Nhật Ký Tình Yêu Của Nữ Thạc Sĩ

Chương 8


trước sau

Advertisement
8,

Tôi vừa mới thề non hẹn biển cái gì nhỉ?

Tôi sợ anh ta bị tổn thương lòng tự trọng nên trước khi ngủ còn cố ý bật dậy nhấn mạnh:

“Không phải là anh không tốt, mà là tôi quyết tâm muốn cống hiến hết mình cho nghiên cứu khoa học. ‘Người khôn ngoan không rơi vào bể tình, vua góa bụa cả đời dựng nghiệp’ là tín ngưỡng của những sinh viên vật lý chúng tôi khi muốn ra trường.”

OMG, tại sao tia sấm sét đó không trực tiếp đá văng tôi ra khỏi thế giới này đi?

Trước bữa tối, tôi ngại ngùng lắc lư đến trước mặt Trần Nam.

“Những gì tôi đã nói chiều nay anh đừng để trong lòng, tôi chỉ là tiện miệng….”

Trần Nam khẽ chớp mắt, mí mắt mỏng hơi nhạt, càng tô đậm đôi mắt đen láy như mực kia.

“Câu nào?”

Anh ta nằm trên ghế sô pha, tư thế lười biếng.

“Người khôn ngoan không rơi vào bể tình, vua góa bụa cả đời dựng nghiệp, xây dựng Trung Quốc đẹp tươi?”

… DOUBLE KILL.

Không hiểu sao trong giọng nói anh ta có vẻ vui sướng.

“Tôi cảm thấy em nói rất đúng, ý thức rất cao. Tôi lớn hơn em vài tuổi, để em thực hiện được mục tiêu tốt hơn, tôi sẽ thực hiện tốt nhiệm vụ giám sát của mình.”

???

Toang rồi, tôi phá hỏng đường rồi.

Tôi không còn hứng thú với việc ăn cơm, hiểu rõ thế nào là “tự đào hố chôn mình”.

Nhân lúc ông nội và cháu trai đàn ở trong thư phòng nói chuyện, tôi nhanh chóng nhắn tin cho đàn chị của mình.

“Đàn chị, em đã gặp con trai của giáo sư Trần rồi! Chị nói nếu như em tóm được anh ta thì giáo sư Trần có thể cho em đi cửa sau, tha cho cái mạng chó này của em không?”

Bên kia nhanh chóng trả lời.

“Không thể nào, giáo sư Trần của chúng ta có thể là loại người lấy việc công làm việc tư sao?”

Lòng tôi chìm xuống.

Bên kia lại nhắn thêm.

“Trông như thế nào? Gửi trước cho chị em.”

Tôi do dự ghé vào cửa thư phòng, cách một cách cửa chụp sườn mặt Trần Nam.

Bên kia yên lặng một giây, sau đó tôi bị ném bom điên cuồng.

Đầu tiên là chị ấy thu hồi tin nhắn trong một giây, sau đó nhanh chóng gửi tin nhắn tiếp theo.

“Để cho chị! Lập tức để cho chị! Để chị lấy tinh thần cố gắng chiến đấu gian khổ ra
Advertisement
bắt lấy anh ta!”

Tôi còn chưa có thời gian trả lời thì đàn chị đã gọi điện thoại đến.

“Chuyện này mà em còn cần phải hỏi sao? Con dâu có thể so sánh được với học sinh không? Một khi em đã tóm được con trai của ông ấy, chẳng lẽ gió núi, gió biển, gió đất không thể thổi bay được giáo sư Trần?”

“Nhưng chị đã nói là giáo sư Trần sẽ không lấy việc công làm việc tư mà?” Tôi thấp thỏm.

Giọng của chị ấy lập tức tăng lên tám độ.

“Nhưng em chưa nói là con trai của ông ấy rất đẹp trai!”

Tôi:????

Hình như đàn chị cũng nhận ra mình nói hớ nên ngừng một lúc mới lên tiếng:

“Đẹp trai không phải là vấn đề, mà vấn đề ở đây là, Trần Thiên Thiên, em phải nhận thức được điều đó. Em là đồ siêu vô dụng ở phòng thí nghiệm, cơ hội tốt nghiệp của em gần như tương đương với cơ hội trở thành Marie Curie của chị.”

Giọng đàn chị thật u sầu.

“Nếu không muốn chậm trễ, em nên tự biết làm như thế nào.”

Dường như tôi đã được khai sáng, nhưng vẫn còn một số nghi ngờ.

“Hình như lần trước chị nói muốn tốt nghiệp thì phải chuyên tâm, vua góa bụa một đời dựng nghiệp mà?”

Chị ấy cười nhạo.

“Nửa đêm nói đùa mà bé yêu em cũng coi là thật hả?”

“Nhóm đàn anh của em đã có bồ từ lâu rồi, hai tay bắt lấy cả tình yêu lẫn việc học. Chẳng lẽ em không biết em là con chó độc thân duy nhất trong phòng thí nghiệm của chúng ta sao?”

!!!

Thật là quá đáng.

Cúp máy xong, mục tiêu của tôi đã cực kỳ rõ ràng: Tóm lấy Trần Nam, không thể trì hoãn nữa.

Truyện convert hay : Cái Thế Chiến Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện