Nhà Có Chính Thê

Chương 268


trước sau

Nhiều người thì sức lớn, chỉ trong thời gian ba tháng ngắn ngủi mà đã xây xong tứ hợp viện, dựa theo tập tục trong thôn thì ngày ngừng thi công phải bắn pháo, một mặt là thêm phần náo nhiệt, thể hiện cho tâm trạng chủ nhà, mặt khác, tiếng pháo to theo người già thì dùng để trừ tà, cũng đại biểu cho sự hưng thịnh phát đạt.

Bên này không có thói quen bày tiệc cơ động, nhưng làm một bữa cơm mời bạn bè người thân tới ăn vẫn cần thiết.

Trương Thanh mặc dù không có người thân nhưng trước kia đi bán gà, bán trứng gà nên,quen biết được không ít người, nhận được sự yêu mến trong mấy năm này cũng nhiều.

Trương Thanh gọi điện thoại thông báo cho họ một tiếng, họ có tới hay không là một chuyện, nhưng việc y mời lại là một chuyện khác.

Sáng sớm, Trương Thanh cùng Quách Dực đã đi trước rồi, chuyện mua bán thức ăn giao cho Quách Tử Chương.

Dương Tuyền không biết từ chỗ nào lấy được một cái xe tải, nói sớm đó y đã chào hỏi với mấy ông chủ ở chợ rồi, sở dĩ không nói ra là vì y và Quách Tử Chương muốn cho mọi người một kinh hỉ, bây giờ chỉ cần đi kéo thức ăn về là được, còn khoa trương nói muốn mua một con heo về nướng.

Quách Tĩnh Tĩnh phải chăm sóc Bảy Bảy cho nên đi hơi trễ, hơn chín giờ mới chuẩn bị lên đường, mười giờ tới thôn Mã Tỉnh.

Quách Tĩnh Tĩnh ôm Bảy Bảy vừa xuống xe đã bị từng trận ồn ào huyên náo làm cho kinh động.

Không phải là cậu chưa từng nghĩ đến việc không có được mấy người tới, dẫu sao tình huống nhà họ đặc thù, lời đồn đại trong thôn nổi lên bốn phía, đầu năm tránh nhà họ như tránh tà, nhưng mà lúc này cậu còn chưa vào sân đã nghe thấy tiếng ồn ào, tiếng rất nhiều người vỗ tay hét to, Quách Tĩnh Tĩnh hoảng sợ há to miệng.

Cậu quay đầu kinh ngạc nhìn về phía Hạ Phạm Hành, Hạ Phạm Hành thở dài: “Chắc là liên quan tới Dương Tuyền đi.”

Dương Tuyền?

Quách Tĩnh Tĩnh trong lòng tò mò, ôm Bảy Bảy cùng Hạ Phạm Hành đi vào nhà.

Quách Dực nói là xây tứ hợp viên nhưng dĩ nhiên không thể xây tứ hợp viện như trong kinh thành được, cho nên nói là tứ hợp viện chứ không giống như tứ hợp viện kiểu truyền thống, lối kiến trúc vẫn lấy hướng hiện đại giản lược làm chủ đạo.

Từ cửa đi vào là một cái đại viện hình vuông, trừ cửa phía nam ra, ba mặt khác xây một dãy phòng, cửa phòng hướng về phía đại viện, hành lang cũng xây hình vòng, các cọc đá cũng đã được dựng lên, mái hiên hình thang kéo dài che kín cả hành lang, như vậy trời có mưa cũng không lo bị mắc mưa.

Mấy người Quách Tĩnh Tĩnh vào sân.

Trong sân rộng lớn thoải mái, vì để chống nắng nên kéo mấy tấm lưới đen trên nóc nhà, quạt máy không có tác dụng gì, từng cái máy quạt gió lớn được đặt ở bốn phía của hành lang, trước mỗi cái máy quạt gió đều đặt một chậu đá cục, thổi về giữa nơi khách ngồi.

Mà ở vị trí trong cùng, một người đàn ông trung niên thân hình to béo đang quay cái khung sắt, trên khung có xiên một con heo.

Con heo kia không lớn, tầm mười mấy hai mươi cân, chắc đã nướng được một lúc nên thịt heo đã trở đỏ, mùi thịt lan tỏa ở trong không khí, dầu mỡ tiết ra rơi xuống đống than củi đỏ rực, vang tí tách tí tách.

Nhà thi công xong, có thể trong phòng còn chưa hoàn thiện nhưng có sân là được, nồi chén gáo chậu tất cả đều bày ở trong sân, bếp dựng tạm trước nhà quay về hướng Bắc, trong sân kê tám chiếc bàn bát tiên đã chật kín người.

Trước đó Trương Thanh đã nhờ người quen tìm hộ trong thôn một nữ đầu bếp hỗ trợ làm tiệc rượu, nhưng vào lúc này lại thành người phục vụ sắp xếp thức ăn và phục vụ đồ uống.

Còn người thực sự vào bếp hôm nay vừa nhìn tay nghề là biết là đầu bếp chuyên nghiệp, trừ ông đầu bếp mập mạp ở trần đang quay heo kia thì những người khác ăn mặc vô cùng đàng hoàng, trên đầu đội mũ cao, nồi muỗng vào trong tay họ tựa như trời sinh hòa làm một thể.

Cho vào nồi một thìa dầu, ngọn lửa bốc lên tựa như có ma thuật, bất kể là người lớn hay trẻ con thì đều bắt đầu vỗ tay thét to, ông già bà lão cầm quạt lá cũng cười tươi, trên mặt hằn lên những vết chân chim, bình thường xem kịch nam cũng chưa thấy vui như vậy đâu.

Dân lấy ăn là trời, lời này một chút cũng không sai.

Quách Tĩnh Tĩnh đứng ở đó, nhấp mím môi im lặng không nói.

Buổi sáng nghe Dương Tuyền nói muốn nướng heo, cậu không nghĩ tới là y sẽ làm thật.

Không riêng gì heo sữa quay mà ngay cả đầu bếp cũng mời tới, phô trương thanh thế cực kì, như kiểu sợ người ta không biết y là nhà giàu mới nổi vậy.”Ai ôi, xin lỗi, làm phiền nhường đường chút nào.”

Có người còn tới muộn hơn cả bọn họ, cười bảo bọn họ tránh đường ra.

Ban đầu Quách Tĩnh Tĩnh còn không chú ý, vừa quay đầu lại, người tới nhìn thấy cậu cũng sửng sốt một hồi.

Quách Tĩnh Tĩnh cũng sửng sốt, làm sao cũng không nghĩ tới được là ngay cả Triệu Kim Hoa cũng tới, mấu chốt là trong tay bà ta còn ôm một đứa bé.

Quách Tĩnh Tĩnh đã sinh con nên nhìn thoáng qua đã biết đứa nhỏ kia chỉ mới hơn một tháng, là bé gái, trông dáng vẻ rất là đáng yêu, chỉ là đôi mắt rồi cái mũi nhìn ngang nhìn dọc cũng thấy giống với Triệu A Mỹ.

Quách Tĩnh Tĩnh cau mày.

Triệu Kim Hoa cũng không nghĩ tới sẽ đụng mặt với Quách Tĩnh Tĩnh, bà ta cố ý cà nhây tới bây giờ mới đi vào chính là vì không muốn đụng mặt với Quách Tĩnh Tĩnh và Trương Thanh.

Bà ta chỉ muốn vào nhà, tìm một vị trí bình thường, ăn uống xong xuôi thì cắp mông rời đi.

Ở địa bàn của người ta mà gặp nhau như thế này, Triệu Kim Hoa chỉ có thể cố gắng nở một nụ cười khan, chủ động nói: “Tĩnh Tĩnh đó à? Đã lâu không gặp nhỉ, thím cũng sắp không nhận ra được rồi đây.

Ai ôi, đây là con cái nhà ai thế? Trông mới năm sáu tháng phỏng?”

Triệu Kim Hoa vừa nói vừa liếc mắt sang nhìn Hạ Phạm Hành.

Cái phong thái này tốt hơn người mà A Mỹ tìm được mấy lần.

Bà ta làm sao cũng không nghĩ tới Quách Tĩnh Tĩnh tìm đàn ông mà cũng có thể tìm được một người tốt đến như này, dáng dấp đẹp trai không nói, mấu chốt là còn có tiền, cũng không biết là kiếp trước có phải đã cứu cả ngân hà hay không nữa.

Nhắc tới mới nhớ, Trương Thanh làm gì có tiền xây nhà to nhà đẹp như thế, chắc chắn cũng là do người đàn ông kia cho đây! Bà ta nghĩ tới bản thân phải ở trong cái nhà ba gian ngói bể thì trong lòng cực kỳ ai oán.

Chớ trách Quách Tĩnh Tĩnh hẹp hòi, trong lòng cậu vẫn rất khó chịu khi thấy Triệu Kim Hoa.

Bà ta không phải đang muốn lén lút ăn cơm chùa sao? Vậy thì cậu chắc chắn sẽ không để bà ta được như ý.

Quách Tĩnh Tĩnh kín đáo đưa Bảy Bảy cho Hạ Phạm Hành, sau đó đẩy hắn một cái sang bên cạnh, tỏ ý hắn cứ đi trước đi.

Rồi cậu xoay người lại, nói với Triệu Kim Hoa: “Không nghĩ rằng thím cũng tới đấy, ba cháu còn nói chắc chắn thím không đến đâu.

Nếu ba cháu mà biết thím tới rồi chắc chắn sẽ rất vui đấy.”

Triệu Kim Hoa cười một tiếng,định nói bản thân chỉ đi ngang qua thôi chứ không vào, miệng vừa mới nói được chữ “thím”, Quách Tĩnh Tĩnh đã quay đầu gọi với vào trong sân: “Ba! Thím Triệu tới này!”

“Ôi Tĩnh Tĩnh…”

Triệu Kim Hoa đang bận ôm đứa trẻ, nếu không cũng muốn đưa tay ra bịt miệng Quách Tĩnh Tĩnh lại ngay.

Muốn ngăn lại nhưng đã quá muộn, Quách Tĩnh Tĩnh thét rất to,
không riêng gì Trương Thanh đang bận rộn chào hỏi khách cũng phải ngẩng đầu nhìn tới mà ngay cả những người trong thôn cũng quay đầu nhìn sang.

Gương mặt Triệu Kim Hoa trong nháy mắt đông cứng lại, cũng hận không thể chui xuống cái lỗ nào đấy.

Ban đầu về chuyện của Quách Tĩnh Tĩnh và Triệu A Mỹ, bà ta ở sau lưng với biết bao nhiêu người là Quách Tĩnh Tĩnh không phải, chỉ thiếu điều tới từng nhà nói xấu cậu thôi.

Sau đó Trương Thị nhờ người ta mai mối cho Quách Tĩnh Tĩnh một hôn sự khác, bà ta cũng góp phần cản trở không ít.

Về sau cậu cùng người đàn ông khác sống với nhau rất tốt, bà ta còn quá quắt hơn, thậm chí còn âm thầm nói Quách Tĩnh ở phương diện kia không được cho nên không thể cưới phụ nữ, do đó không thể không tùy tiện tìm một người đàn ông sống lay lắt qua ngày.

Hôm nay Quách Tĩnh Tĩnh xây xong nhà mới, bày tiệc rượu, mời đầu bếp, bà ta lại còn không biết xấu hổ tới nhà ăn chực, quả thật không biết chữ liêm sỉ đánh vần như thế nào.

Cứ như vậy chỉ trong chốc lát đã có không ít người hướng về phía bà ta chỉ chỉ chỏ chỏ.

Trương Thanh cũng không phải người ngu, Quách Tĩnh Tĩnh làm như vậy y còn có thể không hiểu sao? Y đi tới, cười nói: “Chị Triệu đó à? Khách quý khách quý, chị mau vào ngồi đi.

Chị xem, tôi còn chẳng dám báo cho chị cơ, chỉ sợ chị chê cười không muốn tới đây, thật xin lỗi chị nhé.”

Rồi xong! Trương Thanh vừa nói như vậy, Triệu Kim Hoa có muốn nói bản thân chỉ đi ngang qua thôi cũng không được.

Bà ta đứng ở đó như một pho tượng, đi không được mà ở lại cũng không xong.

Hạ Phạm Hành đã sớm nhìn thấy.

Trong gian phòng trống bên cạnh có bày một chiếc bàn, mấy người Quách Dực, Quách Tử Hoa đều ở trong đó.

Trong phòng cũng thả đá cục, Quách Tiểu Niên chưa từng thấy máy quạt gió, hưng phấn chạy quanh nhìn ngắm.

Sức quạt lớn, nhóc há miệng đứng ở phía trước, miệng bị quạt thổi vào làm cho biến dạng, càng như vậy nhóc chơi càng vui vẻ.

Hạ Phạm Hành ôm Bảy Bảy đi vào, Quách Tiểu Niên sáng mắt lên, hô to một tiếng “em trai”.

Nhóc không chơi đùa với máy quạt gió nữa, nhào tới muốn ôm.

Bây giờ Bảy Bảy đã biết nhận biết người xung quanh, Quách Tiểu Niên rảnh rỗi là đi tìm bé để chơi đùa cho nên bé nhận ra được Quách Tiểu Niên.

Bé nhào vào trong ngực Quách Tiểu Niên, cười khanh khách không dứt.

Quách Tử Hoa dặn dò một câu: “Tiểu Niên, cẩn thận đừng để ngã em đấy.”

“Con biết rồi!”

Mọi người thu hồi tầm mắt từ trên người hai đứa nhỏ, nghe thấy một tiếng hét to từ ngoài vọng vào của Quách Tĩnh Tĩnh, Hạ Phạm Hành không biết làm sao lắc đầu một cái, còn ông Tần lại rất đỗi kinh ngạc, hỏi: “Tĩnh Tĩnh sao thế? Có ai tai to mặt lớn tới à? Chưa thấy thằng cu đấy hoạt bát thế đâu nha.”

Thật ra thì cũng không riêng gì ông mà ngay cả mấy người Quách Tử Hoa cũng thật sự kinh ngạc.

Quách Dực bưng trà, nghe giọng điệu trong trẻo của Trương Thanh thì không ngừng lắc đầu: Tám phần mười là lại bắt đầu trêu đùa người khác rồi.

Hạ Phạm Hành ngồi cạnh xuống bên Quách Tử Chương, nói sơ qua chuyện Quách Tĩnh Tĩnh và Triệu Kim Hoa một lần.

Quách Tử Hoa nghe xong, đỡ bả vai Phương Hoài Minh cười đến run cả người.

ngôn tình hay

“Ha ha, coi như em đã nhìn ra Tĩnh Tĩnh từ trong xương tủy giống y xì anh Than ấy nhỉ, đều một bụng xấu xa cả! Tử Chương mau giúp chị đi xem xem cô đó đang đi hay ở thế?”

Quách Tử Chương mím môi cười một tiếng: “Bà ấy có muốn đi chắc cũng không đi được đâu.”

Quách Tử Chương đoán không sai, Triệu Kim Hoa không đi được.

Triệu Kim Hoa thèm ăn, bằng không cũng sẽ không muốn tới ăn bữa cơm này, nhưng cái này không có nghĩa là bà ta có thể ăn dưới sự chỉ chỉ chỏ chỏ của nhiều người như thế.

Sau khi Trương Thanh nói xong, bà ta co quắp khóe miệng, cười cực kì khó coi nói: “Không, không được, tôi chỉ đi ngang qua nhìn chút thôi, đứa trẻ còn nhỏ, nhà còn có việc, tôi đi về trước, ngày khác, ngày khác lại tới ha.”

Nói xong, Triệu Kim Hoa làm bộ như muốn đi, Trương Thanh liền vội vàng kéo lại.

“Còn chuyện nào quan trọng hơn chuyện ăn cơm sao? Chị, chị vẫn còn đang giận chúng tôi sao? Nếu như chị còn giận thì tôi ở trước mặt mọi người nói xin lỗi với chị, hôm nay chị nhất định phải ăn bữa cơm này đó nhé.

A Tĩnh, mau đi lấy thêm cho thím Triệu cái ghế đi.”

“Dạ!”

Quách Tĩnh Tĩnh nhanh tay nhanh chân kê thêm cái ghế ở một cái bàn.

Trương Thanh kéo Triệu Kim Hoa tới ngồi xuống.

“Chị, hôm nay đến đây đều là đầu bếp có tay nghề, đầu bếp đang quay heo kia nghe nói rất nổi danh, là người từ một khách sạn ở Quảng Đông tới, một hồi nữa còn có bào ngư, sashimi các thứ cơ.

Tôi chưa thử bao giờ, nhưng nghe mọi người nói ngon lắm, chị nhất định phải nếm thử một chút đấy.”

“Cái gì? Ngon thế cơ á? Thế một bàn này tốn biết bao nhiêu tiền cơ?” Triệu Kim Hoa sợ ngây người.

Bà ta từng theo Triệu A Mỹ ăn một bữa tiệc lớn, sashimi kia ăn ngon hay không không quan trọng, quan trọng là đắt chết đi được! Bà ta ăn xong về khoe không biết bao nhiêu người, dẫu sao thì có vài người cả đời này cũng không có cơ hội ăn thử món ấy.

Trương Thanh vai bà ta, để bà ta ngồi xuống, sau đó cười híp mắt nói: “Bao nhiêu tiền tôi cũng chịu, hôm nay những thứ này đều là vị kia của A Tĩnh bỏ tiền túi ra, tôi không cho nó bỏ tiền nó sống chết không đồng ý, nói A Tĩnh từ nhỏ đến lớn được mọi người nuôi nấng chăm sóc, cho nên bữa cơm hôm nay là muốn báo đáp sự chăm nom chiếu cố của mọi người với A Tĩnh.”

Lời này không riêng gì nói cho Triệu Kim Hoa nghe, Trương Thanh cao giọng, ai ngồi đó đều có thể nghe thấy, còn sau khi nghe xong tròng lòng mọi người nghĩ cái gì thì chẳng phải chuyện của y.

Hừ! Tưởng ăn cơm nhà y mà dễ chắc?

________________________

Chúc mọi người năm 2021 thật nhiều bình an~.

Truyện convert hay : Giang Sách

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện