Nhà Có Chính Thê

Ra Đi Tay Trắng


trước sau

Lưu Nghiên hiện giờ còn chưa tỉnh.

Thể trạng cô vốn ốm yếu gầy gò, nên chỉ qua một đêm mà giờ đây cô nằm trên giường bệnh như một pho tượng.

Hạ Vân Long đã quỳ gần ba giờ, chân đã sớm tê rần, bây giờ hai đầu gối của gã đau nhức vô cùng nhưng lại không dám đứng dậy.

Đường Hồng Lan đã nói qua, chừng nào Lưu Nghiên chưa tỉnh lại thì gã không được phép đứng lên.

Hạ Vân Long lén lút nhìn cha mẹ Lưu Nghiên.

Tâm tư bà Lưu đều đặt hết lên người con gái, bà khóc nhiều đến mức hai mắt sưng húp, trong mắt toàn là tia máu, còn ba của Lưu Nghiên – Lưu Đông khoanh tay dựa vào ghế, hai mắt nhắm nghiền, khóe miệng mím chặt lại thành một đường thẳng.

Hạ Vân Long thầm mắng, hai người kia thật sự xem hắn là không khí rồi, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, gã có quỳ mấy tiếng cũng chẳng có ích gì.

Hạ Vân Long không nghĩ được rằng, gã còn có thể xuất hiện ở trong phòng bệnh này, không bị đuổi ra ngoài là do Đường Hồng Lan tốn biết bao nhiêu công sức mới được, nếu không với thái độ của Lưu gia, họ không đánh chết thì cũng phải lấy nửa cái mạng của gã.

Đang lúc Hạ Vân Long sắp không chịu được nữa, muốn nhân lúc Lưu gia không để ý mà lười nhác thì Hạ lão gia tới.

Hạ Vân Long nhìn thấy Hạ lão gia đang ngồi trên xe lăn mà sợ tái mét mặt mày, rụt cổ không dám nhìn.

“Lưu Đông, bà sui gia.”

Lão gia tử mở miệng trước.

Lưu Đông mở mắt ra, sắc mặt vô cùng khó coi nhưng rốt cuộc vẫn đứng lên.

“Ông Hạ.”

Bà Lưu thật sự kích động, đi tới chỗ Hạ lão gia mà gào thét: “Lúc Hạ gia các người muốn cưới con gái tôi, ông đã đảm bảo với tôi như thế nào? Hả?! Nhưng hôm nay, hôm nay các người nhìn đi, nhìn xem con gái tôi bị Hạ gia các người đày đọa thành cái gì rồi!!”

“Bà làm gì thế!” Lưu Đông rống lên một tiếng rồi kéo bà Lưu qua, “Ai bảo bà vô lễ với ông Hạ như thế!”

Bà Lưu thấy chồng mình quát lên như vậy thì không nói gì nữa, ngồi ở cạnh Lưu Nghiên nghẹn ngào khóc, tiếng khóc kia thực sự khiến người ta tâm phiền ý loạn.

Lưu Đông quay đầu nói xin lỗi với Hạ lão gia: “Xin lỗi, bà nhà tôi có hơi kích động, mong ông thông cảm”.

Hạ lão gia gật đầu một cái: “Chuyện này không trách hai người được, chỉ trách tôi, trách chúng tôi không chăm sóc tốt cho Nghiên Nghiên”.

Ngôn Tình Sắc

Ông vừa nói vừa nhìn về phía Hạ Vân Long, Hạ Vân Long quỳ ở nơi đó không dám động đậy.

“Bây giờ cậu quỳ có ích gì? cậu xem cậu đã làm cái gì đi!” Lão gia tử phẫn nộ quát, tức giận trên trán nổi đầy gân xanh.

Hạ Vân Long sợ hãi rụt cổ lại, căn bản không dám mở miệng.

Đường Hồng Lan vội vàng chạy vào, nói với Hạ lão gia: “Ba, Vân Long biết mình sai rồi, con đã nói nếu như Nghiên Nghiên không tha thứ cho nó thì nó cứ ở đó mà quỳ đi.

Ba đừng tức giận như thế, bác sĩ nói ba huyết áp cao, ba đừng tức giận nữa”.

Lưu Đông dù hận không thể để Hạ lão gia đánh chết tên Hạ Vân Long kia, nhưng vừa nghe thấy bà ta nói thế, lỡ như Hạ lão gia ở chỗ của họ xảy ra chuyện bất trắc thì bọn họ chắc chắn sẽ phải chịu điều tiếng, nên ông ta chỉ có thể mở miệng nói: “Hạ lão gia đừng tức giận như vậy, sức khỏe quan trọng hơn”.

Hạ Phạm Hành nhìn Đường Hồng Lan rồi nói khẽ với lão gia: “Ông nội, có gì thì nên ra ngoài nói, chúng ta không nên làm phiền Nghiên Nghiên nghỉ ngơi”.

Đường Hồng Lan nghe Hạ Phạm Hành nói như vậy, tức đến mức muốn nghiến nát răng.

Tại sao bà ta lại bảo Hạ Vân Long quỳ ở đầu giường của Lưu Nghiên? Một mặt là để cho Lưu gia thấy, mặt khác vì bà ta hiểu ông bà Lưu thương con gái, coi như có muốn đánh Hạ Vân Long thì cũng nể con gái mà không tiếp tục nữa.

Nhưng một câu nói kia của Hạ Phạm Hành đã tỏ rõ hắn không muốn để Hạ Vân Long được yên ổn!

Hạ lão gia nhìn Lưu Nghiên đang nằm ở trên giường, trong lòng cảm thấy áy náy, có lỗi với cô bao nhiêu thì càng phẫn hận với Hạ Vân Long bấy nhiêu.

“Cậu đi ra ngay, đừng có ở đây, đỡ chướng mắt!” Hạ lão gia nói một câu với Hạ Vân Long, sau đó hòa hoãn nói với Lưu Đông, “Chúng ta ra ngoài rồi nói chuyện đi”.

Lưu Đông căng thẳng gật đầu.

Lúc Hạ Vân Long đứng dậy, hai chân gã đã tê dại không còn cảm giác, thiếu chút nữa đã ngã lăn ra đấy.

Đường Hồng Lan tới đỡ gã, thuận tiện nhỏ giọng nói một tiếng: “Lát nữa bất kể ông nội có nói gì thì con cũng không được phản bác, có mắng cũng đừng cãi lại, có đánh cũng không được đáp trả, nghe chưa?”.

“Mẹ...”

Hạ Vân Long muốn phản bác, Đường Hồng Lan liền trợn mắt nhìn gã, sau đó liếc mắt về phía Hạ Phạm Hành.

Hạ Vân Long lập tức hiểu ra, gã nhìn Hạ Phạm Hành, trong mắt toàn là oán hận.

Nói cho cùng, tất cả mọi chuyện đều là lỗi của Hạ Phạm Hành! Nếu như không phải bởi vì Hạ Phạm Hành thì gã cũng sẽ không uống nhiều rượu như vậy, cũng sẽ không xảy ra chuyện như thế! Bây giờ, chỉ có giết chết Hạ Phạm Hành gã ta mới cam tâm!

Nhưng nếu như gã muốn cái mạng của Hạ Phạm Hành thì bây giờ Hạ lão gia đang muốn nửa cái mạng của gã đây!

Trừ bà Lưu ở lại chăm sóc cho Lưu Nghiên ra thì tất cả đều đi ra ngoài phòng bệnh.

Hạ Vân Long vừa định đưa tay xoa gối, Hạ lão gia đã quát một tiếng: “Quỳ xuống!”

Hạ Vân Long run rẩy cả người, há mồm vừa thốt được chữ “cháu…”, Đường Hồng Lan đã trừng mắt nhìn gã.

Hạ Vân Long không phục, quỳ ở trước mặt Hạ lão gia.

“Ai bảo cậu quỳ trước mặt tôi, quỳ trước mặt ba cậu ấy!”

Hạ Vân Long đổi hướng, quay sang phía Lưu Đông.

Lần này gã không cần ai dạy nữa, vội vàng nói: “Ba, con sai rồi, con có lỗi với Nghiên Nghiên, con thật vô liêm sỉ, con hồ đồ, tất cả đều là lỗi của con.”

Lưu Đông nghiêng mặt sang một bên, nhìn Hạ lão gia và nói: “Hạ lão gia, chuyện lần này tôi không thể nào tha thứ cho cậu ta”.

Hạ lão gia gật đầu: “Tôi biết, tất cả mọi việc đều phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ.

Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không có cách nào mà tha thứ cho nó, nhưng hai đứa nó dù sao cũng đã kết hôn.

Chuyện này là Vân Long sai, nhưng nó không cố ý làm như thế.

Có được đứa cháu dâu như Nghiên Nghiên tôi rất vui, con bé lịch sự khôn khéo lại biết điều hiếu thảo, tôi cũng xem con bé như cháu ruột của mình”.

“Tôi biết, không ít lần Nghiên Nghiên kể cho tôi ông đối tốt với con bé như thế nào, nhưng coi như cậu ta không cố ý thì chuyện cũng xảy ra rồi.

Đây là con ruột của cậu ta, cậu ta...!cậu ta làm sao là có thể...”

Lưu Đông chỉ vào Hạ Vân Long mà run rẩy cả tay, ông há miệng nửa ngày nhưng vẫn không thể nào thốt ra khỏi miệng được.

Hạ lão gia thấy Lưu Đông như vậy thì cũng giận lắm, ông ho khan không ngừng.

“Lão gia, ông không sao chứ?”

Hạ lão gia khoát khoát tay, tỏ ý mình không sao thế nhưng vẫn không ngừng ho khan.

Hạ Phạm Hành đứng bên cạnh cất bước đi qua rót một ly nước nóng đem tới, đưa cho Hạ lão gia.

Hạ lão gia nhận lấy uống mấy hớp, cuối cùng cũng bớt ho.

Lưu Đông nói một câu: “Hạ lão gia chú ý giữ gìn sức khỏe.”

“Tôi cũng từng tuổi này rồi, đã sớm thấy hết cái gì gọi là sinh lão bệnh tử,” lão gia tử vừa nói vừa nắm lấy tay Lưu Đông, “Lần này tôi tới đây coi như đã không còn quan tâm mặt mũi gì nữa rồi.

Tôi biết trong lòng ông bà sui rất hận, hận tôi, hận Hạ gia, tôi cũng không cầu xin gì khác.

Chuyện đã xảy ra tất cả đều phải xem ý trời, chờ Nghiên Nghiên tỉnh lại, nếu con bé còn muốn chung sống với Vân Long thì tất cả cổ phần, bất động sản cùng quỹ dưới tên nó, tất cả đều lấy danh nghĩa Nghiên Nghiên.”

“Hạ lão gia, Nghiên Nghiên của chúng tôi không phải kết hôn với Vân Long vì tiền!” Sắc
mặt Lưu Đông thật sự rất khó coi.

Hạ lão gia trấn an: “Ông chờ tôi nói hết đã.

Tôi biết Nghiên Nghiên không quan tâm mấy thứ này.

Tôi chỉ là một người phàm, cả đời bận bịu giao thiệp với đồng tiền, kiếm được rất nhiều, nhưng lại dạy dỗ cháu mình thành loại người như thế.

Hôm nay nó phạm sai lầm, những gì tôi có thể bù đắp cho Nghiên Nghiên cũng chỉ có những đồng tiền ấy thôi”.

“Ông nội…” Hạ Vân Long nóng nảy, đem hết tiền của gã cho Lưu Nghiên rồi gã biết sống làm sao?

Đường Hồng Lan hít một hơi thật sâu, đè lại vai của Hạ Vân Long, nói: “Vân Long, nghe ông nội.”

Trong lòng Hạ Vân Long cuống cả lên, nhưng gã không dám cãi lời Đường Hồng Lan.

Lưu Đông trầm mặc trong chốc lát, sau đó mới ngẩng đầu nhìn lão gia tử, hỏi: “Vậy nếu như Nghiên Nghiên không muốn sống chung với cậu ta nữa thì sao?”

Lão gia tử nói: “Nếu như Nghiên Nghiên không muốn thì bất động sản, cổ phần lấy tên Vân Long đều sẽ cho Nghiên Nghiên hết, tôi cũng sẽ khiến Vân Long phải trắng tay (*)”.

(*) nguyên văn là “Tịnh thân xuất hộ”, lúc hai bên ly hôn, một bên yêu cầu bên kia phải từ bỏ tất cả tiền bạc, tài sản chung, ra đi trắng tay.

“Cái gì!”

“Ba!”

Hạ lão gia vừa nói xong, Đường Hồng Lan cũng không thể bình tĩnh nổi.

Trắng tay sao? Ý là muốn đuổi Hạ Vân Long ra khỏi Hạ gia sao?

“Ba, sao ba có thể nói ra lời tàn nhẫn như thế? Vân Long có sai, con cũng đồng ý đem tài sản trên danh nghĩa của nó cho Nghiên Nghiên, nếu như Nghiên Nghiên cảm thấy không đủ thì cứ lấy cả của con, nhưng ba muốn để Vân Long phải trắng tay, sự trừng phạt này có phải quá nặng rồi không?”

Hạ lão gia ngẩng đầu nhìn Đường Hồng Lan, nói: “Nhân lúc tôi còn chút hơi tàn, tôi phải dạy cho nó biết làm người như thế nào”.

“Rõ ràng là do ông thiên vị!” Hạ Vân Long đột nhiên đứng dậy, chỉ vào Hạ Phạm Hành đứng ở sau lưng Hạ lão gia, “Từ đầu năm, hắn ta vì một thằng đàn ông mà bị thương trở về, thái độ ông đối với hắn ta thay đổi hoàn toàn! Phải, chuyện Lưu Nghiên cháu sai, cháu thừa nhận, nhưng quỳ cháu đã quỳ rồi, đánh cũng đánh rồi, ông còn chưa hài lòng sao? Nói cho cùng thì trong thâm tâm ông đã muốn đưa Huyền Tể Đường cho hắn ta rồi! Ông muốn đuổi cháu đi để lót đường cho hắn mà thôi!”

“Hạ Vân Long!” Hạ lão gia giận dữ, “Cậu nói gì đấy! Nghiên nghiên còn đang nằm trên giường bệnh kia kìa, chẳng lẽ trong lòng cậu chỉ có Huyền Tể Đường thôi sao?!”

“Ba, Vân Long không có ý này, ba đừng trốn tránh chuyện chính,” Đường Hồng Lan cũng giận điên lên.

Bà ta cảm thấy nếu còn nhượng bộ nữa, Hạ lão gia sẽ đuổi cùng giết tận hai mẹ con bà ta.

“Vân Long không phải nói Huyền Tể Đường mà đang nói tới thái độ của ba với nó và Hạ Phạm Hành.

Ban đầu Hạ Phạm Hành bị thương nặng như vậy, hơn nữa còn là vì một người đàn ông mà ba cũng chẳng bắt nó phải trắng tay, hôm nay đổi thành Vân Long, sao ba có thể nói ra những lời nhẫn tâm đến thế?”

Đường Hồng Lan nhìn Hạ Phạm Hành, âm trầm nói: “Tôi không biết cậu đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho ông nội, nhưng cậu đừng quên tổ huấn Hạ gia.

Cậu vì một thằng đàn ông mà mạng cũng không cần, bây giờ còn có thể an tâm cưới một người đàn bà sao? Không có con trai nối dõi, cậu muốn Hạ gia rơi vào trong tay cậu sẽ bị đoạn tử tuyệt tôn sao?!”

“Đường Hồng Lan!” Hạ lão gia đã biết đến sự tồn tại của Bảy Bảy, nhưng Đường Hồng Lan lại không biết.

Câu cuối cùng của bà ta quá mức ác độc, từng câu từng chữ đều mang ý nguyền rủa, Hạ lão gia không tức giận mới lạ.

Đường Hồng Lan còn muốn nói nữa, bỗng nhiên cửa phòng sau lưng được mở ra.

Bà Lưu đỡ Lưu Nghiên đứng ở đó, sắc mặt cô xanh xao nhợt nhạt, cả người phải dựa vào bà Lưu, yếu ớt không có sức sống như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Lưu Đông sợ hết hồn, vội vàng tới đỡ con gái.

“Nghiên nghiên, con ra đây làm gì? Mau vào nằm đi, ngoan.”

“Nghiên Nghiên…” Hạ lão gia nhìn Lưu Nghiên, trong mắt đều là áy náy.

Ánh mắt Lưu Nghiên đặt trọn trên người Hạ Vân Long, tựa như đang nhìn gã, nhưng cũng tựa như không nhìn, ánh mắt ấy thực sự vô hồn, trống rỗng.

Hồi lâu sau cô mới mở miệng, dùng hơi thở mong manh để nói: “Hạ Vân Long, chúng ta ly dị đi.”

Hạ Vân Long không muốn phải trắng tay, gã biết Lưu Nghiên mềm lòng nên lập tức nhào tới trước mặt Lưu Nghiên cầu xin.

“Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên em đừng nói như vậy, anh yêu em mà, vì anh quá yêu em nên mới làm ra chuyện như vậy.

Anh thật sự không cố ý, nếu em tức giận thì em đánh anh, mắng anh cũng được, nhưng em đừng nói vậy có được không? Anh không thể sống thiếu em đâu Nghiên Nghiên”.

Hạ Vân Long vừa nói vừa muốn nắm lấy tay Lưu Nghiên, Lưu Nghiên không còn sức để mà giãy giụa, nhưng biểu tình trên mặt lại tột cùng sợ hãi.

“Anh đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi! Tôi ghét anh! Mẹ, ba, đừng để anh ta chạm vào con, đừng để anh ta chạm vào con…”

Lưu Đông thấy con gái như vậy thì đau lòng khôn nguôi.

Ông ta tóm lấy cổ áo Hạ Vân Long, dùng sức đẩy gã ra.”Đừng chạm vào con gái tôi!”

Hạ Vân Long lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất.

Lưu Đông dùng sức rất lớn, như thể ông đã dồn hết sức mình vào khoảnh khắc này.

Lưu Nghiên dựa vào người mẹ mà thở hổn hển, sau đó nức nở nói: “Hạ Vân Long, cả đời này tôi thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa! Nếu anh còn có chút lương tâm thì hãy ly dị đi.

Nếu anh không đồng ý thì cũng không sao, tôi sẽ ra tòa, giữa chúng ta có thỏa thuận, trước đây tôi đã nói ly dị với anh rồi, cho nên tôi sẽ ra tòa kiện anh tội cưỡng gian!”

Lưu Nghiên vừa nói như vậy thì hoàn toàn lớn chuyện rồi.

Sắc mặt Đường Hồng Lan cực kỳ khó coi.

Lưu Đông và Hạ lão gia còn chưa biết chuyện, vừa nghe thấy hôn nhân hai người đã sớm tan vỡ, hai người xảy ra quan hệ là do Hạ Vân Long cưỡng ép thì cả kinh, sắc mặt tối sầm lại.

Hạ lão gia còn chưa hoàn toàn khỏe hẳn, ông chỉ vào Hạ Vân Long, cả người run lên bần bật.

“Cậu… Cậu…”

Lời còn chưa dứt ông đã ôm ngực ngất đi..

Truyện convert hay : Gia Là Bệnh Kiều Được Sủng Ái

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện