Nhân Vật Phản Diện Hắn Quá Mỹ Lệ

Chương 46: Bốn mươi chín đạo


trước sau

Đạo thiên lôi thứ nhất gom đủ linh lực hạ xuống, vừa vặn rơi trúng đầu con cửu vĩ xà tu vi thấp hơn, bất quá một đòn, thế nhưng liền đem sọ não nó bổ ra làm đôi.
Đầu rắn lớn như cái nhà gỗ tách ra làm đôi rũ xuống, đồng tử rắn co rút nhanh, chết không nhắm mắt, miệng rắn như quan tài nứt ra vẫn hé mở, như không cam lòng cứ như vậy liền chết liều mạng muốn trước khi chết mang đi một hai tính mạng.
Con rắn còn lại vẫn sống mắt thấy bạn lữ đột tử, bi phẫn khôn kể, ngửa mặt lên trời thét dài, lưỡi rắn lớn bằng cánh tay quất ra, muốn đi quấn quanh Từ Hành Chi.
Từ Hành Chi sốt đến đông tây nam bắc không phân, nhưng nhiều năm cùng các loại quỷ quái triền đấu, thân thể đã có bản năng tránh né nguy hiểm, hắn xoay eo né qua đầu lưỡi tanh tưởi của nó, một chân đạp lên đầu cửu vĩ xà, hóa quạt thành kiếm, dùng toàn bộ lực lực quanh thân cuối cùng, mạnh mẽ đâm xuống sau đầu quái vật kia!
Máu tươi tanh hôi thiêu nóng cuồn cuộn bắn tóe đầy đầu đầy mặt Từ Hành Chi.
Cửu vĩ xà đã tu luyện đến mỗi một tấc xương rắn, tự nhiên không sợ thương tích nhỏ như vậy, nhưng mà nó lại hiểu động tác này của Từ Hành Chi mục đích là gì, đầu rắn đung đưa điên cuồng, lăn lộn, rầm rĩ kêu, hận không thể đem cái miệng há to ngược ra tới phía sau, đem Từ Hành Chi đớp lấy.
Thân rắn dẻo dai, vảy rắn dính nhớp, đuôi rắn to mọng kia đánh vào dãy núi, phát ra tiếng nổ vang đất rung núi chuyển rầm rầm.
Nhưng mà Từ Hành Chi núp thân, cũng không nhúc nhích, hai tay nắm chặt cán kiếm, dùng khuỷu tay áp với bên trên, từng tấc từng tấc phát lực, đem mũi kiếm chầm chậm đẩy sâu vào miệng vết thương, đem mình cố định ở phía trên đầu rắn khổng lồ kia.
Từng đám mây to như quái vật bay tới, ở trên đỉnh đầu Từ Hành Chi tụ lại. Hơi nước cấp tốc ngưng tụ khiến lòng bàn tay Từ Hành Chi có chút trơn, khí tức hơi nước dày đặc phảng phất vàng bạc cũng có thể ảm đạm. Tiếng sấm rền dán vào màng tai Từ Hành Chi, như vạn mã tung vó chạy qua, như thủy triều ập vào bờ đê.
"Đến a." Từ Hành Chi sốt đến hai gò má đỏ bừng, nụ cười thậm chí có chứa mấy phần ý tứ hành vi phóng đãng điên cuồng sau khi say rượu, cũng không ai biết hắn đang nói chuyện với ai, có lẽ là đối với thiên lôi gần trong gang tấc, có lẽ là đối với cự mãng đạp dưới chân, "... Đến a. Để cho ta xem năng lực của ngươi."
Tiếng cửu vĩ xà hấp hối sắp chết chấn động đến mức hắn hơi ù tai, tiếng sấm ngược lại nghe không rõ ràng lắm.
Hắn ngẩng mặt, hư mang tầm mắt, muốn đi tìm một chút những gương mặt hắn quen thuộc.
Đệ tử các nhà cũng biết thiên lôi lợi hại, dồn dập tránh lui, Khúc Trì gắt gao ngăn cản Chu Bắc Nam nổi cả gân xanh, Chu Bắc Nam dáng vẻ tuyệt vọng thoạt nhìn thậm chí có chút buồn cười, ít nhất Từ Hành Chi trước giờ chưa từng thấy hắn thất thố như vậy.
Hắn mơ hồ nghĩ, coi như lần này mình chịu đựng qua được, chỉ sợ cũng bị Chu Bắc Nam đè trên đất đánh bể đầu.
Nguyên Như Trú đã là đứng cũng đứng không yên, nắm chặt cánh tay bên người Từ Bình Sinh, yên lặng rơi lệ.
Cửu Chi Đăng bị Nghiễm Phủ quân hai tay bắt chéo sau lưng giữ sau lưng, cả người lẫn kiếm rơi trên đất, vẫn giãy dụa không nghỉ.
Tầm mắt Từ Hành Chi mơ hồ, chỉ cảm thấy hắn cùng với đứa bé kia xa xôi sơn hải, nhưng tiếng rên rỉ xa xa của y lại tựa như giấy ráp cọ xát trái tim của hắn, chọc đến tim hắn phải lên men.
Môi Từ Hành Chi mấp máy, muốn bảo Nghiễm Phủ quân nhẹ tay chút, đồng thời đôi mắt vòng tới vòng lui, tìm kiếm Mạnh Trọng Quang.
Nhưng mà, hắn tìm trái tìm phải, lại thủy chung không tìm được hình bóng đứa bé kia.
Từ Hành CHi có chút tiếc nuối không nói ra được.
Đỉnh đầu có một mảnh ánh sáng như bạc trực tiếp phủ xuống, Từ Hành Chi khởi điểm còn ôm chút tâm tư lạc quan tự tại, mãi đến tận khi điện quang kia quán triệt thân thể tựa như đao kiếm bổ xuống người, hắn mới phát ra một tiếng kêu đau đớn phế phủ khàn giọng cuối cùng.
Đạo lôi điện kia đem phổi của hắn miễn cưỡng tẩy một lần.
Hắn có một phút chốc cảm thấy chính mình còn không bằng để cho cửu vĩ xà cắn đứt thành hai đoạn sảng khoái tràn trề.
Cửu vĩ xà kia mất đạo lữ, liền cũng mất chỗ dựa vào, nói cho cùng bất quá là súc sinh Kim Đan kỳ đại viên mãn cũng không tu đến đâu, chịu một đòn này vào đầu lâu, nói cho cùng bất quá là Kim đan kỳ đại viên mãn cũng không thể phát ra, thân thể liền biến thành một đoàn thịt cứng ngắc, mềm nhũn nghiêng sang một bên.
Từ Hành Chi trong lòng biết đại cục đã định, liền yên lòng buông lỏng tay ra, thân thể tùy theo rơi xuống, trong nháy mắt biến mất ở giữa núi rừng.
Nguyên Anh độ kiếp, phải bị bảy bảy bốn mươi chín đạo thiên lôi.
Một đạo cuồng lôi không chịu thả cho Từ Hành Chi đi, đuổi theo thân thể rơi xuống của hắn mà đánh tới.
Từ Hành Chi đã là ý thức toàn bộ biến mất, thời điểm chỉ còn lại một tia thanh minh duy nhất, cảm thấy được eo thân căng thẳng, phảng phất có ngàn vạn xuân đằng mềm mại dầy đặc đan thành võng, khiến hắn rơi vào bên trong một mảnh êm ái ôn nhu hương.
Mùi thực vật thơm ngát làm cho xoang mũi hắn ngứa từng tia từng tia. Hắn nghiêng nghiêng đầu, an tâm mà hôn mê.
Bởi vậy hắn không thể nhìn thấy lúc huyễn bạch cự lôi đánh xuống chân trời, phía sau lưng Mạnh Trọng Quang tỏa ra tuyết quang hình cung sáng như đại hỏa.
Thiên yêu chính là thiên địa sinh dục ra, ngàn năm khó gặp, không vào luân hồi, không vào lục đạo, tự nhiên không cần tuần hoàn đi theo các loại quy tắc Kim Đan, Nguyên Anh của đạo gia.
Nếu như muốn miễn cưỡng so sánh một phen, thiên yêu mới vừa sinh ra hóa ra hình người cùng ý thức, liền đã tiếp cận thân thể Nguyên Anh.
Mạnh Trọng Quang những năm này ở trong người tự tạo một bộ kinh mạch hoàn chỉnh của nhân tu, để che dấu tai mắt người. Lúc này hắn đem những đường kinh mạch kia xóa hết đi, thẳng hóa thiên yêu thể xác, đem chỉnh mình che chở phía trên thân thể Từ Hành Chi, bảo vệ hắn đến một giọt nước cũng không rơi, thiên lôi kia không có chỗ nào đánh xuống, chỉ có thể đem đầy ngập lửa phẫn nộ trút lên người Mạnh Trọng Quang.
Mạnh Trọng Quang đã ở trong trạng thái yêu, chịu lôi đình giận dữ này, thân thể rộng mở chấn động, hai tay tung tích, chống hai bên má Từ Hành Chi đã hôn mê. Mùi tanh rỉ sắt kịch liệt chảy ra giữa môi miệng hắn, khóe môi của hắn thấm ra vài sợi tơ máu tối tăm, nhưng hắn liền chậm rãi nuốt xuống.
... Không thể làm bẩn sư huynh. Không thể.
Chớp như dải lụa trắng cuồng loạn vũ động ở chân trời, phô trương thanh thế, chậm chạp không chịu đánh lôi đình xuống nữa, phảng phất như đang lường gạt người tu đạo, làm cho bọn họ có thể thở dốc, thời điểm cho rằng tai nạn đã qua, liền không chút lưu tình húc đầu hạ xuống một đạo dây xích lửa.
Mạnh Trọng Quang thừa dịp lúc này, đem Từ Hành Chi bị dây leo vững vàng bao lấy ôm lên.
Chiều cao Từ Hành Chi chỉnh chỉnh tám thước, mặc dù vì tu đạo kiêng ẩm thực thế gian, nhưng cơ nhục cốt cách cân xứng mạnh mẽ, có hình có thịt, người bình thường muốn nâng hắn dậy đều phải phí không ít khí lực, mà Mạnh Trọng Quang mới vừa chịu một đạo thiên lôi độ kiếp Nguyên Anh lại có thể cực kỳ dễ dàng đem Từ Hành Chi chặn ngang ôm vào trong lòng ngực, nhẹ nhàng như đang ôm một hài tử ngủ say.
Thân thể Từ Hành Chi nóng bỏng, như thiêu như đốt, bên môi hé ra, khí lưu phả ra nhiệt độ cực cao, mỗi một tiếng thở dốc đều suyễn vào trong lòng Mạnh Trọng Quang, gãi tim hắn đến ngứa ngáy chua xót.
"Sư huynh." Mạnh Trọng Quang nhỏ giọng nói, "Sư huynh, Trọng Quang đến. Không phải sợ."
Hắn ôm Từ Hành Chi chậm rãi từng bước mà hướng trong rừng rậm đi đến, xóc nảy nhỏ bé khiến Từ Hành Chi không thoải mái mà mở mắt ra.
Mạnh Trọng Quang đột nhiên hoảng loạn, muốn đem dạng yêu thu hồi, mà Từ Hành Chi bị sốt đến hồ đồ đầu chỉ đủ để hắn nhận ra người trước mắt là ai.
"Trọng Quang." Tay Từ Hành Chi nắm lấy vạt áo trước của Mạnh Trọng Quang, âm thanh rất nhẹ, "... Ngươi vừa nãy đi đâu vậy a, ta đều tìm không ra ngươi."
Mạnh Trọng Quang chỉ cảm thấy trong lòng đau nhức, thiên lôi vừa nãy chém xuống cũng chưa khiến hắn có trải nghiệm như vậy.
Từ Hành Chi mơ màng hướng trước ngực hắn vỗ hai chưởng, chậm rãi nói: "... Thôi. Không bị thương là tốt rồi."
Mạnh Trọng Quang trong lòng vừa chua xót vừa cao hứng, đáp: "Ân, ân."
Trong lúc nói chuyện, Mạnh Trọng Quang đã đem Từ Hành Chi dẫn tới địa phương hắn muốn mang tới.
Hắn đem Từ Hành Chi một lần nữa thả xuống, đem mặt chôn ở cổ Từ Hành Chi, không muốn xa rời lại thương tiếc mà cọ cọ.
Trong phạm vi mười dặm phàm là vật còn muốn sống đều chạy thoát, song xà vì muốn triền miên, lặng lẽ dọn dẹp, động dùng để cho hai con rắn đó cư trú từ lâu đã không còn thứ gì.
Mạnh Trọng Quang sau khi ngắn ngủi ôn tồn qua đi, thích đáng mà đem Từ Hành Chi để vào bên trong một cửa động chỉ đủ một người, ngón tay cái phía trên môi nóng bỏng của Từ Hành Chi nhiều lần đảo quanh.
—— Ban đầu, ban đầu hắn chỉ muốn đem cái người nói chuyện thú vị này lưu ở bên cạnh hắn, tả hữu tẻ nhạt cực kỳ, nhiều hơn một người như vậy làm bạn, hắn cũng vui vẻ hơn trong khoảng thời gian tồn tại dài dằng dặc này.
Hắn cũng không chịu lưu lại bồi chính mình nơi rừng núi, vậy mình liền theo hắn đi.
Giả như ngốc (*) đến phiền, hắn bất cứ lúc nào chạy thoát cũng được.
(*) Ngốc ở đây là chỉ ở yên một chỗ chứ không phải ngu ngốc.
Mạnh Trọng Quang tự nhận không phải người trường tình gì, thậm chí trước kia cùng Cửu Chi Đăng tranh giành tình nhân, cũng là xuất thân từ tâm tư ác liệt của đứa nhỏ muốn cướp đoạt đồ chơi hiếm lạ.
... Từ khi nào thì bắt đầu, hắn bắt đầu vì Cửu Chi Đăng cùng Từ Hành Chi tiếp xúc mà chân thiết cảm thấy khó chịu cùng chói mắt đây.
Hắn còn nhớ đại khái là vào thời điểm

hắn mười lăm tuổi.
Lúc Từ Hành Chi chỉ đạo đệ tử ngoại môn luyện kiếm, dẫn theo Cửu Chi Đăng cùng hắn cùng đi.
Hắn từ trước đến giờ có Từ Hành Chi đau sủng, kiếm pháp lười biếng, học thức lơ là, cũng không bị người khác chỉ trích, tại thời điểm Từ Hành Chi mang theo Cửu Chi Đăng bận rộn, hắn an vị ở bên ngoài, gặm tiên quả Từ Hành Chi rửa sạch cho hắn, cười khanh khách mà nhìn thời điểm sư huynh vũ động kiếm pháp Phong Lăng dáng người như hạc như tùng, phảng phất dưới bầu trời chỉ có một người kia mà thôi.
Từ Hành Chi sau khi luyện diễn qua, tiếp theo các đệ tử từng nhóm thao luyện. Mà đệ tử ngoại môn ngộ tính có hạn, thiên tư khiếm khuyết, một đám này múa hữu hình vô thần, hơi có chút ý vị bắt chước vỏ ngoài.
Ôm cánh tay nhìn nửa ngày, Từ Hành Chi bất đắc dĩ vỗ tay: "Sư huynh đệ chúng ta thời gian dài như vậy cũng đều có tình cảm, giơ cao đánh khẽ, chúng ta sau này đi ra ngoài luyện kiếm pháp, tuyệt đối không nên nói mình là người Phong Lăng sơn, nói là Đan Dương phong, Thanh Lương cốc, đều được."
Từ Hành Chi ngữ khí chẳng hề nghiêm khắc, rõ ràng cho thấy đang đùa giỡn, các đệ tử cười vang thành một mảnh.
Từ Hành Chi dương tay đưa tới Cửu Chi Đăng, sau khi bảo y biểu thị hai chiêu, tự nhiên mà duỗi tay đỡ lấy phía sau eo căng chặt vững vàng của y, vỗ vỗ, khen: "Các ngươi xem xem sư huynh Cửu Chi Đăng của các ngươi, a, nhìn một cái nhìn một chút. Này eo, mới phải..."
Cửu Chi Đăng bị một màn này của Từ Hành Chi, eo vốn ngay ngắn trong nháy mắt sụp đổ như quân lính tan rã, hai gò má đỏ chót.
Từ Hành Chi từng bị Nghiễm Phủ quân đánh giá là "Không được bốn, sáu" (*), mà dưới sự lãnh đạo của người không được bốn, sáu này, bầu không khí của toàn bộ đệ tử Phong Lăng sơn cùng với ba môn khác tuyệt nhiên bất đồng, đại đa số người đối với sự khác biệt này chẳng hề rất coi trọng.
(*) Khúc này không rõ lắm, cao nhân nào biết xin hiển linh chỉ bảo TT_TT
Bọn họ thiện ý mà ồn ào: "Ôi, Cửu Chi Đăng sư huynh này là thế nào? Mặt sao lại đỏ như vậy a."
Cửu Chi Đăng không quen cùng người giao tiếp, bị ồn ào đến một câu đều không nói ra được, vẫn là Từ Hành Chi đi oanh bọn họ: "Đi đi, các ngươi chỉ biết bắt nạt người da mặt mỏng."
"Sư huynh bao che khuyết điểm!"
"Sư huynh hẳn là đau lòng rồi?"
Bên trong một mảnh tiếng gầm liên tiếp, gương mặt Mạnh Trọng Quang âm trầm xuống, chỉ cảm thấy trong cổ họng tầng tầng lớp lớp mà bốc lên vị chua.
Hắn ăn không thấy ngon, thả xuống trái cây, hô: "Sư huynh."
Từ Hành Chi đứng ở trên đài cao thông đồng Cửu Chi Đăng cùng đệ tử dưới đáy trêu ghẹo, tự nhiên không nghe thấy tiếng la của hắn.
Hắn thoáng lên giọng: "... Từ Hành Chi!"
Gọi thẳng đại danh sư huynh, cho dù quy củ ở Phong Lăng sơn rộng rãi cũng có thể nói là cử chỉ phi thường vô lễ, mấy tên đệ tử đứng bên ngoài nghe đến động tĩnh, bất mãn mà quay đầu lại nhìn chằm chằm hắn.
Từ Hành Chi vẫn là không nghe thấy. Không biết đệ tử dưới đáy nói cái gì, hắn nằm nhoài trên bả vai Cửu Chi Đăng cười ha hả, Cửu Chi Đăng nghiêng mặt đi, khuôn mặt từ trước đến giờ lạnh lẽo cứng rắn cong đến ôn nhu kỳ cục, y thân thủ nhẹ nhàng ôm lấy phía sau lưng Từ Hành Chi, không nhẹ không nặng vỗ, miễn cho Từ Hành Chi cười đến sặc.
Đây bất quá là một động tác nhỏ, nhưng lại khiến Mạnh Trọng Quang hoảng hồn.
Không phải bởi vì Từ Hành Chi cùng Cửu Chi Đăng lằng nhà lằng nhằng, là hắn phát hiện mình không được bình thường.
.. Từ đầu đến chân, cả người đều không thích hợp.
Khởi đầu, Mạnh Trọng Quang coi chính mình bất quá là quen cùng Cửu Chi Đăng cướp đồ vật, không chịu nổi người gần gũi mình đối tốt người mình không ưa. Nhưng mà, chỉ cần thuận dòng suy nghĩ này nghĩ tiếp, Mạnh Trọng Quang liền phát hiện, chính mình căn bản không muốn nghĩ tới Từ Hành Chi ở cùng với bất kỳ người nào khác, chỉ cần suy nghĩ một chút, lệ khí lạnh lùng nghiêm nghị liền hừng hực từ trong đáy lòng nhô ra.
Bộ dáng thiếu niên cỡ này của Mạnh Trọng Quang, nếu như sống ở hiện thế, bà mai e sợ đã đem ngưỡng cửa nhà hắn đạp nát. Cho dù hắn từ nhỏ sinh trưởng ở trong đạo môn lại thanh tâm quả dục, đến cái tuổi này, thân thể cũng thành thục.
Hắn lần thứ nhất hồi hộp, lần thứ nhất đau lòng, lần thứ nhất uống dấm, cũng là vì Từ Hành Chi.
Liền ngay cả lần thứ nhất..., đều là bởi vì mơ tới Từ Hành Chi tắm rửa.
Mạnh Trọng Quang hậu tri hậu giác mà ý thức được, hắn càng không thể rời bỏ Từ Hành Chi. Hết thảy sướng vui đau buồn của hắn đều ràng buộc với một người, trừ hắn ra, Mạnh Trọng Quang không muốn đi nhận thức bất luận người nào, chỉ muốn ở bên cạnh Từ Hành Chi, thật dài thật lâu, vĩnh viễn không chia cách.
Không ai nói với hắn cái gì gọi là yêu thích, hắn chỉ biết được, chấp niệm như vậy khiến chính hắn đều sợ.
Đối với trải nghiệm kỳ quái như vậy, hắn liền hoảng loạn vừa gấp vừa tức, liền kiếm bên người cũng quên lấy, quay người chạy trở về chỗ ở của chính mình.
Sau đó, Từ Hành Chi không rõ nguyên do dỗ Mạnh Trọng Quang hồi lâu, Mạnh Trọng Quang vừa mới vững vàng ổn định tâm thần, cật lực muốn đem loại cảm xúc quái dị này quên sạch.
Không lâu, hắn theo Từ Hành Chi đi tới dãy Bạch Mã chinh phạt quỷ tu làm loạn, Từ Hành Chi bất ngờ trọng thương, lại ẩn nhẫn không nói.
Trải qua chuyện này, Mạnh Trọng Quang cuối cùng không cách nào lại khống chế khát vọng ở trong lòng lăn lộn làm loạn.
Hắn mượn cớ, chuyển vào tẩm điện của Từ Hành Chi, trông coi ở bên người hắn, ngày ngày làm bạn, ở lại đến nay, cũng sa vào đến nay.
Mạnh Trọng Quang nhìn quen thụy nhan của Từ Hành Chi rồi. Hắn tỉ mỉ mơn trớn nốt ruồi, vành tai của Từ Hành Chi, lại đem tay giơ lên, hư hư che ở trước mắt Từ Hành Chi, chỉ sợ ánh sáng điện quang kia làm hỏng đôi mắt của hắn.
Hắn nhẹ giọng nói: "Sư huynh, ngủ ngon."
Tiếng thiên lôi ở trên đầu hai người đánh xuống.
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ độ kiếp, cần phải chịu bảy bảy bốn mươi chín đạo thiên lôi.
Từ Hành Chi đem đạo thiên lôi thứ nhất dẫn dắt, phá nát một cái đầu rắn cửu vĩ xà, lại cùng một con cửu vĩ xà khác chịu đạo thiên lôi thứ hai.
Đón lấy bốn mươi bảy đạo thiên lôi, một đạo không không thiếu, toàn bộ đánh vào trên lưng Mạnh Trọng Quang.
Từ Hành Chi bình yên nằm ở trong động rắn chật hẹp, Mạnh Trọng Quang liền yên tĩnh bày ra tư thế quỳ canh giữ động, xuyên thấu qua hừng hực điện quang, si mê nhìn mặt người ngủ say trong động.
Mạnh Trọng Quang từng tiếng đếm số lần sét đánh kia, mãi đến tận khi đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín rơi vào trên lưng hắn, không chờ mây tiêu mưa nguôi, hắn liền thoát lực mà lăn vào trong động, khớp tay bởi vì dùng sức nắm chặt khe đá mà trắng như tuyết hơi có chút vặn vẹo, run rẩy khó khôi phục nguyên trạng
Cho dù là thân thể Nguyên Anh, uy lực thiên lôi vẫn có thể nói là khủng bố. Cho dù Thanh Tĩnh quân ở đây thụ lôi, cũng sẽ không so với dáng dấp chật vật của Mạnh Trọng Quang khá hơn bao nhiêu.
Lôi kiếp đã qua, thân thể Nguyên Anh của Từ Hành Chi lập tức tố thành, kinh mạch lưu chuyển như thường, sau khi tự mình thanh tẩy một phen, vết thương quanh thân biến mất, liền ngay cả sốt cao cũng đánh tan, tổn thương trên đỉnh đầu do thiên lôi hạ xuống càng biến thành hư không.
Đầu gối hắn mềm nhũn, đem xiêm y bị mây mưa làm cho ướt đẫm cởi ra, ném ở một bên, dùng lồng ngực còn ấm nhiệt dính sát Từ Hành Chi, đem hắn vòng tại ngực mình: "Sư huynh, tốt, tốt, không sao rồi..."
Hắn quá mệt mỏi, cho nên qua hồi lâu mới phát hiện, thân thể mình cùng Từ Hành Chi đều nóng đến không bình thường.
... Hắn lại quên, xà tính hảo dâm, bên trong xà quật này tuy rằng hai con rắn đã đi, nhưng khí vị dư lại cùng "xà ngọc" tiết ra, đều là thuốc thôi tình cực mạnh.
Mạnh Trọng Quang từ trước đến giờ không phải người ẩn nhẫn, trong nháy mắt thân thể xuất hiện dị dạng, hắn liền thuận theo bản tâm của mình, vươn mình áp đến trên người Từ Hành Chi.
Từ Hành Chi ở đây nằm hồi lâu, sớm đã bị khí tình sắc bên trong huyệt động thấm ướt, tha cho hắn dù thân thể Nguyên Anh, dù sao cũng là nam nhân. Hắn ngoẹo cổ, từng tiếng suyễn đến phi thường dùng sức, hai chân đã bị chống đỡ phồng đến hơi hướng hai bên tách ra.
Hai mắt hắn khẽ nhếch, mà hiển nhiên vẫn không có khôi phục ý thức. Từ khóe mắt hắn thầm ra hồng ý nhàn nhạt dụ người.
Cách một tầng đạo bào dày nặng, Mạnh Trọng Quang cũng có thể mò tới bờ eo nhỏ nhắn lại trơn nhẵn của hắn.
Mạnh Trọng Quang sau khi đem Từ Hành Chi kiên nhẫn mò toàn bộ, liền đem môi như có như không kề sát ở trước môi hắn, tựa cắn không cắn, mãi đến tận khi ánh mắt mông lung của Từ Hành Chi không hiện ra ý thanh minh, mới ngậm đôi môi hắn tinh tế mút vào mấy lần.
"... Sư huynh."
Editor có lời muốn nói: Chương sau liệu chuyện gì sẽ xảy ra??? Chúng ta có thịt để ăn hay kho6nggggggg?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện