Thông tin truyện Người Yêu Tin Đồn

Người Yêu Tin Đồn

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình, Đô Thị

Lượt xem:

9,800

Trạng thái:

Hoàn thành

Nguồn Truyện:

Truyện 247
Đánh giá: 9/10 từ 13523 lượt

REVIEW NGƯỜI YÊU TIN ĐỒN
 


Tác giả: Chiêu Loạn
Thể loại: Hiện đại, showbiz, tổng tài “tâm cơ” cuồng ngạo thích nâng giá – minh tinh tuyến mười tám xinh đẹp mạnh mẽ, nam thầm mến, #SẠCH_SỦNG_NGỌT, thâm tình, nhẹ nhàng, HE.
Độ dài: 74 chương + 3 NT (set pass từ chương 60 trở đi)
Tình trạng: Hoàn edit.
Nếu như trước mặt bạn là một cuốn kịch bản yêu đương có tiêu đề bắt mắt: [Tổng tài x Minh tinh], bạn có đoán được phần nào tình tiết của cuốn kịch bản ấy?
Phải chăng là kiểu kịch bản “Cô gái này, em thật thú vị! Em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!”, và sau đó là những tháng ngày tổng tài băng lãnh vì cô vợ minh tinh của mình mà quẹt điên cuồng vài chục chiếc thẻ, hòng dâng hết thảy “giang sơn” đến trước mặt cô ấy, kề tai dịu dàng hỏi nhỏ: “Thích không? Đế chế thương nghiệp này, tôi vì em mà gây dựng.”?
Theo lẽ thường thấy, ít nhiều gì thì kịch bản hẳn là phải phát triển theo chiều hướng này…
Thế nhưng, Tạ Yếm Trì lại là một “đoá hoa trâu” không thích đi theo lối cũ, là một bông hoa cuồng ngạo đầy “tâm cơ”, là anh tổng tài mang bản chất đen tối của một gian thương…
Tổng tài kiêm kim chủ của (một vài) nhà người khác hầu như đều thuộc kiểu ngầu lòi mà rằng, “Ngồi bên cạnh tôi, tôi bao nuôi cô, cho cô năm trăm vạn.”, còn cái anh tổng tài Tạ Yếm Trì này lại “đỏng đảnh” theo kiểu “Ngồi bên cạnh tôi, cô phải cho tôi năm trăm vạn.”. 
Vị tổ tông này còn rất thích “nâng giá”, câu thoại kinh điển giúp nâng tầm khí chất đầy thanh nhã của anh ấy chính là “Tôi bắt đầu tính đây.” và “Chúng ta hãy thương lượng về giá cả.”.
Ấy là vậy, cho nên…
Bao nuôi là gì? Chi tiền là cái chi chi? – Tạ Yếm Trì không hiểu cho lắm đâu… 
… Vẫn là nên để Tần Úc Tuyệt ra tay thôi.
Toàn thể quần chúng ăn dưa cùng fan CP vợ chồng Ngư Trì “ba phần lạnh nhạt, bảy phần hờ hững” tỏ vẻ: Đừng quá ngạc nhiên như vậy, chúng tôi đã sớm quen với tần suất bị nhồi cẩu lương của hai vợ chồng này rồi.

Tần Úc Tuyệt là một diễn viên nhỏ bé ở tuyến mười tám. Cô có khả năng diễn xuất xuất thần, nhan sắc xinh đẹp lộng lẫy, nhưng vì không có nổi một “ngọn núi” vững chắc để dựa vào nên cứ mải loay hoay ở những vai diễn nhỏ lẻ của vài ba bộ phim. 
Sự tồn tại của cô trong cái giới showbiz ăn thịt người không ra xương này dường như là vô cùng bé nhỏ, đến nỗi chẳng đáng được nhắc đến. Dù là vậy thì Tần Úc Tuyệt vẫn chưa từng ngơi nghỉ cố gắng. Bởi nỗi, diễn xuất là ước mơ mà cô hằng theo đuổi, được cố gắng vì nó, với cô đó là một loại hạnh phúc.
Cứ mãi như vậy, cho đến ngày kia, một trò đùa tối tăm khiến cô bị vướng vào những phong vân quỷ dị chốn hào môn, lại đồng thời tiếp nối một đoạn thời gian cũ đã bị bỏ quên trong quá khứ. Thời gian bị ngưng đọng vào lúc này lại tựa như thác đổ về nguồn, khôn nguôi cuồn cuộn dẫn bước, đưa đến một cuộc trùng phùng quẩn quanh kéo dài cả một đời…
Xa cách bao năm tháng dài đằng đẵng khiến hồi ức năm nào đã sớm phai nhạt, ngỡ như chỉ là một lần gặp gỡ đầy tình cờ, chỉ vì hiểu lầm mới ký kết bản hợp đồng tình yêu đầy oái oăm kia. Thế nhưng, Tần Úc Tuyệt lại chẳng thể ngờ, bánh răng thời gian đã sớm an bài từng lần tương ngộ giữa họ và Tạ Yếm Trì vẫn luôn dõi theo bóng dáng cô, chưa từng quên lãng. 
Ngày niên thiếu, trong những tháng năm bóng tối bủa vây không lối thoát, khi người thiếu niên Tạ Yếm Trì cần một lý do, một tia sáng để anh có dũng khí tiếp tục kiên trì, chính Tần Úc Tuyệt đã đến cùng tia sáng mà anh khát cầu. Một lời bình dưới bản kiểm điểm chẳng thể ngờ đã cứu rỗi một thiếu niên đang ở bên bờ tuyệt vọng sâu thăm thẳm. Chẳng cần hoa mỹ tỏ bày, cứ đơn giản như vậy mà đã trở thành kim chỉ nam dẫn bước anh đi qua bao tháng ngày mịt mù.
Thật ra, giữa những khoảng trống của dòng thời gian đã qua, họ đã từng chạm mặt nhau rất nhiều lần. Mỗi một lần gặp gỡ, tuy chưa từng một lần dừng lại để nói với nhau câu nào, Tần Úc Tuyệt còn chưa kịp ghi vào bộ nhớ tạm của hồi ức, nhưng Tạ Yếm Trì vẫn luôn khắc ghi, vẫn luôn trân quý cất giấu từng khoảnh khắc. Anh chỉ im lặng kề cạnh bên cô, âm thầm dõi theo bóng lưng cô xa dần vội vã hoà vào dòng người tấp nập. 
Mỗi một lần tương phùng tựa như bức tranh tĩnh tại treo ở nơi đáy lòng anh – chẳng có thanh âm ồn ã, mọi thứ xung quanh mờ câm, còn bóng hình cô là tiêu điểm của bức hoạ, là sự tồn tại chân thực nhất, cũng là duy nhất…
Tạ Yếm Trì là một người vô cùng kỳ lạ. Anh là nhị thiếu gia của Tạ gia, người sáng lập Cảnh Dật Khoa Học Kỹ Thuật, cũng là vị tổ tông một vòng thượng lưu không ai dám trêu chọc. Anh ấy có bộ dáng bất cần đời, lại ngang ngược ngông cuồng, hành vi phóng đãng như khắc vào xương cốt, nhìn đã chẳng giống người tốt lại còn “tâm cơ”, thích “nâng giá”. 
Nhưng anh cũng là người dịu dàng hơn ai hết. Anh sẽ quan tâm người con gái anh thương bằng cách của anh, vừa cay nghiệt lại vừa tỉ mẫn. Từ trong ra ngoài anh chẳng ngại phô trương những góc cạnh bén nhọn, nhưng chỉ khi đối mặt một người, anh sẽ thu lại tất cả, chỉ giữ lại phần dịu dàng mềm mại cho cô. 
Trước một Tạ Yếm Trì như vậy, Tần Úc Tuyệt có thể không động lòng sao? – Động lòng có lẽ chỉ là chuyện sớm chiều tự bao giờ mà thôi…
Khoảnh khắc Tần Úc Tuyệt nhận ra tình cảm của chính mình, cô biết mình đã chẳng còn lối thoát nữa rồi. Bởi lẽ, cô chưa bao giờ lùi bước, từ trước đến nay vẫn luôn là như vậy. Dù cho có là thiên chi kiêu nữ đứng ở nơi hào quang bốn phía chiếu rọi, hay có là lúc rơi xuống vực tối vạn trượng, cô vẫn luôn kiêu ngạo, nhiệt tình, chẳng quản khó nhọc, cũng chẳng ngại kết quả. Cô tựa như loài khổng tước sẽ luôn kiêu hãnh mà ngẩng cao đầu, chưa bao giờ hối hận, chưa bao giờ sợ đối mặt với hậu quả. 
Và trong tình cảm này cũng như vậy – yêu như thiêu thân lao vào lửa, dứt khoát không lưu lại đường lui.
Nhưng nếu đã nói “showbiz như vòng tròn ăn thịt người không ra xương” và nói “nơi thương trường, chốn hào môn phong vân quỷ dị rợp trời”, hẳn ta sẽ hiểu những tranh đấu sáng tối là không thể tránh khỏi. Tạ Yếm Trì, người luôn cẩn trọng chiếu cố lòng tự trọng của Tần Úc Tuyệt, thế nhưng, vẫn có lúc dù cho có không cam lòng, anh vẫn buộc phải đẩy cô ra xa. 
Chỉ vì anh chẳng nỡ để cô sa chân vào chốn bùn lầy này. Chỉ vì cô gái của anh khi rời khỏi anh, cô vẫn sẽ là Tần Úc Tuyệt, là cô gái yêu kiều rực rỡ có thể tự mình bước tiếp con đường cô chọn. Chỉ vì anh đã từng hứa với cô, “Vĩnh viễn không bao giờ vì lẫn nhau mà từ bỏ quyết định của chính mình”. Mà quyết định của anh, từ đầu chí cuối chưa từng đổi thay, vẫn luôn là ba chữ: Tần Úc Tuyệt.
Thế nên anh nhận hết mọi lỗi lầm và rồi nhẹ buông tay cô…
Vị tổ tông tung hoành khắp nơi, phóng túng và kiêu ngạo chẳng ai sánh bằng, vậy mà khi động lòng lại mang dáng vẻ khiến người thổn thức đến thế. Nhưng dù cho có là sai hay đúng, vì chính bản thân mình hay vì Tần Úc Tuyệt, Tạ Yếm Trì cũng đã phạm phải sai lầm trí mạng.
Cô gái ấy chẳng cần anh dùng lý do chính đáng này để bảo vệ cô rồi đẩy cô ra xa anh. Cái cô mong muốn chưa từng là khoảng trời anh vì cô mà tạo ra. Mà đó chỉ là sự đồng hành, sự kề cạnh. Tần Úc Tuyệt chỉ cần cái con người cuồng ngạo mà chu đáo, ở một đêm kia ôm lấy cô rồi khẽ nói: “Không sao.”. Giống như trên đời này chỉ tồn tại một Tạ Yếm Trì, cô cũng chỉ cần một mình anh mà thôi.
Vậy mà anh vẫn cứ lờ đi chẳng chịu hiểu…
Dù cho anh có quay trở lại, một lần nữa bước trên con đường theo đuổi, thì CP Ngư Trì cũng chẳng dễ dàng tái hợp như xưa.
Nhưng không còn là một bóng lưng lướt qua rồi xa dần, cũng không còn là từng lần bỏ lỡ đầy tiếc nuối nữa. 
Thật may mắn biết bao. Lần này, họ đã có thể một lần nữa sánh bước.

[Tiếng gió lao xao nổi lên.
Cây khô và mùa xuân cùng nhau gặp gỡ.
Còn ánh sáng và bóng tối đang đan xen nhau.
Từ khi ấy, có một thứ đã vươn mình lên từ dưới đất tối, giữa những năm tháng sau này mà sinh trưởng, từ tận sâu trong các vết nứt nơi địa ngục mang đến trăm hoa của mùa xuân.
“Cả đời này phải quản anh đấy.”
“Được.”]

“Người yêu tin đồn” là một câu chuyện nhẹ nhàng, mọi thứ đâu đó chỉ dừng lại ở mức “đủ” nhưng nhiều khi vẫn khiến bạn thấy rung động, bồi hồi.
Ấn tượng trước một Tần Úc Tuyệt quyết liệt, mạnh mẽ nhưng vẫn là một cô gái nhỏ mang những khao khát giản đơn trong tình yêu. Rung động bởi anh tổng tài Tạ Yếm Trì phóng đãng, lầy lội nhưng cũng dịu dàng và thâm tình hơn bất kỳ kẻ tình si nào.
Có lẽ trên đời này vẫn luôn tồn tại một người như vậy, một người khiến ta chẳng tiếc buông bỏ mọi đường lui, yêu đến tận cùng, tựa như thiêu thân lao vào lửa, không hối tiếc…


Bình luận truyện