Nhân Vật Phản Diện Hắn Quá Mỹ Lệ

Chương 54: Bão cát lâm cảnh


trước sau

Thương tâm cùng tự giễu bên trong ngữ điệu của Đào Nhàn khiến lòng Từ Hành Chi có chút chua.
Hắn nửa nghiêm túc nửa cảm khái hỏi Đào Nhàn: "Khúc Trì làm đại sư huynh Đan Dương phong rất được, cần gì phải liên lụy tiến vào sự tình thần khí đây."
Đào Nhàn nghi hoặc mà nhìn về phía Từ Hành Chi, hình như không hiểu hắn đang nói cái gì: "Thần khí? Ta, ta không hiểu, cũng chưa từng thấy. Chỉ là sau khi tiến vào Man Hoang, nghe Chu sư huynh bọn họ thời điểm oán giận nhắc tới, nói... Nói là, thần khí tứ môn đều là giả. Bọn họ bắt được thần khí, đợi tới thời điểm sử dụng mới nhận ra, khiến bọn họ ứng đối không thoả đáng, không ứng phó kịp, mới bị bắt được."
Cùng Đào Nhàn một phen đối thoại càng khiến Từ Hành Chi thêm buồn bực: "Ngươi một chưa thấy qua thần khí, hai lại chưa tham gia việc năm đó, tại sao lại bị đày đến Man Hoang?"
Đào Nhàn thưa dạ mà ngoan ngoãn nói: "Khúc sư huynh khi đó bị thương rất nặng, phải ở bên người không thể rời bỏ... Ta, ta chính mình nguyện ý... Cùng hắn tiến vào."
"... Ngươi là..." Từ Hành Chi khiếp sợ đến tột đỉnh, chỉ vào phía sau lưng rộng rãi của Khúc Trì, nhẹ giọng lại nói, "Việc này cùng ngươi vô can, ngươi cũng không thông pháp lực, chỉ là người phàm mới nhập môn bảy ngày. Chỉ vì hắn, ngươi liền muốn tiến vào?"
Đào Nhàn mất công tốn sức giải thích: "Ta không biết nhiều chữ, thời điểm trước đây hát hí khúc cũng xem qua không ít kịch bản, trong đó đều nói, ân một bữa cơm, phải dùng cả con sông đến đền đáp. Khúc sư huynh đưa ta kẹo hồ lô, lại, lại đem hài cốt huynh trưởng ta mang về bên cạnh ta, giúp ta an táng, là, là đại ân đại đức.... Lại nói, những đệ tử khác trong Đan Dương phong, đều không cần tất cả đi vào Man Hoang, Khúc sư huynh lúc đó trọng thương, bên người cần người ở cạnh không thể rời bỏ... Cho nên..."
Ấn tượng của Từ Hành Chi đối với nam nhân mới nhìn qua nữ khí lại nhu nhược này có thay đổi lớn.
Nếu bàn luận một chữ "nghĩa", trên đời không có bao nhiêu người có thể vượt qua người thấp bé lại văn nhược ẻo lả này.
Chú ý tới ánh mắt Từ Hành Chi, Đào Nhàn ngại ngùng mà cười rộ lên: "Từ sư huynh, ngươi đừng nhìn ta như thế... Ta cũng không, không cao thượng như vậy. Ta lúc đó chỉ nghĩ, Khúc sư huynh thần thông quảng đại, khả năng không bao lâu chúng ta liền có thể một lần nữa đi ra Man Hoang. Không, không nghĩ tới, ở đây một lần chính là, lâu như vậy."
"Sẽ đi ra ngoài." Từ Hành Chi an ủi cậu, "Chúng ta đều sẽ đi ra ngoài, một người cũng không bỏ lại." (Jeje: Đáng tiếc, cuối cùng lại...)
"Từ sư huynh, ta tin ngươi." Bên trong mắt phượng nhỏ dài của Đào Nhàn tất cả đều là tâm ý tin cậy tinh khiết, "Ngươi đã nói, sẽ đem hài cốt huynh trưởng ta trở về, ngươi nói được, liền làm được. Ta tin ngươi."
Từ Hành Chi cười khổ, giơ tay đè lại phía sau gáy cậu, phát lực vò ấn mấy lần, Đào Nhàn lập tức tựa như động vật nhỏ cong lấy lưng.
Từ Hành Chi quen cùng người tiếp xúc thân mật, cho dù Lục Ngự Cửu dễ dàng thẹn thùng cũng không đến nỗi như Đào Nhàn vậy, tại mọi thời khắc như chim sợ cành cong, lộ ra tiểu biểu tình hoang mang đến cực điểm.
Từ Hành Chi đùa cậu: "Sợ như thế?"
"Ta nhát gan." Đào Nhàn mím môi, có chút nhút nhát mà thừa nhận khuyết điểm của chính mình, "Còn may, ta có Khúc sư huynh che chở, cũng có A Vọng.... Lúc trước chính là ta cùng Khúc sư huynh đem A Vọng mang về nhà... Đúng rồi, còn có Mạnh Trọng Quang. Hắn rất tốt, là người tốt. Hắn luôn luôn ở bên trong Man Hoang tìm sư huynh. Hiện tại, hắn tìm được, ta cao hứng thay cho hắn, cũng thay sư huynh cao hứng."
Mạnh Trọng Quang trong mắt thế nhân có lẽ tội ác tày trời, với Đào Nhàn tính tình ôn nhuyễn xem ra cư nhiên cũng có thể tính là một người tốt, điều này không khỏi làm cho Từ Hành Chi ở trong lòng toát ra nhiều thêm một tầng nghi ngờ.
Lúc trước rốt cuộc là nơi nào xảy ra vấn đề?
Bọn họ trộm thần khí rốt cuộc là vì làm cái gì?
Ít nhất ở bên trong trí nhớ của nguyên chủ, ký ức liên quan đến thần khí cũng chỉ có hội đàm luận bảy năm một lần.
Từ Hành Chi cũng không biết "Thế Giới Thư" trấn thủ Phong Lăng sơn đặt ở nơi nào, thậm chí ngay cả "Thế Giới Thư" có bản lĩnh gì cũng không biết. Hắn chỉ xa xa xem qua vài lần, chỉ biết đó là một đoàn ánh sáng dao động thanh nhã thuần túy, liền hình thái đều khó phân biệt.
Mỗi lần thời điểm tổ chức hội đàm luận, thần khí đều được phủ quân tiên môn đồng loạt hộ tống mà tới.
Vì để tránh cho có ác đồ mơ ước, khiến thần khí mất trộm, Từ Hành Chi, Khúc Trì, Chu Bắc Nam cùng Ôn Tuyết Trần đều cần phải xốc đến mười hai vạn tinh thần, dò xét ngoại vi, đêm khuya cảnh giới, bởi vậy mỗi lần làm đàm luận hội, Từ Hành Chi bọn người hận không thể mệt đến thoát một lớp da.
Sớm biết những thứ bảo vệ đều là giả, bọn họ cần gì nhọc lòng ngóng lực như vậy?
Thế nhưng, nói ngược lại, thần khí cũng không phải vật phàm, nếu bị người dễ dàng biết được vị trí, đó chính là đại đại phiền phức.
Danh vọng Phong Lăng sơn đứng đầu tứ môn, Từ Hành Chi chính là thủ đồ Phong Lăngrất được Thanh Tĩnh quân thưởng thức, cũng không biết thế giới thư đặt ở nơi nào, Chu Bắc Nam bọn họ như thế nào biết đến? Lại như thế nào đánh chủ ý lên thế gian chí bảo này?
Từ Hành Chi đang trầm tư suy nghĩ, liền thấy Khúc Trì bỏ lại cành cây, đứng dậy chạy tới trước mặt Đào Nhàn, kéo tay cậu, chỉ vào kẹo hồ lô vẽ trên đất phủ vài lớp cát bụi: "Chúng nó bộ dáng như thế này sao?"
Đào Nhàn mỉm cười: "Đúng thế. Khúc sư huynh vẽ rất giống, so với ta còn giống hơn."
Khúc Trì nhợt nhạt nở nụ cười. Hắn chỉ vào một chuỗi kẹo hồ lô to nhất, nói: "... Ngươi xem, đây là của ngươi."
Hắn vẽ một lượng lớn kẹo hồ lô, bên trong vừa có của Chu Vọng, cũng có của Từ Hành Chi, bộ dáng hắn chỉ Đào Nhàn xem, giống như nơi đó nằm từng xâu từng xâu điểm tâm ngọt hàng thật giá thật, đem bán ở đầu đường.
Đào Nhàn liền mỉm cười kiên nhẫn nghe hắn đếm, thỉnh thoảng còn gật đầu một cái. Chờ Khúc Trì đem mỗi người đều đếm xong toàn bộ, cậu mới nghi hoặc mà nhíu lông mày, đem nhóm kẹo hồ lô xám xịt trên đất đếm lại: "... Của ngươi đâu?"
Khúc Trì ngẩn ra, lại một hai, ba bốn, năm mà đếm, mới ngượng ngùng cười nói: "Quên mất."
Đào Nhàn rất hào phóng mà chỉ xâu kẹo hồ lô từng viên đều lớn bằng cái đầu của mình: "Chúng ta chia ra ăn. Mỗi người một nửa nha."
Khúc Trì suy nghĩ một chút, vui vẻ gật đầu.
Từ Hành Chi mắt thấy giữa bọn họ ôn nhu lại hài hòa như vậy, không tự chủ cười rộ lên, lên tiếng đối với Đào Nhàn nói: "Hắn một đại ngốc tử, tự nhiên nhặt không được một người bạn thân như ngươi, thế nhưng thật ra là vạn hạnh trong bất hạnh."
Khúc Trì nghe thấy được, liền ngẩng người lên, kháng nghị nói: "Ta không phải ngốc tử. Ta là Khúc Trì. Hành Chi, ngươi không thể nói ta như vậy."
Từ Hành Chi nhấc tay: "Được được, ta sai rồi."
Khúc Trì bị Từ Hành Chi nói như vậy, trong lòng thực có chút buồn bực, liền quay đầu hướng Đào Nhàn tìm chứng cứ: "Đào Nhàn, ta ngốc sao."
Đào Nhàn hiển nhiên không phải người biết dỗ dành, cậu nghĩ nửa ngày, mới ôn nhu nói: "Ngốc tử... Cũng rất tốt. Khúc sư huynh cái gì cũng đều tốt cả."
"Ngốc tử rất tốt sao?" Khúc Trì như có điều suy nghĩ dắt tay Đào Nhàn, tín nhiệm nói, "Kia, ta không phải Khúc Trì, ta là ngốc tử."
Đào Nhàn dở khóc dở cười mặc hắn nắm, chậm rãi hướng hai người ở thiên điện đi đến, trước khi đi, Đào Nhàn xin lỗi mà hướng Từ Hành Chi đang xua tay, còn đem xiêm y làm ấm xong cởi ra, treo ở trên ngọn cây thấp bé cách đó không xa.
Từ Hành Chi ngắm nhìn bóng lưng hai người, chỉ cảm thấy trong lòng rất yên tĩnh.
Những thứ chọc người ưu phiền u sầu sôi nổi rút đi, trong thiên địa chỉ còn lại hình ảnh hai người tương chấp mà đi, thực sự tốt đẹp đến muốn mệnh.
Hắn đang lúc xuất thần, đột nhiên bị nhét vào trong ngực.
Mạnh Trọng Quang từ sau nhẹ nhàng cọ xát hắn, như chó con cọ ngứa: "Sư huynh, ngươi tỉnh ngủ tại sao cũng không gọi Trọng Quang một tiếng, làm hại Trọng Quang tỉnh lại không nhìn thấy ngươi."
"Ta thấy ngươi quá mệt mỏi, muốn để ngươi ngủ thêm một lát."
"Ta không mệt." Mạnh Trọng Quang làm nũng, "Ta chỉ cần ngủ, trong mộng đều là sư huynh, cố tình sờ không được, gọi không đến, tính ra không dễ chịu lắm. Còn không bằng sớm tỉnh lại, cùng sư huynh thân cận nhiều một chút."
Từ Hành Chi bật cười.
Nói thì nói như thế, nhưng trong mắt Từ Hành Chi, Mạnh Trọng Quang xác thực uể oải đến tột cùng.
Cái loại mệt mỏi gần như điên cuồng này của hắn là từ trong xương lộ ra.
Thời điểm quá khứ Từ Hành Chi đối với Mạnh Trọng Quang kính sợ tránh xa, vẫn chưa phát hiện phần uể oải này, nhưng mà dựa vào hắn càng gần, cỗ cảm giác mệt mỏi khó có thể hình dung lại đen kịt như thủy triều kia, đầy trời đem Từ Hành Chi bao trùm lấy.
Hôm nay hắn chân chính ngủ rồi, Từ Hành Chi mới không đi quấy rối hắn.
Mấy ngày nay, mỗi khi hắn từ trong ngủ mê tỉnh lại, đều sẽ phát hiện Mạnh Trọng Quang đang nhìn hắn chằm chằm.
Cảm xúc mãnh liệt trong tròng mắt hắn cực kỳ phức tạp, phảng phất như hận không thể dùng đôi mắt đem Từ Hành Chi nuốt vào trong đó, dặt vào trong mắt, tỉ mỉ trân ái, cùng vĩnh viễn nhốt lại.
Mà khi Từ Hành Chi chú ý tới một điểm này, Mạnh Trọng Quang liền ngay lập tức sẽ đem tâm tình như vậy thu thập thỏa đáng, ôm Từ Hành Chi, mềm nhẹ lại khắc chế cùng hắn hôn nhau.
... Từ Hành Chi luôn có loại ảo giác hắn đang trốn tránh thứ gì.
Nhưng mà, hắn không nguyện đề cập, Từ Hành Chi cũng không muốn đi hỏi rõ ràng.
Ít nhất ở chỗ Mạnh Trọng Quang, Từ Hành Chi muốn cầu loại hồ đồ khó có được này.
Lại nghỉ ngơi mấy ngày, mấy người bước lên đi theo con đường dẫn tới vùng đất Hẻo Lánh.
Ngục giam Man Hoang chính là cảnh đồng nghiêm chỉnh vô biên vô hạn, không ngày nào không trăng, mấy người chỉ có thể dùng tháp cao Mạnh Trọng Quang dựng lên trong Man Hoang làm mốc, phán đoán đi về hướng nào.
Mười ba năm này, Mạnh Trọng Quang đi đến mọi ngóc ngách trong Man Hoang mà hắn có thể đặt chân đến, bởi vậy để hắn dẫn đường không gì tốt hơn.
Sau khi đi ra khỏi Hổ Khiêu Giản, Chu Vọng cười chậm rãi xoay người: "Đã lâu chưa có về nhà, ta ngược lại thật sự nhớ nhà. Sớm biết nên đem lục lạc mang tới, làm bùa hộ mệnh."
Nguyên Như Trú ôn nhu nói: "Đó là di vật duy nhất nương ngươi để lại cho ngươi, vạn nhất đánh vỡ thì sao."
Chu Vọng: "Ta sợ có kẻ xấu xông vào trong tháp, đem nó đoạt đi rồi."
Nguyên Như Trú cùng nàng kề tai nói nhỏ, trấn an nói: "Ngươi có thể yên

tâm. Có trận pháp của Trọng Quang, không phải ai cũng có thể tiến vào tháp."
Từ Hành Chi nghe đối thoại giữa hai người một lát, liền chuyển hướng Trọng Quang, muốn trộm hỏi một câu một thân bạch cốt tàn tạ này của Nguyên Như Trú là như thế nào mà thành, ai ngờ vừa mới xoay qua chỗ khác, liền bị Mạnh Trọng Quang bên người kéo bàn tay, đầu ngón tay khó nhịn ở trong lòng bàn tay hắn gãi không ngừng.
Nhìn bộ tiểu dáng dấp thực tủy biết vị của hắn, Từ Hành Chi không nhịn được cười: "Muốn làm gì?"
Mạnh Trọng Quang liếm một bên môi, đem đôi môi màu đỏ sẫm nhiễm một tầng sáng mỏng lương bạc dụ người: "Muốn làm sư huynh."
"Buổi tối ngày hôm trước..."
"Đó là ngày hôm trước." Ánh mắt Mạnh Trọng Quang hơi ngậm u oán, "Sư huynh hôm qua cũng không gọi Trọng Quang vào phòng... Liền cửa sổ cũng khóa."
"Đã nói hôm nay phải đi đường, không được hỗn nháo." Từ Hành Chi biết rõ ràng hắn muốn cái gì, chỉ là cố ý đùa với hắn, "Nghẹn mười ba năm, một hai ngày này cũng không nhịn được sao?"
Mạnh Trọng Quang không lên tiếng, nhẹ nhàng hướng một bên sườn hông Từ Hành Chi cọ, một bên cọ một bên cầu xin liền mong đợi nhìn Từ Hành Chi.
Từ Hành Chi đều phải nhịn không được vui vẻ: "... Đứng ngay ngắn! Đừng bám dính ta."
Mạnh Trọng Quang làm nũng nói: "Đứng không được... Muốn sư huynh cõng."
Có lẽ nhờ diện mạo xuất sắc, Mạnh Trọng Quang so với Từ Hành Chi còn cao hơn một chút làm nũng cũng không khiến lòng người phiền, ngược lại vui tai vui mắt vô cùng, liền ngay cả cự tuyệt yêu cầu vô lý của hắn cũng có vẻ không có tình người.
Mạnh Trọng Quang kiên nhẫn mà nằm phục ở bên tai Từ Hành Chi, không biết xấu hổ mà nói nhỏ: "Sư huynh đem chân của ta nấu đến mềm nhũn, hiện tại không thể không quản ta."
Từ Hành Chi: "Ngươi nói ai nấu ai? Hả?"
Mạnh Trọng Quang cây ngay không sợ chết đứng còn thích thích oán oán giận nói: "Đương nhiên là sư huynh nấu ta, cắn ta đau, cũng không chịu thả ta đi..."
Dù là Từ Hành Chi da mặt có thể so với tường thành cũng không thể chịu được lão yêu tinh mất mặt mũi ve vãn như này: "Ta cõng không nổi ngươi."
"Cõng được." Mạnh Trọng Quang ôn tồn mà đầu độc Từ Hành Chi, "Sư huynh ngày ấy tới Man Hoang còn cõng ta đi ba mươi dặm đường đây."
Nhắc tới ngày ấy, Từ Hành Chi sắc mặt cứng lại.
Hắn cũng không phải nghĩ tới chuyện Mạnh Trọng Quang thấy hắn không quen biết nhau, mà là nghĩ đến một thân da thịt đốt sạch bỏng nghiêm trọng kia của Mạnh Trọng Quang.
Hắn nhớ tới, Mạnh Trọng Quang thời điểm tìm đến Nguyên Như Trú, Nguyên Như Trú cũng hỏi qua hắn vấn đề này, câu trả lời của hắn rất hàm hồ, nói là "Bị người ám hại".
Nhưng ở bên trong Man Hoang này ai có thể gây thương tổn cho hắn đến trình độ đó?
Hơn nữa, người đối với hắn mưu đồ gây rối hiện tại ở nơi nào? Có thể hay không đối với việc bọn họ đi tìm mảnh vỡ chìa khóa sản sinh ảnh hưởng?
Mạnh Trọng Quang thấy Từ Hành Chi rơi vào trầm tư, không khỏi rầu rĩ không vui, lòng bàn chân ở trên cát đá cằn cỗi cọ qua cọ lại, mềm giọng nói: "Sư huynh không muốn thì thôi..."
Từ Hành Chi ho nhẹ một tiếng: "Mất hứng?"
Mạnh Trọng Quang đem đôi mắt dời đi chỗ khác, một bộ biểu tình sắp khóc: "... Không có."
Từ Hành Chi bất đắc dĩ thở dài, bước về phía trước hai bước, ngồi xổm xuống, tự nhiên buông xuống bàn tay trái hướng Mạnh Trọng Quang ngoắc ngoắc.
Ánh mắt Mạnh Trọng Quang sáng lên: "... Sư huynh?!"
Từ Hành Chi mắt nhìn phía trước: "Có đi lên hay không?"
Mạnh Trọng Quang tựa con mèo nhỏ nhào lên, cuốn lấy cần cổ thon dài của Từ Hành Chi, hai chân bám chặt cái hông nhỏ của hắn, hưng phấn không được nhỏ nhắn hôn nhẹ mổ ở phía sau gáy Từ Hành Chi.
Từ Hành Chi nói: "Ta có một tay không dùng được, đỡ không được ngươi. Chân ngươi bám chặt chút, đừng để té xuống."
"Mạnh hơn nữa đây." Mạnh Trọng Quang vui vẻ cười, liền đem cằm nhọn đặt trên vai Từ Hành Chi, thần bí nói, "... Sau đó ta ở trên người khoác một kiện áo khoác che lại, ở trên đường liền lặng lẽ ăn sư huynh."
Dưới thân Từ Hành Chi không khỏi căng chặt đến căng thẳng: "Muốn làm loạn đúng hay không? Xuống."
Tay Mạnh Trọng Quang nhất thời khóa càng chặt hơn : "Không đi xuống, cả đời đều không đi xuống. Sư huynh đem Trọng Quang cõng về Phong Lăng sơn, liền phải cả đời cõng Trọng Quang, bỏ cũng không thoát."
Từ Hành Chi bật cười: "Nói ngớ ngẩn."
"Chỉ cần sư huynh thích nghe, Trọng Quang nơi này còn có một vạn lời ngớ ngẩn khác có thể nói." Mạnh Trọng Quang đem âm thanh đè thấp, âm điệu ôn ôn mềm mại, như là sữa đặc ngọt ngào mềm yếu nhất, "... Chỉ nói cho sư huynh nghe."
Cõng lấy Mạnh Trọng Quang hướng đi về phía trước mấy bước, Từ Hành Chi lần thứ hai ngơ ngẩn.
Hắn không biết chính mình là từ chỗ nào kiếm được da mặt dày, cùng Mạnh Trọng Quang nói tới đề tài như vậy vẫn mặt không đỏ tim không đập, còn cảm thấy khá hưởng thụ, không chút nào cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Hắn lặng lẽ dùng tay gỗ nhấn giữ trái tim của chính mình, tự vấn lòng.
Nguyên chủ, ngươi đang ở trong bộ thân thể này sao? Là ngươi khiến ta nói ra làm ra chuyện như vậy sao?
Từ Hành Chi cùng Từ Bình, rốt cuộc là chuyện ra sao?
Ta với ngươi, ngươi cùng ta, đến tột cùng là quan hệ thế nào, ta đã không làm rõ được a.
Mạnh Trọng Quang ngoài miệng hoa cực kì, nhưng sau khi thay mọi người chỉ rõ con đường tiến lên, nằm ở phía sau lưng Từ Hành Chi không bao lâu, hắn liền say sưa ngủ, hai má ấm áp kề sát trên bả vai Từ Hành Chi, còn thỉnh thoảng dùng chóp mũi vây quanh vành tai Từ Hành Chi một chút.
Nếu không phải bên tai có tiếng vang hô hấp đều đều của hắn, Từ Hành Chi e sợ muốn cho rằng hắn đang giả bộ ngủ.
Lữ đồ thực sự tẻ nhạt cực kì, Từ Hành Chi cũng không phải hũ nút, chịu đựng không được thời gian dài cô quạnh, liền chọn một người đang một mình đi đường gấp rút đuổi theo.
"Chu mập mạp? Ai, Chu Bắc Nam!"
Chu Bắc Nam mấy ngày nay nhìn thấy Từ Hành Chi, mũi không phải mũi mặt không phải mặt, Từ Hành Chi nghĩ đại khái ngày ấy ở trong mộc trì nháo tới điên rồi, đem tính tình nóng nảy của Chu Bắc Nam chọc giận.
Đương nhiên, Từ Hành Chi không phải đi xin lỗi.
Hắn bước nhanh chạy tới bên cạnh hắn, cười híp mắt chủ động đối với hắn nói: "Chu mập mạp, ngươi hâm mộ chúng ta a."
"Hâm mộ ngươi..." Một câu thô tục của Chu Bắc Nam mắt thấy sắp phun ra, vừa quay đầu nhìn thấy Mạnh Trọng Quang, liền đem nửa câu nói sau rầm một tiếng miễn cưỡng nuốt xuống, quan sát Mạnh Trọng Quang nửa ngày, mới hỏi, "... Hắn đang ngủ?"
"Ân."
Chu Bắc Nam có thể coi như thống khoái đem nửa câu sau ói ra: "Hâm mộ ông nội ngươi."
Từ Hành Chi vui khôn tả: "Ngươi những năm này cũng không đem tiểu Lục bắt tới tay được, đủ thấy không được nha."
"Ngươi mẹ nó mới không được!" Một câu tức giận mắng này của Chu Bắc Nam, âm điệu rõ ràng là từ cao đến thấp, sợ Lục Ngự Cửu cách đó không xa cùng Đào Nhàn nói chuyện nghe được, "Hắn, hắn... Không vui, ta có biện pháp gì."
Từ Hành Chi gật gật đầu: "Vẫn không được."
Chu Bắc Nam: "... Họ Từ, có tin hay không ta bây giờ đập bể đầu ngươi."
Từ Hành Chi nhẹ mà huýt sáo, cũng không đáp lời, chỉ ngước cổ nhìn hắn vui mừng.
Chu Bắc Nam nhìn thấy dáng vẻ ấy của hắn, tâm thần hơi buông lỏng, vốn là nhấc lên tức giận trong nháy mắt tiêu tan, gân xanh căng thẳng cũng từng tấc từng tấc bình phục trở lại.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đem lời mấy ngày nay giấu ở trong lòng nói ra: "... Ta thời điểm cuối cùng nhìn thấy ngươi tại hiện thế, còn tưởng rằng ngươi đời này đều không cười được."
Bước chân Từ Hành Chi hơi chậm lại.
Chu Bắc Nam nói giọng khàn khàn: "Gương mặt ủ rũ kia của ngươi lúc đó nhìn thật muốn ăn đòn. Bất quá... Dù sao mười ba năm cũng đã qua. chuyện Thanh Tĩnh quân, dù khiến người thương tâm cỡ nào, cũng không thể luôn nhớ ở trong lòng. Nhưng mà... Nhưng mà ta thật sự không nghĩ ra, trong tứ môn, Thanh Tĩnh quân đối với ngươi tốt nhất, những người đồng thế hệ chúng ta nhìn vào, không một ai không mê tít mắt. Nhưng vì cái gì cố tình là ngươi... Giết Thanh Tĩnh quân?"
Từ Hành Chi nhất thời trố mắt ngoác mồm, bước chân cũng ngừng lại.
... Lẽ nào... Không phải Mạnh Trọng Quang thí sư, còn vu oan cho hắn sao?
Thí sư? Giết Thanh Tĩnh quân?
Này thế nào lại là chuyện Từ Hành Chi có thể làm ra?
Từ Hành Chi trong lúc nhất thời có loại ảo giác hô hấp không thông. Bờ môi hắn mấp máy mấy lần, tối nghĩa mà mở miệng: "Ngươi..."
Chu Bắc Nam đột nhiên dừng bước, hai mắt nhìn thẳng phía trước.
Từ Hành Chi cũng mơ hồ cảm giác trước mặt có cơn gió thô ác quất đến, liền dừng lại dò hỏi, nhìn về phía trước.
Bầu trời phương xa chẳng biết lúc nào biến sắc, từ màu vàng giả tạo tạo thành một đường bằng phẳng chỉnh tề, vật chiếu không biết là mặt trời hay mặt trăng kia hòa tan giữa đường cát. Nó như bị hạt cát mài hỏng, chảy ra máu tươi, màu đỏ tươi loang lổ điểm điểm hòa tan giữa màu xanh đen trên không trung, giống như hoàng nham sinh ra khối đỏ thẫm.
Chu Vọng thất thanh gọi ra tiếng: "Cuồng sa!"
Chu Bắc Nam xông về phía trước trước một bước, đem Mạnh Trọng Quang cùng Từ Hành Chi vẫn còn tối tăm đồng loạt bảo hộ ở phạm vi trường thương thép luyện có thể quơ tới.
Từ Hành Chi thật không rõ: "Bão cát thôi mà, tìm một chỗ hang đá lánh mặt một chút không được sao."
Chu Bắc Nam cắn răng nói: "... Không. Cuồng sa là báo hiệu của nó. Nó sắp tới. Trốn trốn vô dụng, chỉ có thể đem phía sau lưng để cho nó, chịu chết uổng!"
"Ai?"
Âm thanh Chu Bắc Nam bị tiếng gió thê lương xé rách đến mơ hồ: "Man Hoang... Người khổng lồ khởi nguyên."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện