Nguyễn Trần Ân Tĩnh

Chương 10


trước sau

Dịch: Duẩn Duẩn

Anh mở lời, vẫn quay lưng về phía cô như cũ: "Trước khi kết hôn chúng ta đã nói rất rõ ràng, một khi bước chân vào nhà họ Nguyễn, trừ phi ly hôn, em không được phép nảy sinh quan hệ với bất kỳ ai khác dưới danh nghĩa của Nguyễn phu nhân." Nói đoạn, khuôn mặt tuấn tú từ từ quay lại, đối diện với cô, bấy giờ Ân Tĩnh mới phát giác trên đầu mình như phủ tầng sương lạnh: "Đừng hỏi tôi lấy quyền gì ở đây, tự em cũng hiểu, là ai ra tay dọn dẹp cái mớ hỗn độn của gia đình em suốt mấy năm qua, và cả ông anh cả phá sản hết công ty này đến công ty khác của em. Còn nữa, chính em cũng đã từng nói - là em thay da đổi thịt, là chim sẻ biến thành phượng hoàng!"

Từng câu từng chữ, trên mặt chẳng giận dữ bao nhiêu, mà sao lời nói ra lại nặng nề và lạnh lẽo bấy nhiêu.

Ánh trăng mỏng ngoài cửa sổ tràn vào, trời nay đã vào xuân. Hóa ra dẫu có là xuân, hạ, thu, đông đi chăng nữa, thì lúc cần lạnh, vẫn lạnh đến tê tái.

Cũng giống như người ở bên cạnh cô, bao lâu nay, anh đã cho cô một cuộc sống tốt đẹp mà ai cũng nhìn thấy, cho cô một danh phận, cho cô một gia đình, thế nhưng anh vẫn có thể nói ra những lời như vậy vào lúc cần cay nghiệt.

Hồi lâu sau, Ân Tĩnh mới quay đầu, sắc mặt và giọng điệu đã lãnh đạm trở lại: "Anh nhạy cảm quá rồi, Nguyễn tiên sinh."

Nguyễn Đông Đình không nói thêm gì nữa.

Những lời Marvy nói ban chiều lại hiện lên trong tâm trí cô: Cớ sao hôm nay nhìn lại, còn thấy trống trải cô liêu hơn cả buổi ban đầu?

Cớ sao chứ? Marvy, chồng tớ không thương tớ, cũng không tin tớ, cậu nói đi, làm sao tớ có thể nói cho cậu biết đây.

Thế nhưng, chuyện đời là thế, bạn càng sợ hãi điều gì thì tạo hóa sẽ an bài cho bạn điều đó.

Sau khi xảy ra sự cố ở khách sạn, Nguyễn Đông Đình liền thu dọn hành lý, trước khi đi có nói đến chi nhánh ở Quảng Châu. Vốn dĩ bảo chỉ mất chừng ba ngày, mà nay đã qua ba ngày rồi anh vẫn chưa trở về. Một tuần trôi qua, Ân Tĩnh vẫn không thấy bóng dáng anh đâu, đến lúc hỏi mẹ thì mới biết: "Nó đi Hạ Môn có việc."

"Hạ Môn sao ạ? Không phải anh ấy nói là đi Quảng Châu ư?"

"Khách sạn ở Quảng Châu xảy ra chút chuyện, cần tìm người có thế lực ở đại lục để bàn bạc thương lượng, nên Đông tử mới vội đến Hạ Môn nhờ bố của Thu Sương hỗ trợ."

Ân Tĩnh "vâng" một tiếng, nhớ tới trước kia từng nghe nói gia đình Hà Thu Sương cũng kinh doanh khách sạn, hơn thế cha Hà còn móc nối với cả hai giới hắc bạch ở đại lục, mặc dầu khách sạn trông làm ăn không phất nhưng mạng lưới quan hệ lại rất rộng. Khi đó mọi người đều nói thế nào? Hai người Nguyễn - Hà là trai tài gái sắc, là môn đăng hộ đối, quan trọng là cha Hà còn rất hài lòng với con rể tương lai, vì vậy mới nói, nếu không phải Hà Thu Sương mắc chứng urê huyết cao thì cô ấy hoàn toàn có cơ hội đứng ở đây hôm nay.

Tú Ngọc như nhìn thấu tâm tư cô: "Con đấy, lại bắt đầu suy nghĩ lung tung!"

"Đâu có ạ..."

"Có hay không mẹ còn không thấy sao?" Tú Ngọc liếc cô một cái, kéo tay con dâu, đi ra sau vườn hưởng nắng chiều đầu xuân.

Cả khu vườn tràn ngập sắc xuân, những bông hồng kiều diễm cùng với đám hoa lan tử la đang nở rộ, khoe màu đua sắc dưới ánh nắng vàng óng ả tuyệt đẹp. Hoa đẹp nhường ấy, mà chẳng hay tâm hồn người thưởng ngắm đã lạc tới tận chân trời nao.

"Con nhìn những bông hồng ấy đi." giọng nói của mẹ chồng kéo suy nghĩ Ân Tĩnh trở về với thực tại, "cả dải lớn dải lớn đỏ tía như vậy, trông tuyệt đẹp và vui mắt nhường nào?"

Ân Tĩnh không hiểu dụng ý thay đổi chủ đề đột ngột của mẹ chồng, nhưng cũng rất nghiêm túc gật đầu: "Vâng ạ."

"Nhưng nếu như mẹ cắt bỏ toàn bộ lá xanh của chúng thì sao?"

"Dạ?"

Tú Ngọc cười mỉm: "Thứ nhất, chúng sẽ không sống nổi; thứ hai, từng dải hoa hồng chồng chồng ở trước mắt, con có thật sự thấy chúng đẹp nữa không? Hoa hồng cũng cần lá xanh họa thêm nền, nếu không, cả một vùng rộng lớn đỏ au chen lấn nhau như vậy, bản thân chúng không mệt, thì thị giác của người thưởng ngắm cũng sẽ mệt, không còn nhìn thấy cái đẹp ở trong chúng!"

Những lời của mẹ chồng dường như có thâm ý sâu xa, Ân Tĩnh nghe mà đầu óc rối bời, nhưng bà lại không tiếp tục chủ đề ấy nữa.

Thật ra, Ân Tĩnh có thể đoán được ý của mẹ đang nói đến mối quan hệ của cô và Nguyễn tiên sinh. Chẳng qua là đã mấy năm rồi, cô đã dần quen với tình trạng không có chút tiến triển này. Hoa hồng cần lá xanh họa thêm nền, thế nhưng hoa hồng trong sinh mệnh của anh, nào phải là cô chứ?

"Con ơi là con, não ngắn thế này thì biết đến bao giờ!" Mẹ thở dài: "Mẹ đã nói với con không biết bao nhiêu lần, con bé Hà Thu Sương ấy, mẹ nói không thích là không thích, cho dù không mắc urê huyết cao, hay là không có con, mẹ cũng sẽ ngăn nó bước chân vào nhà họ Nguyễn."

"Tại sao ạ?"

"Tại sao à?" Tú Ngọc hừ lạnh, trên khuôn mặt đoan trang từ xưa đến nay xuất hiện thêm một vẻ khinh miệt: "Gia tộc họ Hà nghe nói cũng có máu mặt ở đại lục? Vậy mà ông bố già lại dung túng cho cô con gái rượu suốt ngày lượn lờ đến Hồng Kông, bám riết lấy đàn ông đã có vợ. Loại con gái được gia đình dạy dỗ như thế, ai dám dày mặt rước vào nhà?"

"Có lẽ Hà tiên sinh không thể lay chuyển được sự kiên trì của con gái..."

"Thôi con ạ, gã mà lại chẳng lay chuyển được con gái của gã?" Sắc mặt Tú Ngọc càng đượm vẻ mỉa mai: "Mẹ đây nhìn thấu tất, chả phải vì cái chuyện kinh doanh nhà kẻ ấy càng ngày càng lụn bại đấy ư! Ai mà chẳng biết mấy năm nay khách sạn Hà Thành sa sút như thế nào? Thằng Đông xem như cũng nể mặt Hà Thu Sương mà giúp gã bao lần, con cáo già họ Hà này..."

Ân Tĩnh ngậm miệng không dám nói năng gì.

Ý của mẹ chồng quá rõ ràng, "con cáo già họ Hà" kia vì muốn nhờ Nguyễn tiên sinh giúp đỡ những khi cần thiết nên mới nhắm mắt làm ngơ trước hành vi của con gái mình - một người làm cha có thể làm được loại chuyện này, chẳng qua cũng chỉ vì nhận định người đàn ông đã có vợ bị con gái mình quấn lấy kia thật sự có thể vì con gái ông ta mà nhảy vào chốn dầu sôi lửa bỏng thay mình, không phải ư?

Cô thở dài, từng chút mệt mỏi chán chường từ từ tan vào sắc xuân trong khu vườn.

Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc mà Nguyễn Đông Đình đã đến Quảng Châu hơn mười ngày.

Cho đến tối hôm kỷ niệm mười năm thành lập của tập đoàn họ Liên, Nguyễn Đông Đình vẫn chưa về đến nhà. Tú Ngọc bèn gọi Ân Tĩnh qua: "Tối nay là tiệc mừng kỷ niệm đầu tiên sau khi Cave trở về Hồng Kông. Nếu Đông tử không có nhà thì con theo mẹ đến đó một chuyến."

Ân Tĩnh nhớ tới việc Nguyễn Đông Đình đã có quá nhiều hiểu lầm giữa mình và Liên Giai Phu, theo bản năng định từ chối, thì lại nghe mẹ chồng hỏi: "Con có nhớ sự kiện lần trước con hát Nanyin ở đêm từ thiện không?"

"Dạ, con nhớ." Mặc dù chuyện này sau đó không hề bị mổ xẻ, nhưng quả thực cũng làm cô căng thẳng mất mấy ngày.

Tú Ngọc nói: "Đó là điểm nổi bật của đêm nay (*)."

(*) Nguyên văn 重头戏 (trọng đầu hí): kịch có giọng hát và điệu bộ rất nặng. Thường dùng như một phép ẩn dụ cho phần quan trọng hoặc khó khăn nhất của công việc hay một hoạt động nào đó. Ở câu này nó có ý ẩn dụ ^^

"Sao ạ?"

"Con đừng lo, đã lâu thế rồi, không sao đâu." Mẹ vỗ nhẹ mu bàn tay cứng đờ của cô: "Nếu tối nay Liên phu nhân có nhắc tới, con cứ thản nhiên thừa nhận đó là mình, hiểu chưa?"

"Tại sao ạ?"

"Con cứ đi thì biết." Trên mặt Tú Ngọc lấp ló vẻ thần bí, ngẩng đầu nhìn bộ quần áo màu trắng trơn con dâu mặc ở nhà, bèn dứt khoát dặn dò: "À đấy, buổi tối nhớ ăn mặc đẹp vào, nghe nói thằng bé Cave mời rất nhiều người nổi tiếng và phóng viên tới dự, con nhớ phải để ý một tí."

Kết quả là, tối nay Ân Tình mặc một chiếc sườn xám dài đến đầu gối, phối với chiếc vòng cổ ngọc trai mà Tú Ngọc đưa cho, mái tóc đen nhánh vấn thành một búi tóc thanh nhã ở sau gáy. Đôi môi tô đỏ au, móng tay quét nước sơn đỏ tươi, kết hợp với làn da trắng như ngọc, thoạt nhìn, trông cô chẳng khác gì một quý cô thời thượng đến từ Thượng Hải vào những năm 30s 40s.

Thực ra, kiểu ăn mặc này rất nguy hiểm, nếu người bận chiếc sườn xám đen chẳng may sơ suất hay chểnh mảng một tí sẽ để lộ vẻ lẳng lơ và lỗi thời tức thì. Thế nhưng khi Ân Tĩnh kết hợp với chiếc vòng cổ ngọc trai cùng đôi môi đỏ mọng, cộng với khí chất ung dung thanh lạnh của cô nàng, bước ra cùng với tư thái ấy, há chỉ dừng lại ở việc nâng cao đơn thuần về gu thời trang?

"Tâm sinh tướng có khác, xem ra Ân Tĩnh nhà chúng ta đã tiến bộ không ít nhỉ."

"Mẹ quá khen ạ."

Đâu chỉ là Tú Ngọc, buổi tối khi gặp mặt ở nhà họ Liên, Liên phu nhân giống như thấy được mỹ nhân xuyên cả thời không tới đây, bà trợn to hai mắt nhìn cô hồi lâu, mãi sau mới kéo tay Ân Tĩnh rồi nức nở khen ngợi: "Quá xinh, quá đẹp. Đúng là khí chất chỉ toát ra ở trên người mỹ nhân!"

"Đúng vậy, đúng vậy, chị còn đẹp hơn cả mấy lần trước một ngàn lần!" Cô bé nhỏ nhắn đứng bên cạnh Liên phu nhân cũng nói xen vào với chất giọng ngọt ngào. Cô bé bận chiếc váy công chúa màu hồng cùng với hai bím tóc xinh xinh ấy, không phải Angela thì là ai?

Liên phu nhân chiều chuộng ôm cô công chúa nhỏ: "Angela, không được gọi là 'chị', phải gọi là 'aunty' mới đúng, đây là vợ của chú Nguyễn con đấy."

"Không phải đâu ạ! Cha nói chị ấy là 'chị Ân Tĩnh' của con. Hơn nữa, vợ của uncle không phải là dì Thu Sương đáng ghét sao ạ?"

Dẫu biết là đồng ngôn vô kỵ (*), thế nhưng trong nháy mắt, cả ba người lớn đều đồng loạt biến sắc.

(*) Nguyên văn 童言无忌: trẻ con nói chuyện vô tư, không biết kiêng kỵ

Angela vẫn không hay biết gì, thân thiết kéo tay Ân Tĩnh nói: "Chị ơi, ở đây có nhiều ảnh của chị lắm, em dắt chị đi xem nhé!"

Lễ kỷ niệm tối nay được tổ chức tại nhà hàng Trung Hoa tráng lệ nhất của tập đoàn họ Liên. Bị Angela kéo đi dạo một vòng, Ân Tĩnh mới nhận ra tất cả những bức tranh cô tưởng là bích họa lại là ảnh chụp cô ở công viên năm ngoái khi đang hát Nanyin Tuyền Châu cho các bà, các thím nghe!

Trong thoáng chốc, Ân Tĩnh liền hiểu tại sao mẹ chồng phải nói trước với cô rằng "Nếu Liên phu nhân có nhắc lại chuyện này..." - nhìn
mười mấy bức ảnh trên tường, có hơn bảy tám bức là chụp cô!

Mẹ với gia đình nhà họ Liên... rốt cuộc tính làm gì?

Càng lúc càng có nhiều khách tới, thăm thú một lúc, Ân Tĩnh bèn dẫn Angela trở lại chỗ ngồi. Chẳng lâu sau, khuôn mặt Angela đột nhiên nhắn nhó: "Hai dì nhỏ đáng ghét lại tới!" Ân Tĩnh giương mắt nhìn theo cô bé, lúc này mới phát hiện là Sơ Vân và Hà Thu Sương.

Nhưng... Hà Thu Sương? Chả phải khi nghe nói Nguyễn tiên sinh rời khỏi Hồng Kông, cô ấy cũng theo sau hay sao?

Ân Tĩnh chau mày, tự hỏi liệu đây có phải chứng tỏ Nguyễn tiên sinh cũng đã trở lại hay không thì bỗng nghe thấy tiếng gọi của Sơ Vân ở phía đó: "Angela!"

Vừa nhìn thấy công chúa nhỏ, Sơ Vân liền mừng rỡ chạy tới đòi ôm, song cô công chúa nhỏ lại không hề cảm kích, chỉ 'hừ' một tiếng, rồi lại trốn sau lưng Ân Tĩnh.

Sơ Vân ngượng ngập liếc Ân Tĩnh một cái, nhưng người đồng hành cùng cô ta đã nhanh chóng tiến lên trước chào hỏi, thân thiết kéo tay Ân Tĩnh: "Em cũng tới đây à?"

Hành động này đã khơi dậy sự chú ý của nhóm người lắm chuyện gần đó.

Dĩ nhiên, Ân Tĩnh dù có ngu đến đâu, cũng sẽ không bao giờ tin rằng người phụ nữ này thực sự muốn thân cận với mình.

Ngay khi kéo tay cô, Hà Thu Sương liền híp mắt mỉm cười rồi hạ giọng: "Mới nãy ở trong phòng, A Đông có nói với tôi, trong nhà chỉ có bác gái tới, không ngờ..." Câu nói nghe có vẻ tùy ý, nhưng mấy chữ 'ở trong phòng' lại nhả ra vừa nặng nề lại vừa rõ ràng.

Cô ấy đang thị uy sao?

Tất nhiên! Đêm đó bị đuổi ra khỏi phòng, Hà Thu Sương sao có thể cam tâm?

Thế nhưng người bị thị uy lại mỉm cười rạng rỡ, vào lúc Hà Thu Sương định nói gì đó, cô đã hất tay cô ấy ra một cách ôn hòa, tao nhã không để lại chút dấu vết: "Xin lỗi không tiếp chuyện được, mẹ chồng đang gọi tôi."

Nụ cười Hà Thu Sương sượng cứng.

Hóa ra anh đã về. Ân Tĩnh ngước mắt nhìn một vòng bữa tiệc, nhưng không hề tìm thấy bóng dáng quen thuộc ngự trong lòng.

Chỉ là - đương lúc bất chợt cô lại cười chính mình - tìm hay không tìm được thì cũng có khác gì với cô đâu?

Vậy mới nói, Hà Thu Sương xuất hiện đúng là không có chuyện gì tốt, Ân Tĩnh đã chuẩn bị tâm lý. Đúng như dự đoán, vài phút sau, một đầu khác bỗng vang lên tiếng kêu khoa trương của Hà Thu Sương: "Trời ạ, mỹ nhân này không phải là Ân Tĩnh đó sao?"

Tiếp theo đó là lời phụ họa của Sơ Vân: "Đúng rồi này, sao chị dâu của mình lại xuất hiện trong này nhỉ?"

Ân Tĩnh đang định dẫn Angela đến chỗ mẹ chồng tán gẫu, chợt nghe thấy tiếng huyên náo ở đằng kia, Angela cũng hứng khởi nói to: "Chị ơi, hai dì đang xem hình chị kìa!"

Quả nhiên, khi Hà Thu Sương và Nguyễn Sơ Vân hét lên, mọi người liền bắt đầu xúm lại. Chẳng mấy chốc, cô đã nghe thấy tiếng người khác bình luận.

"Ôi chao, người mà báo chí nói hát Nanyin rất hay là Nguyễn phu nhân đó ư?"

"Mà cũng lạ, chẳng phải chỉ có ca nữ chính tông mới biết hát sao? Làm thế nào mà Nguyễn phu nhân lại biết được nhỉ?"

Lời nhận xét sau cùng khiến trái tim Ân Tĩnh chết lặng, xung quanh có vô số cặp mắt đang đồng loạt hướng về phía cô - không, không thể như vậy được, nếu cứ tiếp tục thế này khó mà đảm bảo người phụ nữ họ Hà sẽ không tiết lộ chuyện cô từng hát hí khúc trên du thuyền ra ngoài - chẳng phải cô ham hư vinh, cũng chẳng phải cô sợ mất mặt, mà là vì năm đó khi Nguyễn Đông Đình đưa cô đến Hồng Kông, đã từng giới thiệu với mọi người rằng: "Vợ tôi, đến từ Tuyền Châu, hiện đang học tại Đại học Hạ Môn."

Vô số ánh mắt tò mò, giễu cợt và xem trò vui đang bắn về phía cô - ai nói rằng con người sinh ra tính bản thiện? Nhân tính luôn đi đôi với tai tiếng, kèm với đó là sự nhiệt tình không mệt mỏi, ánh mắt của bọn họ như thể nói: Thừa nhận đi, thừa nhận cô xuất thân thấp hèn! Thành thật thừa nhận thì chúng tôi sẽ tha thứ cho cô!

Thế nhưng bạn biết đấy, bạn vĩnh viễn cũng sẽ không được tha thứ.

Cuộc bàn tán càng lúc càng sôi nổi, bỗng nhiên giữa tiếng ồn ào vang lên một giọng nói yêu nghiệt: "Mọi người thật sự rất nể tình tôi nhỉ, thích hình chụp của chúng tôi thế cơ mà?"

"Cha!" Angela vui mừng cựa ra khỏi Ân Tĩnh, vừa chạy vừa nhảy nhào tới phía đó...

Là Liên Giai Phu.

Ngoài ra, còn có Nguyễn Đông Đình đang cùng đi về trước.

Hai người đàn ông gần như trở thành tâm điểm ngay khi vừa xuất hiện. Chẳng qua là ánh mắt của mọi người hướng về phía này, còn hai cặp mắt kia lại kiên định dính chặt trên người Ân Tĩnh. Nhất là Liên Giai Phu, cặp mắt đào hoa kia hết nhìn Ân Tĩnh rồi lại liếc cậu bạn thân của mình, sau đó cười trêu nói: "Lâu rồi không gặp, vợ của cậu - chậc chậc, đúng thực là rất đẹp!"

Vậy ư? Mắt to, đôi môi đỏ mọng mềm mại, bận một bộ sườn xám phối với chiếc vòng cổ ngọc trai, thật sự là toát ra một hương vị thoát tục, không nhiễm chút bụi trần.

Bấy giờ Nguyễn Đông Đình mới thu liễm sự kinh ngạc thường thức nơi đáy mắt, hờ hững liếc cậu bạn tốt của mình.

Chỉ thấy Liên Giai Phu giang hai cánh tay, Angela lập tức lao vào vòng tay anh ta rồi bắt anh ta ôm lên như công chúa: "Có vẻ Angela của chúng ta rất thích chị Ân Tĩnh, cả tối cứ nắm tay chị không buông."

"Vâng ạ! Chị Ân Tĩnh là người rất nice, hơn nữa còn đẹp hơn cả khi hát đêm đó nữa!"

Còn chưa đến hai câu đã lái về chủ đề ca hát, thế là Hà Thu Sương, người đứng bên cạnh giỏi nhất việc làm bộ làm tịch, bèn giả vờ lơ đễnh: "Quả nhiên là Ân Tĩnh, tôi bảo mà, trên đời này làm gì có người giống người đến thế?"

Cặp mắt đào hoa của Cave khẽ nheo lại, rồi chợt nở một nụ cười thâm thúy: "Cũng không thể nói như thế được. Người giống người, miễn cưỡng tìm vẫn có thể tìm được, chớ mà vừa hiền lành nết na lại vừa lương thiện tốt bụng như em Tĩnh thì đúng là sợ không đếm được mấy ai."

Dứt lời, sắc mặt Ân Tĩnh liền trắng bạch, cô nhanh chóng nhìn về phía Nguyễn Đông Đình - quả nhiên, gương mặt đó âm trầm như giông tố sắp kéo đến - "em Tĩnh", mọi người đều gọi cô là "Nguyễn phu nhân", ấy vậy mà tên này lại hết lần này tới lần khác gọi cô là "em Tĩnh", rốt cuộc anh ta muốn gì đây?

May là người ngoài không nhạy cảm như vậy, Cave vừa lên tiếng, mọi người đều không hẹn mà chỉ tập trung vào đúng hai chữ "hiền lành: "Cave, anh nói thế là ý gì?"

Liên Giai Phu cười: "Lúc đầu làm từ thiện, vì muốn vui lòng các bà, các thím, em Tĩnh đã cố nhín chút thời gian bận bịu để luyện tập suốt hai tháng liền. Trước đây em ấy từng học thanh nhạc tại Đại học Hạ Môn, chuyện này mọi người hẳn biết chứ?" Anh ta vừa nói xong, mọi người như vừa mới tỉnh mộng: Hóa ra là vậy. Chả trách lại biết hát Nanyin!

Ân Tĩnh ngay lập tức nhớ ra trong nhà hàng ngày hôm đó, anh ta đã nói: Công chúng có thể bị thao túng, truyền thông cũng có thể thao túng - bạn thấy đấy, thật đúng là như vậy.

"Không chỉ thế, em Tĩnh còn để lại tấm séc năm trăm ngàn tệ sau bữa tiệc" - nói đoạn, Cave nhìn về phía Ân Tĩnh, không ngoài dự liệu, nhận được ánh mắt đầy kinh ngạc của đối phương, cắp mắt đào hoa khoái trá ấy liền chớp mắt với cô: "Nhưng còn có chuyện đáng ngưỡng mộ hơn nữa, các vị có biết là gì không?"

"Là gì vậy?"

"Em Tĩnh trước giờ luôn giản dị, khiêm tốn nên không ai trong cả đoàn từ thiện biết được em ấy là phu nhân của chủ tịch tập đoàn nhà họ Nguyễn. Nếu chả phải hôm đó đi dùng bữa với mẹ gặp phải em ấy, nghe mẹ giới thiệu đây chính là vợ của Baron, thì suốt đời cũng chẳng có ai biết em Tĩnh từng lặng lẽ đi làm chuyện công ích."

Đám đông trong nháy mắt sôi bùng...

"Trời ạ, cô gái này thật tốt biết bao!"

"Đúng vậy, làm chuyện mà không để lại tên tuổi! Đây mới thật sự là từ thiện!"

"Nguyễn tiên sinh đúng là may mắn khi cưới được người vợ như vậy!"

Chỉ có Hà Thu Sương là nhếch miệng nở một nụ cười giễu cợt, giữa tiếng ồn ào huyên náo, cô ta không dấu vết đi tới chỗ của Nguyễn Đông Đình: "Xem chừng quan hệ giữa vợ anh và Cave không tệ chút nào, ngay cả mấy lời nhăng cuội ấy cũng có thể nói thay cô ấy."

Nguyễn Đông Đình sầm sì tức thì, ánh mắt dính chặt vào đôi lông mày hơi chau của vợ anh.

Lúc này, vũ khúc bắt đầu vang lên, hóa ra thời gian khiêu vũ đã tới. Thu Sương nhìn thấy có mấy cặp trai gái đã trượt vào sàn nhảy, liền đưa tay về hướng Nguyễn Đông Đình: "A Đông, tối nay anh có thể khiêu vũ mở màn cùng em không?"

Một lời mời lại thu hút sự chú ý của mọi người, tất nhiên còn có ánh mắt khinh bỉ của Tú Ngọc. Không đợi Nguyễn Đông Đình trả lời, tất cả đã bị một giọng khác thu hút: "Còn em Tĩnh xinh đẹp lương thiện thì sao, có phải cũng nên nể mặt mà nhảy với anh một điệu chứ?"

Từ "anh" của anh ta khiến Ân Tĩnh nổi da gà khắp người: "Tôi nghĩ điệu đầu tiên của Nguyễn phu nhân, nên nhảy với Nguyễn tiên sinh thì hơn..." Dĩ nhiên không thể để anh ta được như ý, bằng đấy con mắt đang nhìn trừng trừng cô, nếu điệu đầu tiên không nhảy với chồng mình, thì sau chuyện này mọi người sẽ bàn tán đến mức nào nữa chứ?

Truyện convert hay : Vĩnh Hằng Chi Môn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện