Người Thừa Kế - Cơ Công Tử

Chương 290-1


trước sau

Advertisement

Chung Cửu Trân sửa soạn quần áo gọn gàng, từ từ bước ra khỏi phòng ông, ông mặc áo hai tà kiểu màu đen, cộng thêm mái tóc và râu bạc phơ, yên lặng lộ ra khí phách cầm quyền Yên Kinh mấy chục năm qua.

Con trai, con dâu của ông đứng thẳng ở bên ngoài chờ, nhưng bọn họ lại không thong dong giống như Chung Cửu Trân.

Đến bây giờ bọn họ vẫn không biết nhà họ Chung bọn họ sẽ cử võ giả nào ra chiến đấu.

Lòng bọn họ nóng như lửa đốt, thấp thỏm bất an, sau ngày hôm nay, nhà họ Chung bọn họ có khả năng phải chắp tay nhường lại vị trí đứng đầu thế giới ngầm Yên Kinh cho người khác, danh tiếng của nhà họ Chung nhà họn họ sẽ biến mất trong lịch sử Yên Kinh, từ bây giờ gia tộc sẽ dần suy yếu, không vực dậy nổi nữa.

Chung Cửu Trân bước từng bước bình tĩnh ra khỏi nhà, đám con cháu đi theo phía sau, giống như một lễ lớn trước khi xuất chinh.

Vô số siêu xe đậu trước nhà họ Chung.

“Các con đến chỗ Hối Chúng trước đi.” Chung Cửu Trân nói với đám con cháu ở phía sau, lại nhìn Chung Tuyết Sơn nói: “Tuyết Sơn, chúng ta đi đón cậu Tần đến.”

“Dạ.” Chung Tuyết Sơn đáp, nói xong, ông đi theo sau Chung Cửu Trân, leo lên chiếc Escalade, chạy về phía đại học Yên Kinh.

Cậu Tần? Cậu Tần là ai?

Người nhà họ Chung hai mặt nhìn nhau, bọn họ cảm thấy cậu Tần kia có lẽ là võ giả do Chung Cửu Trân tạm thời mời đến, một võ giả được nhà họ Chung chiêu mộ nhiều năm, trăm người chọn một như Phó Khai cũng đều bị Ngưỡng Thiên giết chết một cách dễ dàng, một võ giả được mời đến tạm thời, sao có thể là đối thủ chứ?

Người nhà họ Chung mang theo tâm trạng nặng nề leo lên xe, chạy về phía sân đấu quyền Hối Chúng.

Hôm nay là chủ nhật, cuối cùng Chung Khiết cũng có thể nghỉ ngơi một ngày.

Lúc này, Chung Khiết và bốn cô gái “Phong Hoa Tuyết Nguyệt” cùng nhau ra khỏi khu cho người nhà, năm cô gái đã trở thành chị em thân thiết, đương nhiên “Phong Hoa Tuyết Nguyệt” cũng không quên thân phận của các cô, mỗi ngày các cô đều đi học cùng Chung Khiết, giành chỗ ngồi cho Chung Khiết, đến nhà ăn mua cơm cho Chung Khiết, còn sẽ xoa bóp cho Chung Khiết.

Tóm lại, chăm sóc Chung Khiết vô cùng cẩn thận.

Chung Khiết đi ra ngoài, Tần Hằng vẫn còn đứng gác ở đây, thấy năm cô gái đi đến, Tần Hằng cực kỳ vui vẻ.

“Tối nay tan ca, anh đi dạo hồ Vị Danh với em đi.” Chung Khiết nói với Tần Hằng, mấy ngày nay chỉ lo học tập, cô không quá quan tâm đến Tần Hằng, hôm nay nghỉ ngơi rãnh rỗi, cô đột nhiên cảm thấy mấy hôm nay đã hơi lạnh nhạt với Tần Hằng.

“Tối nay…” Tần Hằng hơi sửng sốt, tối nay anh còn phải đấu võ thay cho nhà họ Chung, nếu để Chung Khiết biết thì không hay, nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời của Chung Khiết, Tần Hằng lại không nỡ từ chối, gật đầu nói: “Được, đợi tan ca anh gọi điện thoại cho em.”

“Được, bọn em đến thư viện đi dạo, anh đứng gác tiêp đi.” Chung Khiết vui mừng, đi về hướng thư viện, Tiểu Tuyết và Tiểu Nguyệt đi bên cạnh Chung Khiết, Tiểu Phong và Tiểu Hoa lại ngừng lại, ở cạnh Tần Hằng.

Thấy Chung Khiết đi mất, Tần Hằng quay về ký túc

Advertisement
xá của anh, thay quần áo ra, anh cần phải ra cổng trường cho người nhà họ Chung đến đón anh đi sân thi đấu để đấu võ.

Tiểu Phong và Tiểu Hoa đi theo sau Tần Hằng, hai cô muốn đi cùng Tần Hằng.

Tần Hằng ra đến cổng trường, nhìn thấy một chiếc Escalade, đi sang, hai ba con Chung Cửu Trân từ trên xe bước xuống, nói vài câu ngắn gọn với Tần Hằng, mọi người lại lên xe, chạy về phía sân đấu quyền ngầm Hối Chúng.

Sân đấu quyền ngầm Hối Chúng là sân đấu quyền nổi tiếng nhất trong thế giới ngầm Yên Kinh, nói nằm ở đoạn đường trung tâm của Yên Kinh, phía trên là nhà triễn lãm Yên Kinh, cực kỳ bí ẩn, tầng ngầm thứ hai chính là sân đấu quyền.

Lúc này, xung quanh nhà triễn lãm trông rất bình tĩnh, thật ra ở hai tầng dưới lòng đất đã cực kỳ nhộn nhịp.

Cách nhà triển lãm khoảng chừng hai trăm mét, hai ba con nhà họ Chung, Tần Hằng, Tiểu Phong và Tiểu Hoa từ trên xe bước xuống.

Bọn họ phải đi bộ từ nơi này đến sân đấu quyền ngầm.

Tần Hằng cảm nhận được có một vài ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào anh, anh quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người đang trốn tránh ở bên cạnh hồ hoa.

Bóng người kia nhìn thấy Tần Hằng đã phát hiện ra, lập tức trốn ra sau gốc cây.

Tiểu Phong và Tiểu Hoa cũng chú ý đến người đó, hai người cùng nhau chạy nhanh về phía đó.

“Đi ra đây!” Tiểu Phong và Tiểu Hoa chạy đến sau gốc cây, một trái một phải tấn công về phía người đó, người đó hoảng sợ, không ngờ hai cô gái chưa đến hai mươi tuổi lại có võ công cao đến thế.

Cô vội vàng giơ tay ra đỡ, nhưng không phải là đối thủ của Tiểu Phong và Tiểu Hoa, trong chớp mắt đã bị Tiểu Phong và Tiểu Hoa bắt lại.

“Cậu Tần!” Tiểu Phong và Tiểu Hoa bắt người kia đến trước mặt Tần Hằng.

Người này có mái tóc đen dài ngang vai, hai mắt sáng như trân châu đen, mặt cô đầy vẻ hào hùng và không cam lòng, chính là cảnh sát xinh đẹp nhất trong phân cục cảnh sát – Vương Thần

“Cô theo dõi tôi làm gì?” Tần Hằng hỏi, lúc Vương Thần trốn ra sau gốc cây thì Tần Hằng đã nhận ra cô.

“Không phải nơi này sắp sửa xảy ra chuyện?” Vương Thần nói.

Hôm nay sau khi Vương Thần tan ca đi ngang qua nhà triển lãm, phát hiện hai ba con Tống Dực đi về phía hầm ngầm của nhà triển lãm, sau đó có rất nhiều nhà xí nghiệp, người trong các gia tộc lớn và những người bị cục cảnh sát nghi ngờ nhất trong Yên Kinh lần lượt xuất hiện.

Cuộc đấu võ lần này chỉ thông báo cho những người có liên quan lợi ích đến hai nhà họ Chung và Tống, tin tức này được giữ kín đối với những người khác trong Yên Kinh.

Vương Thần càng ngày càng cảm thấy chắc chắn có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra, cô muốn đi vào tầng ngầm xem thử, nhưng có mấy người đàn ông mặc vest đứng gác trước cửa, không có “thư mời” thì không vào được.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện