Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

C917: Chương 917


trước sau

Advertisement

Một chuyện không có gì đáng chú trọng lắm, vậy mà chỉ trong ba ngày đã nổi lên, khiến Giang Anh Tuấn phải cắm đầu vào xử lý.

May mà anh phản ứng nhanh, anh đã đưa ra nhiều bằng chứng khác nhau để chứng minh việc nhân viên tự nguyện hơn nữa phí tăng ca cũng rất cao. Nhưng rõ ràng phía sau có người thao túng nhóm người này, mặc dù sự việc đã ổn định nhiều rồi, nhưng người diễu hành vẫn hoàn toàn không có ý định dừng lại.

Công ty một lúc mấy một số lượng lớn nhân viên công tác, rất nhiều nghiệp vụ tậm thời chỉ có thể ngừng lại, may mà lúc trước NhanKiến Định đã suy nghĩ đến các vấn đề có thể xảy ra, bồi dưỡng trước một nhóm nhân viên, cưỡng ép coi như cũng bù đắp được lỗ hổng.

Trước đêm Giáng sinh, sắp qua năm rồi, đoàn người diễu hành mới lần lượt rời đi, nhưng vẫn còn một số người ngoan cố, còn ngồi trước cổng công ty, dáng vẻ sống chết không buông tha.

Giang Anh Tuấn ngồi trong xe, nhìn nhóm người này, nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực: “Anh cảm thấy là do ai làm?”

Hiếm khi hôm nay NhanKiến Định mới đích thân qua bàn chuyện hợp tác, đúng lúc cũng sắp tan làm, hai người dứt khoát nghỉ làm sớm cùng nhau về nhà.


“Ở đây mà có thể làm đến như vậy, chắc chỉ có Ôn Hàng Dương thôi. Thời gian lâu như vậy, tôi sợ rằng anh ta không thể đợi nổi nữa rồi.”

NhanKiến Định hừ lạnh một tiếng, trước khi đến đây, kẻ thù của bọn họ dường như đã xử lý gần hết, người có thù với bọn họ, còn có năng lực trả thù, không cần nghĩ cũng biết là ai.

“Tôi cảm thấy là anh ta, có điều căn cứ của anh ta chắc không phải là ở đây, không biết lần này là anh ta tự đến hay là.”

Giang Anh Tuấn liếm môi, nhìn ra ngoài cửa xe, buổi tối của mùa đông đến rất sớm, mới qua năm giờ, mà đèn trên đường đều đã sáng hết rồi, chắc cũng vì là đêm Giáng sinh, nên

Advertisement
bên đường không thấy nhiều người nữa.

Hầu hết đều vội vàng, vừa nhìn là biết đang vội vàng về nhà.

Khi xe chạy vào biệt thự cổ, trời đã tối hẳn, phòng khách sáng đèn, Nhan Nhã Quỳnh đang bận rộn chuẩn bị bữa tối cạnh bàn ăn, NhanHướng Minh nằm trên đầu gối Công tước Otto xem tivi.


Mọi thứ đều rất ấm áp, Giang Anh Tuấn mỉm cười bước vào, lại gần bàn ăn chơi đùa với Nhan Nhã Quỳnh.

NhanKiến Định lắc đầu đi vào phòng khách, ngồi xuống sắc mặt nghiêm túc thảo luận phương hướng tiếp theo của năm sau với Công tước Otto.

Khi mọi người ở cùng nhau, sự việc giống như nước chảy vậy, không để ý một chút đã đến đêm, Nhan Nhã Quỳnh đưa NhanHướng Minh lên tầng tắm rửa, Giang Anh Tuấn và NhanKiến Định đi theo Công tước Otto vào phòng làm việc.

“Đã xác định được việc này là do Ôn Hàng Dương làm, có điều bây giờ cậu ta không tiện để đến đây. Vũ Nguyên Hải là một quả bom hẹn giờ rất dễ phát nổ, có lẽ bây giờ bố cậu ta đã chuẩn bị việc loại bỏ rồi.”

Co chân ngồi xuống, khóe miệng Công tước Otto khẽ nhếch lên.

Khi ông ta đến đã biết chuyện này rồicũng chỉ thuận tay giúp đỡ giải quyết mà thôi, đối phó với một, đối phó với một con gà chưa đủ lông đủ cánh, đối với ông ta mà nói quá là đơn giản.

“Một ngày còn không diệt trừ Ôn Hàng Dương thì sau này dẫn đến họa. Cháu và Tuấn đều nghĩ rằng nên diệt trừ người này trước, bọn cháu bây giờ vẫn chưa hiểu biết rõ về gia tộc của anh ta. Ông ngoại có thể cho bọn cháu biết một số thông tin chi tiết được không?”

NhanKiến Định ngẩng đầu nhìn Giang Anh Tuấn, gật đầu nói với Công tước Otto, có trợ giúp mà không dùng, anh ta không phải là tên ngốc.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện