Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

C915: Chương 915


trước sau

Advertisement

Vừa nói xong, NhanKiến Định thở dài, công việc đã đủ mệt mỏi rồi, bây giờ còn phải đảm nhiệm luôn người thầy khơi thông tư tưởng của thằng nhóc nữa.

“Vậy… vậy bố con cũng không thể làm như thế này được, con sẽ không như vậy.”

Ngẫm lại thì thấy hình như đúng là vậy thật, NhanHướng Minh nhíu mày mắt nhìn cậu, lắc đầu than thở rồi bò xuống từ trên đùi của anh ta: “Vậy, vậy con đi nghỉ trước đây, cậu cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Nói xong chân nhỏ ngắn ngủn nhanh chóng chuyển động chạy lên lầu “Bịch bịch bịch”

giống như có ai đó đang đuổi theo sau lưng vậy.

Trong lồng ngực đột nhiên trống rỗng, NhanKiến Định thở dài lắc đầu cười, vốn định đi xem tài liệu công ty cũng hoàn toàn không còn tâm trạng, vuốt vuốt mi tâm trở về phòng, hiếm khi lại nằm trên giường trước bốn giờ.

Sau một đêm ngủ ngon, lúc Nhan Nhã Quỳnh tỉnh lại thì bên cạnh đã không còn ai, trong chăn lành lạnh, hẳn là Giang Anh Tuấn đã đi từ sớm, vặn eo bẻ cổ ngồi dậy, híp mắt lại một lúc rồi mới đi xuống giường kéo màn cửa ra.


Ánh nắng bên ngoài tương đối rực rỡ, đa số chuyện ở Hải Phòng đều đã kết thúc xong, trong lòng cô không còn đè nén chuyện gì nữa, cả người tỏa ra ánh sáng tha thứ, rửa mặt xong thì đi xuống lầu, sau khi ăn điểm tâm xong mới nhớ đến hình như đã rất lâu rồi không có gặp NhanHướng Minh.

Lúc này bọn họ đã tìm khắp biệt thự, tìm trên dưới một vòng, mệt đến nỗi chảy mồ hôi đầy đầu, nhưng hai người bọn họ đều không tìm thấy.

Cô bắt đầu trở lên hoảng loạn, chạy về phòng run rẩy lấy điện thoại gọi cho Giang Anh Tuấn, sắc mặt trở lên tái nhợt.

Gọi không bao lâu thì

Advertisement
điện thoại được kết nối, giọng nói trầm khàn của Giang Anh Tuấn truyền đến: “Quỳnh, em dậy rồi sao?”

“Tuấn, Hướng Minh, không thấy Hướng Minh đâu cả. Em, em tìm rồi, tìm cả biệt thự rồi cũng không thấy nó đâu, anh, anh mau về đi.”

Nức nở cố cắn chặt răng không để mình khóc ra tiếng, lúc này Nhan Nhã Quỳnh hận không thể tát cho mình một cái chết luôn.


Rõ ràng từ hôm qua đã không thấy Hướng Minh đâu, nhưng cô lại không hỏi một tiếng nào cả, người làm mẹ như cô thật không xứng làm mẹ mà.

“Hướng Minh đến nhà anh cả rồi, bây giờ chắc còn đang ngủ, là lỗi của anh, không kịp thời nói cho em biết, Quỳnh em đừng khóc nữa.”

Nghe thấy giọng nói của cô không đúng, sắc mặt Giang Anh Tuấn trầm xuống, đứng dậy, cầm chìa khóa trên bàn đi ra ngoài.

“Chủ tịch, mọi thứ đều chuẩn bị xong hết rồi, Otto đã đến nơi rồi, hai giờ chiều chuẩn bị…”

Giọng nói của Lâm Tiến Quân truyền qua điện thoại, Nhan Nhã Quỳnh nghe thấy rõ, cô ngẩn ra một lúc, những từ phía sau không nghe thấy rõ.

“Tuấn, có phải anh muốn về không? Em không sao đâu, buổi tối khi anh trở về tiện thể đón Hướng Minh về là được.”

Cô khịt mũi, không cần nghĩ cô cũng biết Giang Anh Tuấn muốn làm cái gì, vội vàng mở miệng ngăn cản.

Bây giờ công ty đang bận như vậy, mặc dù cô không tận mắt nhìn thấy, nhưng chỉ cần nghĩ cũng có thể nghĩ đến được, sao còn chỗ cho cô gây rối chứ.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện