Người Bị Hại Luôn Tới Tìm Tôi

Chương 81


trước sau

Advertisement
Trong lúc gấp gáp, Lâm Phạm nắm lấy bả vai của Tần Phong. Cơ bắp của anh rất chắc chắn, không thể nào bám chắc vào. Lâm Phạm rất nhanh đã bị tuột xuống. Động tác của anh không được coi là rất mạnh nhưng Lâm Phạm vẫn không chịu nổi. Lâm Phạm vô thức kêu ra tiếng, lúc ý thức được điều mình vừa làm thì vội vàng che miệng lại. Tần Phong cúi người gỡ tay cô ra, hôn lên cằm của cô: “Cách âm trong nhà rất tốt, không nghe thấy....”

Lâm Phạm ngước lên nhìn anh, anh cũng đang cười, đưa tay sờ lên mặt cô: “Thoải mái không?”

Tần Phong bỗng nhiên tăng nhanh tốc độ. Lâm Phạm chỉ cảm thấy da đầu mình tê dại, kêu ra tiếng, âm thanh mềm nhũn. Tần Phong xoa xoa đỉnh đầu của cô, ôm cô đổi sang một tư thế khác. Ngồi dậy ôm Lâm Phạm vào lòng.

Lần thứ hai thuận lợi hơn nhiều so với lần đầu tiên. Cho đến lúc kết thúc, động tác của Tần Phong chậm lại. Kéo Lâm Phạm qua hôn lên môi cô, nụ hôn lưu luyến kéo dài kết thúc. Anh buông Lâm Phạm ra, rút ra ngoài.

“Đi tắm không?”

Lâm Phạm chôn mặt vào cổ anh. Giữa ban ngày ban mặt làm ra loại chuyện này, cô thật sự tiếp nhận không nổi. Quá xấu hổ mà. Tần Phong hôn lên tai cô, ngón tay lướt qua cổ Lâm Phạm.

“Lâm Phạm.”

Giọng nói của anh có chút lười biếng sau khi thỏa mãn xong, khàn khàn mà lại mang chút ý tứ xâu xa: “Ngượng ngùng cái gì? Ở đây chỉ có hai chúng ta.”

Lâm Phạm sống chết không chịu ngẩng đầu lên. Tần Phong đành ôm cô xuống giường, đi vào nhà tắm: “Muốn tắm vòi hoa sen hay là ngâm bồn?”

Lâm Phạm lập tức đưa ra lựa chọn. Nhảy ra khỏi vòng tay anh, đưa lưng về phía Tần Phong: “Tắm vòi.”

Tần Phong bật cười, cũng không nói gì thêm. Mở nước ra rửa qua loa một chút rồi nói: “Em tắm đi, có chuyện gì thì gọi anh.”

Thật ra là anh lo lắng Lâm Phạm sẽ phát bệnh. Lâm Phạm thẹn thùng đến mức da của cô đều đỏ ửng, da của cô rất trắng.

Tần Phong đi ra ngoài. Cửa không được đóng chặt mà giữ lại một khe hở, để phòng ngừa lỡ như có chuyện.

Lâm Phạm lúc này mới tựa lên tường thở dốc. Chân cô mềm nhũn, nhưng vừa rồi có Tần Phong ở đây nên cô ngại nói ra. Chất lỏng từ trên chân của cô chảy xuống. Đầu óc Lâm Phạm như muốn nổ tung, thứ đang chảy đó là của Tần Phong.

Cô vội vàng rửa sạch đi. Lấy khăn tắm bao bọc cơ thể rồi lau sạch hơi nước ở trên gương. Sau đó quan sát cổ của mình. Dấu hôn lần trước đã phai nhạt. Lần này Tần Phong không để lại dấu vết rõ ràng nữa. Quần áo của cô đặt ở bên ngoài, dùng khăn tắm bao bọc, bên trong cảm thấy rất trống rỗng. Đúng là ngượng ngùng.

Lâm Phạm mở cửa thò đầu ra nhìn một cái. Trong phòng rất sáng sủa, ánh nắng từ bên ngoài cửa sổ sát đất chiếu vào. Bên trong không có ai, quần áo của Lâm Phạm bị ném ở góc giường, có lẽ là do Tần Phong vừa nhặt lên. Lúc bọn họ làm chuyện đó, quần áo bị ném lung tung cả lên. Lâm Phạm cũng không muốn mặc lại quần áo đã bị ném xuống đất nữa. Cô do dự một lúc rồi rón rén mở cửa nhà tắm ra. Cửa phòng ngủ bị đẩy ra từ bên ngoài, suýt chút nữa thì đụng vào mũi của Lâm Phạm. Cô vội vàng lùi lại phía sau thì nhìn thấy Tần Phong.

Anh đã mặc quần áo xong, nhìn chằm chằm vào Lâm Phạm một lúc rồi đưa tay lên tỏ ý: “Muốn xem xem em tắm xong chưa. Xong rồi thì mau ra ăn sáng.”

Lâm Phạm cuốn một chiếc khăn màu trắng lớn, mái tóc được uốn hơi xoăn tùy ý buông ở trên vai. Một giọt nước từ trên chiếc cổ mảnh khảnh rơi vào bên trong khăn tắm. Tần Phong vội lui ra ngoài, còn nhìn tiếp thì hôm nay sẽ không ra khỏi cửa được nữa.

“Thay quần áo xong thì ra ăn sáng.”

Lâm Phạm chạy như bay về phòng thay quần áo. Chỗ đó tiếp xúc với chất vải liền trở nên đau rát. Tần Phong đúng là xấu xa. Lời của đàn ông quả nhiên không thể tin được.

Lâm Phạm thay một bộ đồ thể thao nhẹ nhàng, quần áo rất rộng, mặc vào cũng thoải mái. Bước ra ngoài thì đã thấy Tần Phong đang ăn cơm. Lâm Phạm đi tới, kéo ghế ra ngồi xuống. Trên bàn có cháo yến mạch và bánh bao. Lâm Phạm cúi đầu ăn cháo.

“Chiều nay anh sẽ đi Ứng huyện khoảng ba ngày. Em ở nhà một mình có được không?”

Lâm Phạm nuốt cháo xuống, ngẩng đầu lên nhìn Tần Phong: “Em có thể đi cùng không?”

“Không được.”

Lâm Phạm hạ mi mắt xuống, tiếp tục cúi đầu ăn cháo, yên lặng không nói gì, vẻ mặt vô cùng ấm ức.

“Em đi Ứng huyện làm gì?” Tần Phong thấy cô như vậy, cảm thấy không đành lòng.

“Ở đó gần nhà em. Lần trước em quên mang tro cốt của bố em về. Tro cốt của bố vẫn còn ở tòa nhà cũ đường Trung Minh.”

Lần trước quay về quá vội vàng, Lâm Phạm quả thực đã quên mất chuyện này.

“Để một thời gian nữa được không?”

“Sắp vào học rồi, không có thời gian nữa. Chương trình học của lớp mười hai rất nặng.”

“Anh không thể đưa em về đến nhà được.”

“Không sao, em có thể đi xe khách về. Đi xe khách từ Ứng huyện đến nhà em.”

Tần Phong thấy cô tích cực như vậy, hơi nhướng mày: “Em có chuyện gì giấu anh có phải không?”

Lâm Phạm lập tức lắc đầu: “Không có.”

“Gần đây mơ thấy gì?”

Lâm Phạm lắc đầu: “Thật sự không có mà. Em chỉ quay về một chuyến mà thôi, sao anh lại đoán ra nhiều chuyện như vậy chứ?” Những câu cuối cùng dần dần nhỏ lại, nói xong cô lại vùi đầu ăn cháo: “Đừng suy nghĩ nhiều.”

Tần Phong muốn gõ đầu cô một cái. Nhưng nhìn gương mặt của cô lại không nỡ xuống tay,chỉ đành hừ một tiếng.

Lâm Phạm mặc đồ thể thao rộng rãi rất thoải mái. Bọn họ đi đến tòa nhà cũ ở đường Trung Minh trước để lấy tro cốt. Tần Phong nói: “Vụ án lừa gạt liên quan đến Liễu Phiêu Phiêu đã được lập hồ sơ rồi, vụ kiện tài sản thì ở phía sau, có lẽ là tháng mười một sẽ thẩm tra lần đầu.”

Lâm Phạm không có hứng thú với số tài sản đó. Tuy rằng đó là tiền, nhưng số tiền này rất bẩn, đã dính không ít máu người rồi. Lâm Phạm thở dài, hỏi: “Số tiền đó là khoảng bao nhiêu?”

Tần Phong nói một con số, Lâm Phạm giật mình: “Bố em giàu đến vậy cơ à?”

Tần Phong lái xe đi vào đường chính: “Em tưởng là chỉ có mấy trăm đồng thôi à?”

Lâm Phạm đáp: “Kiện cáo có phiền phức không?”

“Anh sẽ tìm luật sư.” Tần Phong kéo cà vạt xuống, anh không thích mặc đồng phục có cà vạt, rất không thoải mái: “Em cũng đừng quan tâm, đợi kết quả là được.”

Lâm Phạm nhìn góc nghiêng của Tần Phong, nhịn không được mà bật cười.

“Cười cái gì?”

Lâm Phạm không lên tiếng, nhưng vẫn mím môi cười.

“Hả?” Tần Phong nhìn cô một cái.

Lâm Phạm thu lại ý cười, đáp: “Không cười gì cả.”

“Không cười gì cả mà em còn cười?” Tần Phong trêu chọc.

Lâm Phạm cứng họng: “Anh nói nhịu đấy à?”

Tần Phong cười, giọng cười trầm thấp. Ngón trỏ của anh gõ gõ lên tay lái, tâm trạng rất tốt.

Lâm Phạm cảm thấy nếu còn nói kiểu này nữa thì chắc cô cũng xỉu mất. Cô chắc chắn là nói không lại Tần Phong.

“Cô gái bị nhốt dưới đất kia sao rồi?”

Nói đến vụ án, Tần Phong liền trở nên nghiêm túc, lập tức thu lại ý cười: “Bị nhốt mười ngày, bây giờ đang chữa trị ở bệnh viện.”

“Tại sao người đàn ông đó lại muốn nhốt cô ấy? Bọn họ quen nhau thế nào vậy?”

“Không quen biết.” Tần Phong nói: “Gây án một cách ngẫu nhiên, không có mục tiêu nhất định. Đêm hôm đó cô gái kia đi làm về muộn, về nhà một mình nên bị hắn ta trói đi.”

“Đây đúng thật là....” Trong lúc nhất thời Lâm Phạm không tìm được từ ngữ thích hợp để miêu tả: “Không bằng súc sinh.”

Tần Phong không phát biểu ý kiến.

“Hi vọng cô gái kia không sao, sau này có thể thản nhiên mà đối mặt với cuộc đời.”

“Mong là vậy.”

Bị
Advertisement
trói rồi nhốt lại. Đối với cô ấy mà nói, gặp phải chuyện này đúng là quá tệ hại. Nhưng vẫn rất may mắn là có người kịp thời phát hiện.

“Cái hầm ngầm đó không hề nhìn thấy có đường đi, sao âm thanh lại truyền từ dưới đó lên được?”

“Đêm đó em chưa nhìn rõ nên không biết, ở đó có một chỗ thông với cống thoát nước. Anh ta sợ bị phát hiện nên chặn lại. Vì cách làm rất vụng về, không chặn được kín nên hiệu quả cách âm cũng không tốt. Cũng may mà đụng phải cái cống thoát nước đó nên người bị hại mới được cứu.”

Cả vụ việc này khiến người ta không rét mà run. Nếu như Lâm Phạm không buồn chán mà lướt weibo, không có Tần Phong tốn công chạy tới khám xét hiện trường lần nữa thì không biết cô gái kia sẽ bị nhốt trong bao lâu, đến khi nào mới được giải thoát.

Lâm Phạm thở ra một hơi, sau đó quay sang nhìn Tần Phong: “Hi vọng ngày nào anh cũng được nghỉ.”

“Hả?”

“Không có tội phạm, ai làm việc nấy, sống yên ổn với nhau.”

“Dục vọng của con người là vô cùng vô tận, nơi nào có người thì sẽ có tội phạm. Đất nước lí tưởng hầu như không tồn tại, anh cũng hi vọng tỉ lệ tội phạm trên thế giới này sẽ xuống đến mức thấp nhất, khiến cho chúng ta thất nghiệp.”

Lâm Phạm cảm thấy một điểm rất tốt của Tần Phong là ở chỗ, cho dù cô phát biểu những ý kiến như thế nào, anh cũng sẽ tiếp lời cô. Không cảm thấy cô ngây thơ, cũng sẽ không coi thường cô.

“Ừ.”

Bọn họ đến đường Trung Minh lấy hộp tro cốt. Lâm Phạm nhìn lại khu nhà cũ nát này. Cô bắt đầu ở đây, cho dù đó là tốt hay là xấu, cô cũng bắt đầu nhìn thấy ma ở đây, bắt đầu tiếp xúc với các vụ án ở đây. Sau đó quen biết Tần Phong, bây giờ thì cô đã bên anh.

Tần Phong thấy cô đi ra, liền tắt điếu thuốc rồi đi đến cầm hộp tro cốt giúp cô: “Không còn gì nữa rồi?”

Lâm Phạm gật đầu: “Không còn nữa rồi.”

Tần Phong đặt tro cốt vào cốp, sau đó lên xe: “Đi thôi.”

Tần Phong quay đầu xe, lái xe đi ra ngoài. Lâm Phạm quay đầu nhìn tòa nhà cũ. Bỗng nhiên cô phát hiện tầng năm của tòa nhà thứ hai có một khối gì đó màu đen, giống như là một đám sương mù dày đặc. Lâm Phạm dụi mắt một cái, nhưng xe đã chạy đi khuất.

Đó là thứ gì vậy?

“Nhìn gì đó?”

“Không có gì.”

Có lẽ là cô hoa mắt rồi. Lâm Phạm thu hồi tầm nhìn, tựa vào ghế: “Em hơi buồn ngủ.”

Sáng nay Tần Phong dậy rất sớm, lại giày vò cô một hồi, Lâm Phạm vẫn chưa được ngủ ngon. Tần Phong đưa áo khoác cho cô: “Đừng để bị lạnh, ngủ đi.”

“Các anh đi Ứng huyện để làm gì?”

“Điều tra vụ buôn bán người, bây giờ cục công an Ứng huyện đang có manh mối.”

Lâm Phạm cầm lấy áo khoác đắp lên người mình. Trên áo của Tần Phong có mùi thuốc lá, chiếc áo này rất to, có thể đắp kín người cô.

“Có khả năng bắt được nhóm người kia rồi à?”

“Ừ.”

“Nhanh chóng bắt được nhóm người đó thì chú Đồng Huy cũng không chết một cách vô ích. Hi vọng có thể tìm được con trai của chú ấy. Cho dù như thế nào, nếu như chú ấy ở dưới suối vàng biết được, thì cũng coi như có thể yên tâm rồi.”

Ánh mắt của Tần Phong chìm xuống, cũng không tiếp lời Lâm Phạm.

Làm nhiệm vụ mà đưa Lâm Phạm theo quả thật không hợp với quy định. Nếu như không phải vụ án đầu tiên có liên quan đến Lâm Phạm, anh thật sự không thể mang cô theo. Việc thi thể của Đồng Huy đi ra ngoài thật sự rất đáng kinh sợ. Có điều loại chuyện này đều được ra sức đè xuống, nếu không e rằng sẽ khiến người ta hoang mang. Chuyện Lâm Phạm nhìn thấy ma Tần Phong cũng thật sự giấu không nổi, nhưng cũng không giải thích.

Quốc gia có mấy nghìn năm lịch sử. Đối với thứ này, tổ tiên tin tưởng một cách tuyệt đối. Thực ra thì có những thứ dị thường xuất hiện cũng không được coi là điều gì hiếm lạ. Tin thì tin, không tin thì tự có sự kiên trì của bọn họ. Phía trên không nói gì, nhưng cũng ngầm chấp nhận Tần Phong đưa Lâm Phạm đi phá vụ án kia.

Đi Ứng huyện tổng cộng có bốn người, lại đổi thêm một chiếc xe. Tần Phong, Lâm Phạm, còn có Tiểu Vương và Trịnh Vĩ.

Tiểu Vương lên xe nhìn thấy Lâm Phạm liền vui vẻ: “Đồng chí Tiểu Lâm.”

Lâm Phạm cười gật đầu chào anh ta. Tiểu Vương nói: “Nghe nói cô gái dưới hầm ngầm kia là do cô phát hiện trước hả? Lợi hại đó. Cô thế này thì có thể thi trường cảnh sát được rồi. Ra đa thăm dò vụ án rất nhạy bén, sau này nhất định sẽ là thần thám, là Sherlock Holmes, Conan của Trung Quốc....”

Tần Phong: “Anh im miệng đi.”

Lâm Phạm cười cười, thu hồi tầm mắt, ngồi ở ghế phụ rồi ngủ mất. Lúc tỉnh lại thì thấy gương mặt của Tần Phong phóng to trước mặt. Cô còn đang mê mang thì Tần Phong đã chạm lên gương mặt cô: “Đến rồi.”

Lâm Phạm ừ một tiếng. Đôi mắt trống rỗng, ngơ ngẩn nhìn về phía trước.

“Anh phải đi họp, em ngồi trong xe đợi anh.”

Lâm Phạm xoa xoa mặt, cuối cùng cũng tỉnh hẳn: “Em sẽ bắt xe quay về.”

Tần Phong nhìn dáng vẻ ngây ngốc này của cô, nhéo lên mặt cô một cái: “Đợi lát nữa ăn cơm xong anh đưa em ra bến xe.”

Lâm Phạm nhìn Tần Phong đang ở gần ngay trước mặt, hơi lùi đầu ra phía sau, sau đó đưa tay ôm lấy người trước mặt, chôn mặt vào áo anh. Suy nghĩ của Lâm Phạm dần dần quay về quỹ đạo: “Tần Phong.”

Âm thanh của cô rất thấp, mềm nhũn mê hoặc lòng người.

“Ừ?” Tần Phong vuốt tóc cô: “Anh làm xong việc sẽ đến tìm em ngay. Chú ý an toàn, có chuyện gì thì gọi cho anh.”

“Tần Phong.” Cô lại gọi một tiếng.

Tần Phong đưa cô ra khỏi lồng ngực. Nhìn xung quanh một chút, thấy không có người liền cúi đầu hôn Lâm Phạm một cái. Nụ hôn này rất sâu, không hề giống như trước đây, vô cùng kịch liệt. Một hồi lâu sau, nụ hôn mới kết thúc. Tần Phong đưa ngón cái lên lướt qua đôi môi của Lâm Phạm, ngưng mắt nhìn cô: “Nghe rõ lời anh nói. Không được mạo hiểm, làm chuyện gì thì cũng phải bàn bạc với anh trước.”

Truyện convert hay : Trọng Sinh Chi Đô Thị Tiên Đế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện