Nhan Tiểu Thư, Em Mãi Là Người Tình

C907: Chương 907


trước sau

Advertisement

“Sao hôm nay lại đến tìm anh, bình thường cũng không thấy em quan tâm anh như vậy?”

Cô gái nhỏ nhiều đêm bị bắt nạt rất ác, vừa đến tối liền không nể mặt Giang Anh Tuấn, càng đứng nói đến nhắc anh trở về phòng nghỉ ngơi sớm, hôm nay hiếm khi mới chủ động như vậy.

“Em còn lâu mới nghĩ cho anh nghỉ ngơi sớm ấy, em là đang quan tâm đến ông ngoại và anh trai em. Hướng Minh đã ngủ rồi, ngày mai là Giáng sinh, anh và anh trai có được nghỉ ở nhà không? Hay là chúng ta ra ngoài đi dạo nhé.”

Ở trong nước thường đón tết, nếu không phải Công tước Otto có thói quen đón Giáng sinh, nên Nhan Nhã Quỳnh cũng đặc biệt có mẫn cảm với ngày này.

“Em muốn đi chỗ nào chơi, ông ngoại hiếm khi mới trở về một chuyến, bên ngoài trời lạnh như vậy, lẽ nào em còn muốn đưa ông cụ ra ngoài quét tuyết sao? Hay là em chuẩn bị đưa bọn anh cũng ra ngoài trượt tuyết? Giáng sinh nên đón trong nhà mới đúng.”

Giang Anh Tuấn gõ lên đầu cô, anh có chút tò mì, trong đầu nhỏ này của cô chứa cái gì, mà cả ngày đều hồ đồ, không phải là suy nghĩ lung tung thì là đi trên đường suy nghĩ lung tung, thật sự khiến người khác lo lắng mà.


“Đó không phải là em lâu rồi không được ra ngoài sao. Hay là đón ông nội qua đấy đi, lâu rồi chúng ta chưa gặp mặt rồi, lẽ nào anh không nhớ ông nội sao?”

Từ sau khi hai người bọn họ kết hôn, Nhan Nhã Quỳnh hoàn toàn coi ông nội của Giang Anh Tuấn là ông nội của mình.

Gọi điện thoại còn gọi nhanh hơn Giang Anh Tuấn, nếu không phải Hướng Minh còn phải đi học, e rằng cô đã dẫn theo cậu bé trở về thăm vài lần mới có thể yên tâm rồi.

Mặc dù không có thời gian, nhưng bình thường gọi điện thoại hỏi thăm không hề ít.

“Ông nội không muốn qua đây đâu, đợi đến tết chúng ta trở về thăm ông được không?”

Làm khó cho cô đến bây giờ vẫn có thể nghĩ đến

Advertisement
những chuyện này.


Giang Anh Tuấn thở dài, vuốt đầu cô, bất động thanh sắc đè cô xuống giường.

Bất tri bất giác mới cảm thấy có gì đó không đúng thì đã muộn rồi, cô chỉ có thể nằm trên giường ngửa đầu ra sau để mặc anh muốn làm gì thì làm.

Đêm trôi qua rất nhanh, khi trời vừa sáng, Nhan Nhã Quỳnh còn đang ngủ, tám giờ ba mươi sáng, ngoài trừ Nhan Nhã Quỳnh còn đang ngủ thì cả nhà đều đã ngồi trên bàn ăn.

Hướng Minh ngồi bên cạnh Công tước Otto đang thảo luận về việc đi chặt một cây thông Noel, hai người thảo luận rất đàng hoàng, Giang Anh Tuấn cũng không muốn làm bọn họ mất hứng, ngồi bên cạnh cẩn thận lắng nghe.

Phía sau biệt thự có cây thông Noel, trong một khu rừng nhỏ, hai ông cháu mất nửa tiếng mới cưỡng ép chọn ra một cây thông vừa ý, kích thước cây thông vừa phải, chuyện còn lại đều sẽ do người làm đảm nhiệm.

Mọi chuyện diễn ra cũng coi như thuận lợi, tối đến, một cây thông Noel rực rỡ ánh đèn được đặt sừng sững trong phòng khách, phía dưới đầy ắp những món quà nhỏ, trên mặt mọi người đều tràn ngập nụ cười, Giáng sinh đầu tiên khi mọi người đến đây.

Mặt khác, Giang Húc Đông lại không được may mắn như vậy, bởi vì tính kế với Công tước Otto, mà Vũ Nguyên Hải bị ép ở lại gia tộc Hàng Dương. Cụ thể ở đâu, anh ta cho người tìm rất lâu, tìm những nơi có thể tìm mấy lần, nhưng đến bóng dáng cũng không tìm thấy, còn suýt chút nữa bị người bố cử đi điều tra bắt lại, trong lúc bất lực, anh ta chạy trốn đến khu rừng sau biệt thự cổ.

Từ xa nhìn thấy một nhà NhanKiến Định và Giang Anh Tuấn vui vẻ cười nói, ăn đồ ăn, mình lại chỉ có thể đứng trong gió tuyết cầu mong Vũ Nguyên Hải sẽ không phải chịu khổ, mong mình có thể sớm tìm được anh ta, hy vọng có thể sớm thoát khỏi gia tộc Hàng Dương.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện