quân nói một câu tới trong cung, làm ta có cơ hội có thể tiến cung là được.

Tướng công..." Lý Tử Câm đột nhiên ngẩng đầu lên.

Nàng biết, Thẩm Trường Thanh không muốn dính dáng vào chuyện này.

Đã suy nghĩ bao nhiêu biện pháp, Thẩm Trường Thanh cũng không muốn gặp mặt nàng.

Tại đây, trong viện, nàng cũng đã quỳ một buổi chiều.

Mãi cho đến lúc này, Thẩm Trường Thanh mới ôm Khương Mặc Ngọc xuất hiện, quỳ lâu như vậy, Lý Tử Câm cảm giác đầu óc đều đã choáng váng.

Nhưng lúc này, nàng không rảnh lo nhiều đến vậy.

" Lý gia?" Thẩm Trường Thanh còn chưa nói gì, Khương Mặc Ngọc đã lên tiếng.


Lý Tử Câm nhìn nàng ta, cũng không có ý định trả lời.

Trong mắt Khương Mặc Ngọc hiện ra một vẻ cay độc, lại dùng một loại ngữ khí cực thiên chân nói:
" Lý Gia Nguyệt không phải đã bị mãn môn trảm sao? Nghe nói từ trên xuống dưới không một người sống sót, ngay cả một đứa trẻ mới sinh chưa đầy tháng tuổi cũng không được.

Chẳng lẽ tỷ tỷ không biết sao?"
" Ầm ầm ầm!" Tiếng sấm sét xé nát bầu trời, cũng xé nát lòng Lý Tử Câm.

Nàng trừng lớn con mắt, không tin nổi mà nhìn Khương Mặc Ngọc kia.

" Ngọc Nhi!" Thẩm Trường Thanh không nhịn được quát một câu.

Nhưng hắn cũng không có phản bác lời Khương Mặc Ngọc nói.
Ngừng một lát, hắn hướng mắt sang Lý Tử Câm, thương hại nói:
Update: 12/8/2020.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện