Người Thừa Kế - Cơ Công Tử

Chương 288-2


trước sau

Advertisement

Chưởng của Phó Khai còn cách khoảng mười mấy centimet nữa là đã chạm đến da của Ngưỡng Thiên.

Đúng lúc này, Ngưỡng Thiên cử động, anh lui nhanh về phía sau, nhanh đến mức xuất hiện bóng chồng, dựa theo thường thức, cho dù như thế nào, đưới điều kiện cực hạn như thế, cho dù như thế nào cũng không thể tránh thoát, nhưng sự thật là Ngưỡng Thiên đã tránh được. Tay của Phó Khai chém vào khoảng không!

Phó Khai hoảng sợ, sao người thanh niên này lại có thể tránh thoát một chiêu chắc chắn sẽ trúng đích của ông chứ, trong khoảng khắc này, trong lòng ông dâng lên cơn sợ hãi đối với Ngưỡng Thiên, đồng thời nảy ra một suy nghĩ đáng sợ, có lẽ ông không phải là đối thủ của người thanh niên này.

“Nghe nói ông còn là cao thủ của giới võ thuật nước K, cũng chỉ thế thôi sao!” Ngưỡng Thiên khoanh tay nhìn Phó Khai cười lạnh nói.

“Dư sức để giết cậu!” Phó Khai lại lao về phía Ngưỡng Thiên, dùng “Bạo Phong Trảm!”

Cơ thể xoay tròn, sống bàn tay của ông trong chớp mắt đã biến thàn bảy tám cái, giống như gió lốc xông về phía Ngưỡng Thiên.

Ngưỡng Thiên hừ nhẹ, anh lại di chuyển chân.

Trong mắt đám người Tống Trung Bình, động tác bước đi của Ngưỡng Thiên rất chậm, bọn họ có thể nhìn thấy rõ mỗi một động tác, nhưng không biết vì sao, tốc độ của anh lại cực kỳ nhanh.

Anh còn giống như một cơn gió hơn Phó Khai, chỉ chớp mắt đã “thổi” đến trước mặt Phó Khai, sống bàn tay của Phó Khai giống như cánh quạt tấn công về phía Ngưỡng Thiên, nhưng lại không tạo ra bất cứ vết thương đáng kể nào cho Ngưỡng Thiên cả.

Cơ thể Ngưỡng Thiên giống như cao su, lại giống như ngọn gió không có thật, sống bàn tay của Phó Khai vừa đụng đến cơ thể anh, Ngưỡng Thiên cũng đã tránh được.

Lại một hiệp, hai người tách ra, bây giờ Phó Khai nhìn Ngưỡng Thiên như đang nhìn một người ngoài hành tinh, sao người thanh niên này lại mạnh đến thế?

“Xem ra người trong giới võ thuật nước K đã chết sạch rồi, một tên yếu nhớt như ông mà cũng được gọi là cao thủ, đúng là đáng buồn!” Ngưỡng Thiên lắc đầu thở dài, nói giới võ thuật nước K thành chẳng đáng một đồng, trong lòng của anh lại càng vui.

“Ngậm cái miệng thúi của cậu lại!” Lúc này Phó Khai đã hoàn toàn bị chọc giận, ông cảm thấy bây giờ ông đang làm mất mặt giới võ thuật nước K.

“Toàn Phong Trảm!”

Phó Khai quát lớn, nhảy dựng người lên, giống như một viên ngư lôi, xông thẳng về phía Ngưỡng Thiên.

“Đến lượt tôi ra tay rồi!”

Ngưỡng Thiên cười lạnh nói, nghĩ thầm: “Lúc nãy là nhường ông chơi thôi, bây giờ đến lượt ông nhận lấy đòn tấn công mạnh mẽ của tôi rồi!”

Ngưỡng Thiên cũng xông thẳng về phía Phó Khai, vẫn giống như trước đây, động tác của anh rất chậm, nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh.

Đơi đến khi anh và Phó Khai cách nhau khoảng chừng một mét, động tác của Ngưỡng Thiên nhanh hơn, giống như đang xem video với tốc độ x0.5, đột nhiên lại tăng lên tốc độ x2.

Anh nhảy lên không đá chân về phía Phó Khai, tốc độ cực kỳ nhanh, hai chân anh đã biến thành mười mấy hai mươi cái chân!

Trước khi sống bàn tay của Phó Khai kịp chém đến trên người anh, chân của Ngưỡng Thiên đã đá trúng Phó Khai.

“Bịch bịch bịch.”

Trong vài giây ngắn ngủi giữa không trung đó, Phó Khai đã bị đá trúng mười mấy

Advertisement
đòn vào ngực.

“Bịch.”

Phó Khai ngã xuống đất.

“Roẹt”, Phó Khai trượt ra sau chừng mười mấy mét mới ngừng lại được.

“Phụt.”

Phó Khai lập tức phun ra một búng thịt tươi, nhuộm đỏ mặt đất. Ông cảm giác nội tạng đã bị đá nát, chỉ cần hơi nhúc nhích một chút, bụng sẽ cực kỳ đau đớn như dạ dày bị chuột rút vậy!

Mà Ngưỡng Thiên lại nhẹ nhàng rơi xuống đất.

“Tùy tâm bộ” Phó Khai nhìn Ngưỡng Thiên, khó khăn mà nói ra tên võ công Ngưỡng Thiên mới sử dụng, trước đây ông cũng chỉ nghe nói đến môn võ này, chưa từng gặp qua, không ngờ chờ đến khi ông nhìn thấy, lạo là lúc sắp chết.

Tùy tâm bộ là một môn võ cổ xưa của nước K, trăm năm trước cũng không có bao nhiêu người biết được môn võ này, trăm năm sau, khi võ thuật nước K càng yếu đi, môn võ công này đã biến mất ở nước K.

Lúc trước, sau khi Hồ Nho Lập đến nước Z, sáng lập ra bang Hoa Thanh, đã viết mấy chục loại võ công mà ông biết ra thành sách, cho đời sau của bang Hoa Thanh dùng để học tập, là vì để một ngày nào đó có thể quay về nước K, báo mối nợ máu giới võ thuật nước K tiêu diệt cả tộc nhà họ Hồ vào năm xưa.

“Coi như ông còn có chút kiến thức!” Ngưỡng Thiên cười khẩy nói.

Anh bước từng bước về phía Phó Khai, trong ánh mắt đầy ý cười lóe lên chút độc ác.

Mỗi một đệ tử gia nhập bang đều sẽ được cho biết tôn chỉ và sứ mệnh của bang Hoa Thanh, mấy chục nghìn bang chúng bang Hoa Thanh đều biết rất rõ món nợ máu giữa sư tổ và giới võ thuật nước K, từ nhỏ Ngưỡng Thiên trưởng thành ở trỏng bang Hoa Thanh, càng hiểu biết sâu sắc hơn về việc này, nó đã ăn vào trong máu của anh.

Bây giờ, trước mặt anh là một người thuộc giới võ thuật nước K dám ăn nói thiếu tôn trọng với bang Hoa Thanh, thấy ông còn sống là trong lòng Ngưỡng Thiên đã thấy khó chịu.

“Đùng” Ngưỡng Thiên đi đến trước mặt Phó Khai, đá thẳng vào đầu ông, Phó Khai gần như đã mất đi ý thức ngay ngay khi bị đá trúng, Phó Khai quỳ rạp dưới đất như một con chó chết, ông sắp không thể mở mắt lên nổi nữa.

“Đùng”, Ngưỡng Thiên đá thêm lần thứ hai, Phó Khai bay lên trời, bay về phía vách đá, rơi xuống dưới vực sâu.

Cảm giác rơi mạnh xuống làm Phó Khai đang mất ý thức cảm nhận được uy hiếp về mạng sống, ông theo bản năng bấu chặt lấy vách đá ở bên cạnh, cơ thể treo lơ lửng trên vách núi.

“Tôi muốn đi lên… Tôi muốn đi lên…” Phó Khai lẩm bẩm nói.

“Hừ!” Ngưỡng Thiên cười khẩy, trong mắt anh Phó Khai chỉ là một trò hề, Ngưỡng Thiên chưa bao giờ nương tay khi đối phó với kẻ thù của anh cả.

Ngưỡng Thiên dẫm chân lên tay Phó Khai, nghiền chân.

“A!” Phó Khai bị dẫm đành phải thả lỏng tay ra, cơ thể rơi thẳng xuống vực sâu thẳm, dưới vực sâu truyền đến tiếng kêu thảm thiết, vài giây sau, vang lên tiếng “Đùng”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện