Nhà Hòe Quỷ Có Một Anh Chồng Độc Ác

Cùng Một Phe


trước sau

Hạ lão đại ngồi trên băng ghế cùng Trương đại gia giương mắt nhìn nhau.

“Mày có gan thì thả tao ra ngoài.”

“Có bản lĩnh thì đi thử cho Gia xem.”

Hạ Quân trầm mặc. Trong tình huống này mà gã đang ở hắc đạo, nếu có kẻ nào dám nói như thế với gã, thì kẻ đó không biết đã bị gã bắn chết bao nhiêu lần rồi.

Trương Hách híp mắt lại, chống tay dưới cằm, một tay khác như có như không bóp bóp cơ tay của gã. Hạ lão đại đen cả mặt, giận mà không dám nói gì. Gã thử chửi một câu xem, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho gã.

Nhưng mà cái thằng ranh này kiên quyết giam ông đây ở đây là có ý đồ gì? Sau khi suy nghĩ như vậy, Hạ lão đại càng cảm thấy bên trong chắc chắn có âm mưu. Các bạn muốn hỏi đại ca từ đâu mà nhìn ra âm mưu ư? Đại ca liền nói cho các bạn biết, là từ người thằng ranh này chứ đâu, Hạ lão đại có thể nhìn thấy sự không sạch sẽ cũng chẳng thuần khiết gì·trong ánh mắt của thằng cháu này!

“Đây rốt cuộc là cái nơi nào?” Hạ lão đại nghiêm nghị hỏi, đùa giỡn ngang ngược là phương pháp vô dụng, dụ dỗ mới là phương án đúng đắn, gã quyết định thay đổi chính sách. Lấy khí thế của một đại ca xã hội đen để đàm phán cùng người, không chắc có thể thành công.

Ngón tay Trương Hách nhìn có vẻ mềm mại nhưng lại ác bá siết chặt lấy Hạ Quân, nụ cười trên mặt hắn thực nhẹ nhàng: “Ngươi nói xem?”

“Tao nói? Tao thì nói cái gì? Tao mà biết thì tao còn hỏi mày làm cái gì nữa!?”

Mắt Trương Hách híp lại.

Hạ Quân giật giật vai, trầm giọng nói: “Thì cũng không hẳn là tao không biết.”

“Ồ?” Trương Hách bật cười, dùng ngón tay nắm lấy cằm Hạ Quân, xoa xoa một chút, “Ngươi biết cái gì?”

“Cái nơi chết tiệt này quá nguyên thủy và hoang sơ, lại còn nhiều thứ quỷ dị!”

Ánh mắt Trương Hách tối sầm lại, lực tay nắm lấy cằm Hạ Quân cũng nặng thêm mấy phần.

“Con mẹ nó mày đang làm cái quái gì vậy!?” Hạ Quân nhướng mày, gỡ tay Trương Hách ra.

Trương Hách thế mà lần này lại không tính toán với hành động ấy của Hạ Quân, thu tay lại, cúi đầu nhìn không rõ vẻ mặt. Một lúc sau giọng nói lạnh lùng của hắn vang lên: “Ngươi không thể rời đi.”

Trương Hách nhướng mi nhìn Hạ Quân, nở một nụ cười thiếu đánh, một tay ôm lấy đầu Hạ Quân, nhìn thẳng vào gã, giọng điệu âm u: “Ngươi không thể đi đâu hết, không thể rời khỏi nơi này. Ngươi sẽ chết.”

“Cái đm mày còn đổi thái độ! Đệt!” Hạ Quân đấm một phát vào mặt Trương Hách.

Trương Hách quay đầu lại, ánh mắt u ám. Hắn giơ chân đạp Hạ Quân lăn xuống đất, nhìn gã đầy trịch thượng, “Gia có thể để ngươi sống đến bây giờ thì cũng có thể khiến ngươi chết trong nháy mắt. Còn dám làm những chuyện không nên làm…”

“Giết tao? Con mẹ nó mày có gan thì giết tao luôn đi này!”

Hạ Quân chống hai tay ở sau lưng trừng mắt nhìn hắn, thằng ranh này nếu hôm nay không giết chết gã thì gã sẽ không để cho cả nhà nó yên!

“A… Giết ngươi?” Trương Hách cười lạnh. Mặt hắn lập tức tối sầm lại, ngồi xuống nắm lấy tóc Hạ Quân, nói: “Giết ngươi thì dễ cho ngươi quá, Gia làm chết ngươi!”

“Đệt!” Hạ Quân từ dưới đất bò dậy, dùng hết sức đấm Trương Hách một cái. Hạ lão đại liều mạng lao vào hắn, liên tiếp đấm vào người đối phương, ra tay hết sức hung ác.

Trương đại gia có chút mơ hồ, đến khi phản ứng lại thì lập tức đứng bật dậy đảo ngược tình thế. Hai người đánh nhau thành một đoàn.

Đánh nhau trận này, được gọi là đánh đến tối tăm mặt mày.

1:30 Trương đại gia toàn thắng.

Đại ca của chúng ta mặt mũi sưng xanh giờ đang nằm bất động dưới đất, nằm ngay đơ như một cái xác.

Trương đại gia để trần nửa thân trên khoang tay trước ngực nhìn gã, không lâu sau từ bả vai hắn lấy ra mấy nhánh cây nhanh chóng quấn lấy người Hạ Quân, hung hăng vứt gã lên bàn.

Bàn kêu kẹt kẹt có chút không vững, Hạ lão đại rên lên một tiếng, khịt mũi co người lại trên bàn. Thằng nhãi này ra tay cũng quá độc ác! Ngực gã sắp vỡ ra vì đau rồi.

Hạ Quân đau đến không thốt lên lời, hai tay vô lực buông xuống bàn, mí mắt sưng đỏ, hằn học nói với Trương đại gia: “Cái đm mày hôm nay mà không giết bố mày đi, ngày mai bố sẽ phế bỏ mày! Khụ khụ…”

Thằng nhãi Trương Hách xấu xa nở nụ cười nghe những lời gã nói.

Hắn đi tới lột sạch quần áo trên người Hạ lão đại, sau đó nhìn
gã đang trần truồng nằm trên bàn gỗ, hệt như một con lợn đang chờ bị xẻ thịt.

Hạ lão đại biết thằng quỷ này lại phát tình rồi.

Quả nhiên gã nhìn thấy thằng ranh này cởi cúc quần, lộ ra cái thứ to lớn kia, không nói lời nào nhấc hai chân gã mạnh mẽ đâm vào!

Hạ lão đại nhăn mặt hừ một tiếng.

“Ầm!” Cửa đột nhiên bị đá văng!

Hạ lão đại nhìn về nguồn phát ra âm thanh, một bóng người màu vàng đứng thẳng ở cửa, cái bọc trên vai kia, khuôn mặt kia. Nhìn thật là quen mắt nha!

Đáng tiếc Hạ Quân lại không thể phát ra tiếng.

Bên này Trương đại gia còn chưa xong việc đã bị người ta quấy rầy, bèn lạnh mặt quay đầu nhìn lại, ánh mắt càng âm trầm khi nhìn thấy người tới là ai.

Chính là trong tình cảnh như thế, Trương đại gia vẫn không có ý định rút ra khỏi người Hạ lão đại. Hắn ngược lại còn ôm Hạ Quân lên, trong tư thế như vậy đi lấy áo sơ mi bọc lưng gã lại, ngồi xuống chiếc võng.

Người đến chính là tên đạo sĩ Diêu Ngân Tử gã đã gặp ngày đó. Mặt Diêu Ngân Tử vẫn như trước không hề biến sắc, chậm rãi đi tới, ánh mắt quét qua hai người bọn họ một lúc, tự mình đi đến một phần vẫn tính là sạch sẽ trên băng ghế ngồi xuống.

“Ta lần này tới đây là do nhận được tin tức, hắn bị lực lượng cảnh sát truy nã, sẽ bị đưa vào tù.”

Hạ lão đại chết lặng trước hình ảnh này. Đây, đây là cùng một nhóm sao? Khản cả giọng hét lên: “Đcm cái đồ táng tận lương tâm này! Tao giết mày!”

Lúc này Diêu Ngân Tử mới nghiêm túc nhìn gã, “Ngày đó bần đạo đã chỉ cách cho thí chủ rồi, việc này không thể trách bần đạo.”

Hạ Quân lúc này đang rất tức giận, ngồi trên người Trương Hách mà còn định vùng dậy đánh tên đạo sĩ kia. Trương Hách chìa tay ra mạnh mẽ kéo gã lại, đồng thời, đẩy eo về phía trước một cái, Hạ lão đại liền kêu lên một tiếng. Đến lúc này gã mới chú ý tới tư thế của mình cùng thằng ranh này biến thái đến dường nào. Hơn nữa, bên cạnh còn đang có người ngồi, nhất thời cả người đều mất toàn bộ uy nghiêm. Ngọn lửa bốc lên trong lòng Hạ Quân khiến cho cả người gã đỏ bừng, gã thật muốn đập chết thằng nhãi Trương Hách mất nết này!

“Ngươi ra ngoài trước đi.” Trương Hách liếc mắt nhìn Diêu Ngân Tử.

Diêu Ngân Tử liếc mắt nhìn bọn họ một cái, ánh mắt dừng trên người Hạ Quân một chút, nghiêm túc nói một câu: “”Dương khí cực mạnh sẽ thu hút tà khí.” Sau đó đi ra ngoài.

“Đm mày để tao chết đi cho rồi!” Hạ Quân nện một quyền vào ngực Trương Hách, phát ra tiếng rên rỉ chán chường.

Trương Hách mặt lạnh đứng dậy ôm eo Hạ Quân, hung hăng nện người gã lên ghế võng, nửa quỳ trên ghế nắm lấy đùi Hạ Quân hung hăng đâm rút.

“Hôm nay Gia thật muốn giết chết ngươi!” Tên này cmn thật không biết nặng nhẹ.

Hạ Quân cau mày nằm nửa người trên ghế, đau đến toàn thân sắp rã rời, nhất là đau đớn phía sau lưng, vô cùng nhục nhã. Gã chính là hận không thể đem bản thân mình chôn sống.

Trương Hách dựa vào người gã, nhéo nhéo mặt của gã: “Còn dám lớn lối nữa không hả? Gia nói ngươi nghe lời một chút mà ngươi dám không nghe đúng không? Hả?” Thắt lưng gã lại nặng trĩu, Hạ Quân chịu đựng đau đớn, giờ tay lên che mắt không nói gì.

Thằng ranh này, mày cứ chờ bố mày làm chết mày đi!

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh Công Lược: Nữ Xứng Có Độc

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện