Người Thừa Kế - Cơ Công Tử

Chương 279


trước sau

Advertisement

Tần Hằng suy nghĩ một chút, thật sự đúng là giống như Đới Tiền Bách nói vậy, Diêu Tuấn Kiệt rất có thể sẽ đuổi anh ta đi. Chuyện này là bởi vì anh ta mà ra, Tần Hằng nhất định không thể để chuyện như vậy xảy ra.

“Anh Đới, có thể anh suy nghĩ nhiều rồi, không phải bây giờ trưởng khoa Diêu còn chưa tỏ thái độ sao? Tôi nghĩ ông ấy nhất định sẽ hiểu cho anh.” Tần Hằng mỉm cười nói.

“Nhưng…”

“Anh Đới, anh nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi đứng gác rồi, không nói nữa, tạm biệt!” Nói xong, Tần Hằng cúp điện thoại.

Tần Hằng đứng đến 9 giờ rưỡi sáng, anh nên đi phòng bảo vệ, cùng những người khác lái xe tuần tra đi tuần tra rồi.

Tần Hằng đi tới phòng làm việc của ban bảo vệ, vừa vào cửa, anh phát hiện các nhân viên bảo vệ đang nghỉ ngơi, không cúi đầu chơi điện thoại di động, mà đang nói chuyện náo nhiệt.

“Này, tối ngày hôm qua xảy ra hai vụ án nổ súng, chết rất nhiều người đấy! Mấy người chắc đều không biết, chuyện này bị người ta đè xuống”

“Tôi nghe nói, đều là ở đường đại giao đình, nghe nói rạng sáng lúc hơn 1 giờ, lúc ấy nghe được tiếng súng vang “Ba ba ba” dày đặc, như phim Hongkong vậy, đầu súng khạc lửa, đánh chết 7, 8 người, cuối cùng chỉ còn lại một người người còn sống, mấy người biết là ai không?

Anh ta chính là Trình Mãnh, haha, nhìn dáng vẻ mấy người ngơ ngác cũng biết chưa từng nghe nói anh ta, tôi nói cho mấy người, Trình Mãnh này cũng không phải là người bình thường, anh ta là đánh quyền đen ngầm của Yên kinh, trên sân đấu quyền là tồn tại vô địch!”

Bảo vệ trung niên đeo kính là bảo vệ tin tức linh thông nhất, cũng thích khoác lác nhất. Anh ta vừa nói xong, những bảo vệ khác đều là dáng vẻ nghe rất hứng thú.

“Thật sự vô cùng ngạo mạn! Bắn nhau, đời này tôi có thể cũng không biết được” bảo vệ vỗ đùi nói, lại gấp hỏi: “Vụ bắn súng còn lại thì sao, có phải so với vụ này càng kinh tâm động phách không? Nói mau!”

Tất cả bảo vệ đều đưa ánh mắt tò mò nhìn về phía bảo vệ trung niên đeo kính.

“Vụ còn lại càng trâu bò, không phải bởi vì tình cảnh kịch liệt thế nào, mà bởi vì thân phận người bị bắn, mấy người biết người bị bắn là ai không?” Bảo vệ trung niên đeo kính quét mắt nhìn một vòng các bảo vệ khác, bộ dáng rất đắc ý.

“Ai thế?” Khẩu vị những người khác đều bị treo lên, rối rít hỏi bảo vệ trung niên đến tột cùng là ai.

“Người bị bắn là cậu Phương Chính của tập đoàn Vĩ Hối, ở đó còn có cậu chủ nhà họ Tống Yên kinh Tống Dực! Đả thương Phương Chính chính là Trình Mãnh!”

Bảo vệ trung niên đeo kính vừa nói xong, những bảo vệ khác “Rào rào” một tiếng, đều hết sức kinh ngạc, bởi vì ngay cả bảo vệ bọn họ sống ở tầng chót xã hội cũng biết thân phận hai cậu chủ này tôn quý thế nào.

“Tôi chỉ biết như vậy thôi, như thế nào, đủ sức nổ không, những ti vi và báo chí cũng sẽ không báo cáo, đã sớm bị nhà họ Tống và nhà họ Phương đè xuống rồi!”

Bảo vệ trung niên đeo kính nói: “Phải nói Trình Mãnh đó thật là đủ trâu bò, dám bắn cậu chủ lớn nhà giàu Phương Chính như vậy, lại bắn chết 7, 8 người, nếu là sinh ra trong thời gian chiến tranh, tuyệt đối có thể lập công trạng rất lớn, thăng quan tiến chức, ai, đáng tiếc, anh ta sinh ở thời kì hòa bình này, giết nhiều người như vậy, còn đắc tội nhà họ Phương và nhà họ Tống, lần này khẳng định bị phán tử hình rồi!”

Tần Hằng đứng ở phía sau bọn họ, lẳng lặng nghe, nghe được bảo vệ trung niên đeo kính cũng không biết, trên thực tế anh và Đới Tiền Bách cũng là người tham dự hai vụ bắn súng này, trong lòng anh hơi thở phào nhẹ nhõm.

“Tần Hằng, nghe ngây người rồi phải không, phỏng chừng nếu anh ở đó, sớm bị dọa tè ra quần.” một người bảo vệ quay đầu nhìn về phía Tần Hằng, nói đùa.

Tần Hằng đã gia nhập đội ngũ bọn họ, đối với Tần Hằng, các nhân viên bảo vệ cũng không bài xích và địch ý như trước, cũng bắt đầu đùa anh.

“Đúng rồi, tôi cũng không có bản lĩnh như Trình Mãnh này”, Tần Hằng khẽ mỉm cười một cái, sau đó đi vào phòng làm việc của trưởng khoa Diêu ở bên trong, anh muốn hỏi một chút liên quan tới chuyện của Đới Tiền Bách.

“Trưởng khoa Diêu, tôi muốn biết một chút tình huống của anh Đới” Tần Hằng đi tới trước bàn làm việc của Diêu Tuấn Kiệt nói.

“Đới Tiền Bách gọi điện thoại cho tôi nói, ngày hôm qua anh ta bị người đánh, ở bệnh viện cần nghỉ ngơi một tháng, tôi nghe giọng anh ta, bị thương tương đối nặng, rất có thể sau khi xuất viện sẽ còn có ảnh hưởng khi hành động, qua một đêm cân nhắc, tôi đã quyết định đuổi việc anh ta” Diêu Tuấn Kiệt nói.

Nếu như không phải Tần Hằng đã chào hỏi Chung Tuyết Sơn, Diêu Tuấn Kiệt sẽ không nói cho anh những điều này.

“Đuổi việc?” Tần Hằng hơi kinh ngạc, phỏng đoán của Đới Tiền Bách quả nhiên không sai.

“Đúng vậy, Yên Đại không phải một nơi nuôi người rảnh rỗi, chính anh ta xuất hiện vấn đề nghiêm trọng như vậy, nên phụ trách cho hành động của mình, là trưởng khoa của ban bảo vệ Yên Đại, nếu như tôi không đuổi anh ta, chính là tôi thất trách, như vậy một khi lãnh đạo hỏi tới, thì sẽ truy cứu trách nhiệm của tôi, cho nên, lần này tôi thật sự không có cách nào, Đới Tiền Bách phải bị đuổi!”

Diêu Tuấn Kiệt nói rất nhiều, mục đích chính là muốn đuổi Đới Tiền Bách, không cho Tần Hằng cơ hội nói giúp.

“Trưởng khoa Diêu, ngày hôm qua anh Đới xin nghỉ với anh thế nào vậy?” Tần Hằng nghe Diêu Tuấn Kiệt nói xong, biết Diêu Tuấn Kiệt cũng không biết chuyện xảy ra ngày hôm qua.

“Ngày hôm qua Đới Tiền Bách nói với tôi, em gái anh ta bị bệnh, nhất định phải đi về nhà xem một chút, sao thế?” Diêu Tuấn Kiệt nói.

Ngày hôm qua, Đới Tiền Bách sợ cho Diêu Tuấn Kiệt biết, anh ta chọc giận cậu chủ Phương Chính và Tống Dực như vậy, sẽ trực tiếp đuổi anh ta, nên che giấu sự thật với Diêu Tuấn Kiệt.

“Không phải, anh ta nói dối rồi, sự thật là ngày hôm qua hai người chúng tôi đứng gác ở trước cửa viện gia chúc, cậu chủ Phương của tập đoàn Vĩ Hối và cậu chủ Tống của nhà họ Tống Yên kinh muốn đi vào, chúng tôi không cho, bọn họ xảy ra mâu thuẫn với chúng tôi, cuối cùng, Phương Chính bị tôi tát, hai người bọn họ mới rời đi! Anh Đới sợ bọn họ trả thù, cho nên xin nghỉ trở về nhà!” Tần Hằng nói ra sự thật.

“Cái gì!”

Diêu Tuấn Kiệt kinh ngạc: “Mấy người chọc phải cậu Phương và cậu Tống!”

Sáng hôm nay Diêu Tuấn Kiệt còn nghe được những người khác xì xào bàn tán, nói cậu Phương và cậu Tống xảy ra chuyện, chẳng lẽ liên quan đến Tần Hằng và Đới Tiền Bách?

“Không sai!” Tần Hằng nói: “Anh hẳn đã nghe nói tối hôm qua Phương Chính và Tống Dực xảy ra chuyện chứ?”

Trong lòng Diêu Tuấn Kiệt lại run lên, quả nhiên liên quan đến bọn Tần Hằng.

“Phương Chính và Tống Dực phái Trình Mãnh đuổi giết chúng tôi, Trình Mãnh đánh anh Đới trọng thương, sau đó xảy ra Phương Chính bị bắn, anh Đới bị đưa đi bệnh viện, tôi cũng bị

Advertisement
dẫn tới cục cảnh sát tiến hành điều tra…” Tần Hằng nói điểm chính với Diêu Tuấn Kiệt.

Diêu Tuấn Kiệt nhìn ánh mắt Tần Hằng càng không tưởng tượng nổi, trên người Tần Hằng không phát hiện chút tổn hao nào, thì đồng nghĩa với Trình Mãnh không đánh được Tần Hằng, hoặc là nói anh ta bị Tần Hằng đánh bại. Tối hôm qua xảy ra hai vụ bắn súng có phải liên quan đến Tần Hằng không?

Lấy thực lực của nhà họ Tống và Phương Chính, Tần Hằng bị mang vào cục cảnh sát, nhất định sẽ làm cho anh không có cách nào trở mình, nhưng bây giờ, Tần Hằng lại bình yên vô sự đứng ở trước mặt anh ta, điều này đại biểu cái gì?

Trong đầu Diêu Tuấn Kiệt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ, đó chính là nhà họ Tống và nhà họ Phương cũng không làm gì được Tần Hằng, đây không phải là lời nói vô căn cứ, nghĩ đến cú điện thoại trước kia Chung Tuyết Sơn gọi tới, Diêu Tuấn Kiệt cảm thấy ý nghĩ của mình là có lí!

“Bây giờ anh còn chuẩn bị muốn đuổi Đới Tiền Bách sao?” Tần Hằng nhìn ánh mắt nghi ngờ của Diêu Tuấn Kiệt đánh giá anh, cũng biết nội tâm Diêu Tuấn Kiệt bây giờ đã bắt đầu dao động.

“Không, sẽ không, nhân viên tốt như Đới Tiền Bách, để anh ta ở lại cũng tốt” Diêu Tuấn Kiệt lập tức thay đổi ý.

“Tôi hoàn toàn đồng ý cái nhìn của ngài, ngoài ra, trưởng khoa Diêu, lần này anh Đới vào bệnh viện, nói cho cùng cũng là bởi vì duy trì quy củ của Yên Đại mới xúc phạm Tống Dực và Phương Chính, điều này có phải có thể xử lý như tai nạn lao động không?”

Tần Hằng nhất thời đề nghị, hỏi Diêu Tuấn Kiệt, với tính cách của Đới Tiền Bách, nhất định sẽ trả lại cho anh 270 triệu tiền anh đã ứng, nếu như coi là tai nạn lao động, như vậy tiền do trường học bỏ ra, Đới Tiền Bách cũng không cần lo lắng trả tiền anh rồi.

“Tai nạn lao động? Cái này. . .” Diêu Tuấn Kiệt rất khó khăn, biết ý Tần Hằng là gì, chính là để trường học chịu tiền thuốc thang cho Đới Tiền Bách!

“Tiền thuốc thang của anh Đới là 270 triệu, tôi cảm thấy đối với anh mà nói vẫn có thể làm được, ngoài ra, anh cũng không cần lo lắng bọn Tống Dực, Phương Chính sẽ truy cứu, bọn họ vì chú ý mặt mũi, hận không thể để chuyện bị bảo vệ đánh này vĩnh viễn không bị người khác biết, tiền thuốc thang của anh Đới anh muốn gánh vác không?” Tần Hằng hỏi lần nữa.

“Được, tôi thử đi xin cho anh ta một chút đi!” Lúc này Diêu Tuấn Kiệt chỉ có đáp ứng.

“Vậy được, cám ơn trưởng khoa Diêu, tôi đi tuần tra trước” Tần Hằng nói xong, đi ra khỏi phòng làm việc.

Cùng lúc đó, Tống Dực bị giam ở phòng giam trong cục cảnh sát.

Tối hôm qua, anh ta bị Vương Thần dẫn tới cục cảnh sát, vốn là Vương Thần muốn xuyên đêm tiến hàng lấy khẩu cung Tống Dực, nhưng Tống Dực nói cái gì cũng không nói, cục trưởng Phàn Phong cưỡng ép để những cảnh sát khác dẫn Tống Dực tới phòng giam.

Chờ sau khi Vương Thần đi về nghỉ, Phàn Phong lập tức đến phòng giam xem Tống Dực, cũng để thuộc hạ mang đến đệm, chăn, gối mềm nhất cục cảnh sát cho Tống Dực, để tránh Tống Dực ở phòng giam bị chịu khổ.

Ở trong phòng giam, Phàn Phong nói tất cả lời hay, nói ông ta cũng là bởi vì thân phận của Vương Thần mới không dám nhúng tay vào chuyện này, nếu không ông ta tuyệt không thể nào để Tống Dực đến nơi này chịu tội!

Tốn Dực tâm tình phiền loạn xả tức trên người Phàn Phong, tát ông ta hai bạt tai, lại một chân đá ông ta trên đất.

Phàn Phong ngay cả rắm cũng không dám thả, bị đạp còn mặt mày vui vẻ nói: “Chỉ cần cậu Tống có thể hết giận, cho dù đánh chết tôi, tôi cũng cam tâm tình nguyện ”

Sau đó, Tống Dực nhìn Phàn Phong đã phiền lòng, anh ta để Phàn Phong cút ra khỏi phòng giam.

Tin tức anh ta bị mang vào cục cảnh sát, dì nhỏ của anh ta, cũng chính là mẹ Phương Chính nhất định đã nói với trong nhà, Tống Dực cũng không lo lắng, ba anh ta rất nhanh sẽ cứu anh ta khỏi nơi này ra ngoài!

Lúc 10 giờ sáng, Vương Thần đi tới phòng giam của Tống Dực, thấy chăn, đệm, gối trên giường Tống Dực, ánh mắt Vương Thần lộ ra một tia chán ghét.

Cô ghét nhất chính là những người có quyền lợi đặc biệt, được chăm sóc đặc biệt.

Lúc này, Tống Dực còn nằm trong chăn, ngủ rất say.

“Tống Dực, thức dậy!” Vương Thần kêu lên. Buổi sáng 8 giờ cô đúng giờ đi làm, là vì rạng sáng 3 giờ hôm qua mới bắt được Tống Dực, anh ta có thể chưa ngủ đủ, đặc biệt tới muộn hai tiếng.

Tống Dực không có động tĩnh, còn đang ngủ.

Vương Thần không nói hai lời, đi tới mép giường Tống Dực, vén chăn trên người anh ta lên, quát khẽ: “Thức dậy!”

Lúc này Tống Dực mới mở mắt ra, nhìn Vương Thần, trong ánh mắt đều là tức giận, anh ta đứng dậy, ngồi ở mép giường, chậm rãi đi giày.

“Tôi muốn rửa mặt, rửa ở đâu?” Tống Dực đứng lên hỏi.

“Cùng tôi đi lấy khẩu cung trước!” Vương Thần đẩy sau lưng Tống Dực một cái, đẩy anh ta đi ra ngoài phòng giam!

Mới đi ra khỏi phòng giam, khi đi qua phòng khách cục cảnh sát thì nghe được thanh âm hùng hồn của một người đàn ông: “Lập tức đưa con trai tôi tới gặp tôi!”

Nghe được thanh âm này, trong lòng Tống Dực vui mừng, là ba tới đón anh ta đi.

Tống Dực vội vàng đi đến phòng khách, Vương Thần gọi thế nào anh ta cũng không nghe thấy.

“Ba” Tống Dực đi vào phòng khách, thấy người đàn ông trung niên cả người mặc quần áo Trung Sơn phục, vóc người khôi ngô, một đầu tóc đen dày, mặt uy nghiêm, chính là ba anh ta —- Tống Trung Bình.

“Ông Tống, bây giờ ngài có thể mang cậu ấy rời đi” Phàn Phong lấy lòng cười nói.

“Không được!” Vương Thần theo sát mà đến lập tức nói, cô nhìn về phía Tống Trung Bình, nói: “Con trai ông dính líu tới cố ý giết người, bây giờ cần ở lại cục cảnh sát tiếp nhận thẩm vấn, chờ sau khi vụ án rõ ràng, nếu như vô tội, mới có thể rời đi!”

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện