Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân Vật Chính

Chương 76: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (21)


trước sau

Chương 76: Thế giới 3- Nhân vật chính nhất định phải chết (21)

Editor: Kem

Beta: Min

Lời nói của quân vương mang một khí thế dứt khoát, táo bạo tanh mùi máu, lúc trước, khi bệ hạ nổi giận so đao với Đỗ Vũ Hiền trong cung yến cũng chưa từng có sát ý bậc này. Lòng Vân Huy tướng quân trầm xuống, lập tức hiểu rõ, chỉ sợ là bệ hạ không cho phép bất cứ kẻ nào dám bàn luận về Thời thống lĩnh.

Vân Huy tướng quân nhất thời không dám lên tiếng thêm nữa, vội vàng nói: “Vi thần lắm lời.”

“Buổi trưa quay lại bẩm báo, lui ra.” Nhϊế͙p͙ Gia vẫy tay.

Thời Kham lau khô tóc cho y, nhẹ giọng dụ dỗ: “Thừa dịp sáng sớm mát mẻ ngủ một giấc đi.”

Nhϊế͙p͙ Gia nằm xuống cùng hắn, cũng không sợ nóng, cứ đòi chui vào lồng ngực người ta. Thời Kham ôm lấy y, một tay phẩy quạt, hai người cùng ngủ nửa buổi sáng.

Bệ hạ cả đêm không ngủ, cho dù việc bắt sống thái tử Tề quốc là chuyện vui lớn khiến toàn quân phấn chấn, nhưng quân doanh tạm thời cũng giữ im lặng, chỉ sợ quấy rầy bệ hạ nghỉ ngơi.

Buổi trưa, Cơ Giai Dung và Vân Huy tướng quân cùng đi đưa nước cho Tề Cẩm Vũ, từ lúc bị bắt vào nửa đêm, hai tay của Tề Cẩm Vũ đã sớm bị trật khớp, bị phơi nắng cả buổi, vết thương trêи người đều bắt đầu có dấu hiệu lở loét. Cơ Giai Dung vừa đưa ra một chén nước, Tề Cẩm Vũ lập tức bắt lấy cổ tay nàng, hùng hục uống hơn nửa bát, cứ như chó hoang cướp thức ăn.

Vân Huy tướng quân thấy bộ dạng sợ đến vỡ mật của Tề Cẩm Vũ, lại nhớ đến lời nói của Thời thống lĩnh.

Cơ Giai Dung và Vân Huy tướng quân liếc mắt nhìn nhau, bọn họ đều từng gặp Tề Cẩm Vũ trêи chiến trường, thái tử Đại Tề, phong thái hưng phấn, hiệu lệnh ngàn quân, vừa bị bệ hạ bắt được đã biến thành bộ dáng như chim sợ cành cong, cả đầu cũng không dám ngẩng lên. Không thể tưởng tượng được tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì ở sông Kỳ Lân, rốt cuộc là Tề Cẩm Vũ bị bắt về như thế nào.

“Đi thôi, lúc này chắc bệ hạ cũng tỉnh rồi.” Cơ Giai Dung vốn là muốn dạy dỗ Tề Cẩm Vũ một trận, nhưng nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của gã xong cũng mất đi hứng thú làm nhục.

Sau khi thông báo, hai người tiến vào vương trướng, khí trời nóng bức, trong lều có một mùi hương nhàn nhạt giống mùi trêи người quân vương.

“Tĩnh Vương bên kia có tin tức gì chưa?” Nhϊế͙p͙ Gia tóc dài xõa tung, bệ vệ cong một chân ngồi ở mạn giường, dáng vẻ vô cùng lười nhác.

Cơ Giai Dung nói: “Quận Đan Dương vẫn không thấy có thông báo gì mới, chỉ khi nào Tĩnh Vươngđiện hạ thiếu thuốc sử dụng mới sai người đến thành Khải Hoàn. Vi thần thì đã sắp xếp người chú ý quận Đan Dương, nửa tháng qua, quận Đan Dương đã chết hơn nửa...”

Thời Kham vén rèm đi vào, bưng một đĩa đồ ăn nhẹ Huyền Giáp mang về từ thành Khải Hoàn, lấy một miếng đút cho Nhϊế͙p͙ Gia, sau đó tự nhiên ɭϊếʍ chỗ bột còn lại trêи ngón tay, hời hững nói: “Lâu vậy rồi, Tĩnh Vươngvẫn chưa tìm thấy biện pháp trị ôn dịch?”

Hai người đều bất lực thở dài, nói: “Chắc chắn Tĩnh Vương cũng bó tay rồi...”

Dù sao thì đó cũng là ôn dịch, bệ hạ yêu cầu Tĩnh Vương điện hạ như vậy, ngay cả Vân Huy tướng quân cũng không khỏi cảm thấy hơi hà khắc. Hơn nữa tình hình bệnh dịch vô cùng căng thẳng, từ lúc bị truyền nhiễm đến khi phát bệnh mà chết, cũng chỉ có bảy, tám ngày, vô cùng đáng sợ. Kể cả là Tĩnh Vương điện hạ thật sự có thể nghiên cứu ra phương thuốc kịp thời hạn mà bệ hạ cho thì chỉ sợ là lúc ấy quận Đan Dương cũng đã chết sạch, trở thành một thành hài cốt.

“Quân Trường Duyệt có biện pháp.” Nhϊế͙p͙ Gia mím môi nở nụ cười, “Tướng quân Quy Đức, đưa Tĩnh Vương đến đây.”

Đến bây giờ, Quân Trường Duyệt cũng nên có phát hiện rồi.

“Vi thần lĩnh mệnh.” Cơ Giai Dung lui ra khỏi vương trướng.

Vân Huy tướng quân nói: “Bệ hạ, giữa trưa vừa rồi, mấy vị hộ vệ Huyền Giáp bắt được hơn mười tên thích khách cách binh doanh nửa dặm, chắc chắn là đến vì Tề Cẩm Vũ, bây giờ đã bắt được Tề Cẩm Vũ, bệ hạ có tính toán gì không? Tề vương rất coi trọng tên thái tử này, nếu chúng ta lấy tính mạng của Tề Cẩm Vũ ra trao đổi, khả năng cao có thể lấy được nửa tòa thành trì của Tề quốc.”

“Nửa tòa thành trì?” Thời Kham khẽ ngâm một tiếng, dường như dò hỏi, nghe kỹ thì giống như đang châm biếm.

Vân Huy tướng quân nhất thời có hơi lúng túng, không biết mình nói gì sai. Cho tới nay, Yến quốc bị Đại Tề ép sát từng bước, thủ vệ của thành Khải Hoàn đều là nỏ mạnh hết đà, có thể chiếm được Lộc Đài đã là trận thắng lớn nhất mười mấy năm qua rồi.

“Nếu bản vương mưu mô cái gì thì trực tiếp múa đao giết tới luôn, đâu chỉ là Lộc Đài, kể cả là triều đình của Tề vương cũng phải đổ máu, thiếu một Tề Cẩm Vũ thì có sao?” Nhϊế͙p͙ Gia ngông cuồng nói.

“Vậy bệ hạ giữ Tề Cẩm Vũ bên cạnh là có kế hoạch gì đó?” Vân Huy tướng quân bị uy thế của quân vương làm chấn động, cung kính hỏi tiếp: “Tề Cẩm Vũ bị tóm, Tề quân lúc này nhất định là lòng quân đại loạn, chính là thời cơ tốt để công thành.”

“Thong thả, Triệu Vô Thương chạy đến Lộc Đài cần ít nhất bảy ngày.” Nhϊế͙p͙ Gia nói.

Vân Huy tướng quân kinh hãi: “Người bắt Tề Cẩm Vũ trở về, lẽ nào là vì muốn dụ Triệu Vô Thương đến?!”

Triệu Vô Thương, cái tên này chỉ cần nói ra là có thể khiến cho phần lớn Yến quốc kinh hồn táng đảm, dũng tướng đứng đầu năm nước không phải chỉ là danh hiệu suông, kể cả là Tống Ngọc Uy khi nghe thấy ba chữ này, tay nắm binh khí cũng phải run lên.

“Bệ hạ! Triệu Vô Thương so với Tư Không Hàn chỉ có hơn chứ không kém, vô cùng dũng mạnh, nếu người lãng phí thời cơ tốt để chờ Triệu Vô Thương đến viện trỡ, lúc đó chỉ sợ chúng ta muốn đánh Lộc Đài sẽ vô cùng khó khăn!” Vân Huy tướng quân căn bản không thể hiểu nổi quân vương đang nghĩ gì, hòa thân không chịu, bắt được thái tử nước Tề cũng không lợi dụng... Rốt cuộc là làm mấy việc tự hao tổn sức lực này để làm gì?

Nếu muốn chờ Triệu Vô Thương đến để lập uy, chỉ cần hơi bất cẩn một chút thôi thì sẽ ngã không dậy nổi, Triệu Vô Thương không phải là người có thể khinh thường!

Vân Huy tướng quân còn muốn khuyên thêm, Thời Kham đã không vui cau mày nói: “Bệ hạ làm việc tự có chừng mực.”

Lúc này một Huyền Giáp ở bên ngoài thông báo một tiếng, tiến vào thì thầm gì đó với Nhϊế͙p͙ Gia,
Nhϊế͙p͙ Gia nhướng mày, cho Vân Huy tướng quân lui ra rồi mưới cười nói: “Dám chặn đường lui của ta, xem ra những kẻ ở thành Trác Lộc vẫn chưa bị trị cho phục.”

“Thành Khải Hoàn còn bao nhiêu lương thảo?” Thời Kham không hề hoang mang.

“Kỵ binh Nam Di đi theo khiến lượng lương thảo tiêu hao tăng lên, đại khái còn có thể cung cấp cho toàn quân một tháng.” Huyền Giáp trả lời.

“Vậy là đủ rồi.” Nhϊế͙p͙ Gia cùng hắn trăm miệng một lời, giữa chân mày đều là thần thái nắm chắc, cứ như lương thảo sắp cạn kiện không phải là việc gì lớn. Nhϊế͙p͙ Gia nhìn Thời Kham, cùng nhau nở nụ cười.

Vương quyền trong thành Trác Lộc đã rơi vào tay giặc, bị Khánh Quốc công thủ tiêu toàn bộ, giương cờ tuyên bố muốn ủng hộ Tĩnh Vương điện hạ lên ngôi, giết chết hôn quân, được toàn thành hoan hô ủng hộ. Xem ra lão già này cũng đã trù tính từ lâu, vừa chiếm được thành Trác Lộc đã nhúng tay vào quan ải, chặt đứt lương thảo vận chuyển đến thành Khải Hoàn, không tiếc từ bỏ thành Khải Hoàn cũng phải cướp ngôi soán vị.

Tin tức này là bí mật quân sự dùng bồ câu đưa đến, vẫn chưa truyền ra ngoài Trác Lộc, dù sao Tĩnh Vương cũng đang ở biên quan, lão ta muốn thành công thì nhất định phải chờ đợi, hoặc phái người âm thầm đón Quân Trường Duyệt đến giương cờ tạo phản, khiến cho quân vương và quân Tây Bắc đều chết đói ở thành Khải Hoàn.

Chuyện lớn như vậy Nhϊế͙p͙ Gia cũng không tiết lộ nửa phần với người nào khác ngoài Huyền Giáp, lòng quân không yên không phải chuyện tốt gì.

Chiều hôm đó, Cơ Giai Dung đem Quân Trường Duyệt đến quân doanh bẩm báo, nửa tháng nay, Quân Trường Duyệt vẫn luôn bị Nhϊế͙p͙ Gia nhốt ở quận Đan Dương, trong lòng tràn ngập sự căm thù với Nhϊế͙p͙ Gia. Nhϊế͙p͙ Gia căn bản cũng chẳng thèm để ý bộ dáng oán khí ngất trời của Quân Trường Duyệt, xách người đến để hỏi vài câu về tiến độ chữa trị ôn dịch, rồi cho lui xuống.

Y nhìn ra được Quân Trường Duyệt mất tập trung, chỉ nói một câu: “Khi nào ngươi trị xong ôn dịch ở quận Đan Dương thì ta thả ngươi ra, nếu ngươi không chữa kịp thì chết luôn ở đấy cùng người dân quận Đan Dương đi.”

Quân Trường Duyệt cảm giác như bị núi đè lên đầu, cảm giác ngột ngạt khiến cho vành mắt hồng lên, hành lễ đúng quy củ với Nhϊế͙p͙ Gia, sau đó mới cáo lui.

Quân Trường Duyệt thông báo cho Vân Huy tướng quân một tiếng rằng mình muốn đi quân doanh, sau đó mới hốt hoảng đi tìm Tư Không Hàn, lại phát hiện Tư Không Hàn đã bị cách chức, di chuyển về lều binh lính lớn, nhất thời vừa tức vừa lo vừa đau lòng, cũng không lo đến sự đe dọa bản thân gặp phải, giận đùng đùng đến lều lớn tìm người.

Dọc đường đi, quân sĩ vẫn kính yêu Quân Trường Duyệt như trước, cung kính thăm hỏi Tĩnh Vương điện hạ, nhưng cũng chẳng ai biết Tĩnh Vương điện hạ cao cao tại thượng của bọn họ bị bệ hạ giam lỏng ở quận Đan Dương nửa tháng qua, bất cứ lúc nào đều có thể bỏ mạng, không ai cứu được Quân Trường Duyệt!

Quân Trường Duyệt càng nghĩ càng tuyệt vọng, càng nghĩ càng căm hận vì sao mình không có cường quyền trong tay, mấy cái sự kính yêu không đến nơi đến chốn này chẳng để làm gì!

Lúc này đã sớm vào đêm, trước lều lớn của binh lính đốt một đống lửa, các binh sĩ đang đấu vật mua vui, ngươi đẩy ta xô, toàn bộ quân doanh đều tràn ngập tiếng cười. Nghe nói vương huynh bắt được Tề Cẩm Vũ về, cho nên quân sĩ đều tinh thần phấn chấn, cứ như đã tiêu diệt được nước Tề.

Ở xa xa, Quân Trường Duyệt từ trong đám người náo nhiệt nhìn thấy Tư Không Hàn vẫn đang ngồi một bên, hai tay gã gác trêи đầu gối, mặt không thay đổi nhìn chằm chằm lửa trại ngơ ngẩn.

Có một binh lính gọi gã lên đấu vật, mặc dù chưa từng chê trách vì gã bị mất chức, vẫn đối xử hòa hợp với gã như xưa, nhưng Quân Trường Duyệt đã nhìn ra sự thật là trong mắt những binh sĩ này đã không còn sự sùng bái kính ngưỡng như trước kia, chỉ coi gã là một người bạn bình thường.

Rõ ràng đó là Tư Không Hàn, là chiến thần của Yến Quốc mà!

Trong nháy mắt, Quân Trường Duyệt thật sự muốn khóc, loại cảm giác bất lực tuyệt vọng này đã từng cảm nhận vào năm năm trước, khi thành Trác Lộc bị phá, bị ám vệ mang đi lưu vong, và khi Tư Không Hàn chết... ghi lòng tạc dạ.

“Sao ngươi cứ rầu rĩ không vui cả ngày? Đã sa sút hơn nửa tháng rồi, không ngờ bệ hạ lại thần võ như thế, trực tiếp bắt giữ Tề Cẩm Vũ, thời điểm Tư Không tướng quân còn sống cũng chưa từng đến gần được Tề Cẩm Vũ đấy, có bệ hạ ở đây, ngươi chán nản cái gì, đến tiêu khiển chút đi.” Binh sĩ kia kéo kéo túm túm gã.

Tư Không Hàn đã nén giận trong lòng từ lâu, bây giờ bỗng nhiên bùng phát, đẩy binh lính ra gào lên: “Đừng đến làm phiền ta!”

Gã vung tay một cái, suýt nữa khiến binh sĩ kia ngã vào trong lửa trại, nhất thời khiến cho mọi người không vui, một đống người xông vào đánh nhau. Lúc này nội lực của Tư Không Hàn đã bị diệt sạch, một tay cũng bị tàn phế, bị một binh lính bình thường đẩy cho suýt ngã.

“Dừng tay!” Quân Trường Duyệt lập tức tiến lên, tức giận quát lớn một tiếng.

Lúc này các binh sĩ mới buông Tư Không Hàn ra, chân thành bái: “Tĩnh Vương điện hạ.”

Hết chương 76.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện