Người Bị Hại Luôn Tới Tìm Tôi

Chương 80


trước sau

Advertisement
“Cô ta không chịu nghe lời, cứ liên tục khóc. Tôi chỉ đành trói cô ta lại, nhét giẻ vào miệng. Tôi chỉ muốn tốt với cô ta, không có ý xấu gì khác.”

Cmn, đây mà còn gọi là không có ý xấu. Tần Phong nghiến răng, đổi một tư thế ngồi khác.

“Anh đã như vậy rồi mà còn nói là mình không xấu?” Tiểu Vương ném cây bút lên bàn: “Anh xấu một cách triệt để rồi ấy.”

Tần Phong nhìn anh ta một cái, Tiểu Vương bèn thu lại những lời đang nói dở: “Ngày bao nhiêu thì anh đưa cô ấy đến đây? Cái hầm đó là anh đào hả?”

“Có lẽ là ngày mười.” Gã đàn ông cười một tiếng, nhìn Tiểu Vương một cách “sao cũng được”: “Anh học hỏi người bên cạnh một chút đi. Nhìn người ta kìa, từ nãy đến giờ đều không sốt ruột.”

Tiểu Vương nhìn Tần Phong. Còn không phải sao, vị này trước giờ đều không nói lời thừa thãi với người khác.

“Anh đừng có phí lời. Cái hầm đó là do anh đào có đúng không?”

“Đúng vậy. Ở một mình rất buồn chán nên bắt đầu đào.”

“Anh có mục đích gì?” Anh ta không trả lời, Tiểu Vương tiếp tục hỏi: “Để giam giữ người sao?”

“Nhàn rỗi nên đào thôi.” Anh ta dừng lại một chút rồi nói: “Ở dưới đất nên cũng không ai biết, tôi muốn đào thế nào thì đào.”

Từ Kiến Lập sống ở đó một mình. Ở lâu nên nảy ra tâm tư không đứng đắn. Đúng lúc anh ta thấy được vụ án đào hầm ngầm giam giữ người của Lý Hạo trên báo, liền nổi lên ý xấu. Con người một khi đã trở nên xấu xa, thì sẽ có trăm ngàn cách để làm chuyện xấu.

Trước tiên, anh ta chuẩn bị hầm ngầm. Đào được một khoảng thời gian thì đụng phải nước ngầm dưới đất, liền tiếp tục đào sang một hướng khác. Anh ta sống một mình ở bãi đất hoang này, cả ngày không có lấy một bóng người, trên cơ bản đều đào ở đây. Cuối cùng cũng đào ra được hình dáng cơ bản của cái hầm, sau đó lấy tấm ván để cố định, kéo dây điện vào và thắp đèn lên. Lúc đó đã là nửa năm sau, lần đầu tiên anh ta gây án, cũng chỉ là muốn thử một chút.

Anh ta cưỡi xe điện đi ra ngoài, phát hiện ở gần đường Kiện Khang có một cô gái về nhà muộn, liền đánh ngất cô ấy sau đó trói về hầm ngầm. Anh ta ngàn lần không nghĩ đến rằng mình đã đào thông đến gần với cống thoát nước của khu dân cư. Ban ngày anh ta sợ có người tới phát hiện ra chuyện hầm ngầm nên vẫn thường ngủ trong nhà. Mỗi đêm từ mười một đến mười hai giờ anh ta sẽ đi đến một quán mì xào ở gần đó mua đồ ăn khuya, cô gái sẽ kêu cứu vào khoảng thời gian đó.

Anh ta cưỡng bức cô gái đó, định học theo vụ án trên báo. Có lẽ sau khi cưỡng bức xong thì cô gái này có thể giúp anh ta kiếm tiền. Anh ta vẫn còn mơ mộng giữa ban ngày cho đến khi bị cảnh sát bắt được.

Lưới trời tuy thưa mà khó lọt.

Từ phòng thẩm vấn đi ra, Tiểu Vương hỏi: “Tôi có thể đánh người không?”

“Anh muốn bị phạt thì cứ đi đi.”

Tần Phong ngáp một cái, châm một điếu thuốc lấy tinh thần: “Sao lại nhiều vụ án như vậy chứ?”

Tiểu Vương dựa lên tường, cũng ngáp một cái: “Những thứ táng tận lương tâm này sao lại nhiều như vậy chứ?” Anh ta cầm lấy điếu thuốc trên tay Tần Phong, châm một cái. Hít vào một hơi sâu rồi nhả khói ra: “Xử lý xong những vụ này tôi phải ngủ một giấc thật ngon.”

Vụ án giam giữ người này đã sáng tỏ rồi, anh ta đang suy nghĩ đến vụ án lừa gạt buôn bán người kia.

“Vụ án buôn bán người kia đã thẩm vấn được kết quả chưa?”

“Sống chết chịu đựng cũng không chịu nói, vẫn đang lề mề đây.”

“Người và tang vật cũng đã bắt về đầy đủ rồi mà còn không chịu nhận?” Tần Phong nhắm hai mắt lại, ngáp thêm một cái. Đã hai ngày liên tiếp anh không ngủ rồi: “Tôi đi ngủ một lúc, có phát hiện gì thì gọi tôi.”

“Được.” Tiểu Vương đáp: “Bây giờ cũng không có việc gì, tôi cũng phải đi ngủ hai tiếng, nếu không thì sớm muộn gì cũng sẽ lao lực mà chết.”

Phòng trực ban rất bừa bộn. Lúc Tần Phong đi vào thì thấy Lâm Phạm đang ngủ trên góc giường, anh liền nằm xuống giường bên cạnh Lâm Phạm mà ngủ. Ngủ được bốn tiếng thì bị gọi dậy, Tần Phong đi rửa mặt. Ngủ như vậy thà rằng không ngủ. Ngủ được mấy tiếng mà đã bị gọi đúng là quá đau khổ mà. Tần Phong thấy Lâm Phạm còn chưa tỉnh, liền đắp thêm chăn cho cô. Sau đó rón ra rón rén đi ra ngoài.

Lúc Lâm Phạm tỉnh lại thì ánh nắng đã chiếu vào cả căn phòng. Cô mơ màng một lúc rồi mới ngồi dậy, ngây ngốc nhìn về phía trước. Khoảng một phút sau, Lâm Phạm lắc lắc đầu một chút rồi mới ngồi dậy đi ra ngoài.

Trên cơ thể bắt đầu có mùi rồi. Lâm Phạm không tìm thấy Tần Phong, anh để lại lời nhắn trên wechat cho cô: “Về nhà ngủ đi, anh đến hiện trường.”

Lâm Phạm lên xe bus về nhà. Mẹ Tần gửi tin nhắn cho cô: “Buổi trưa có thời gian thì đến nhà dì ăn cơm, dì sẽ nấu canh mà cháu thích.”

“Cháu cảm ơn dì. Để hôm khác đi ạ, hôm nay cháu hơi bận.”

Mẹ Tần trả lời: “Chú ý sức khỏe, đừng để bản thân mệt mỏi quá.”

Buổi tối ngày thứ hai Lâm Phạm mới nhìn thấy Tần Phong. Lâm Phạm đang học từ vựng, nghe thấy tiếng mở cửa liền vội vàng tìm dép muốn đi mở, nhưng Tần Phong đã đi vào rồi. Râu của anh mọc ra rất nhiều, Tần Phong ném áo khoác lên huyền quan: “Có gì ăn không? Anh đói.”

Lâm Phạm thấy bộ dạng này của anh liền vội vàng vào bếp nấu mì. Thứ tiện lợi nhất vẫn là mì sợi. Cho rau và thịt vào thì đã có thể cân bằng dinh dưỡng. Nếu nấu những thứ khác thì đều phải cần thời gian. Tần Phong cũng lười đi đến phòng ăn, trực tiếp ngồi xuống phòng khách ăn mì.

Lâm Phạm nhìn quầng thâm trên mắt anh một chút, rồi cầm quyển sách tiếng anh lên: “Mấy ngày anh không ngủ rồi?”

“Không ngủ được bao nhiêu.” Tần Phong ăn rất nhanh. Ăn xong, anh mang bát vào nhà bếp tìm đồ ăn khác. Lâm Phạm có chút lúng túng, sờ sờ mũi đáp: “Chắc là không còn rồi.”

Tần Phong mở tủ lạnh ra, thấy còn dư lại cơm liền đổ vào bát rồi trộn thêm một chút rau cải muối: “Bận chết đi được.”

Lâm Phạm có chút hối hận, lẽ ra nên nấu nhiều một chút: “Cơm nguội rồi, hâm nóng lại một chút đã?”

“Không cần phiền phức như vậy.” Cơm có hơi cứng, Tần Phong bị nghẹn một lúc rồi mới nói ra câu: “Rót cho anh ly nước.”

Lâm Phạm đi rót nước rồi đưa đến cho Tần Phong: “Còn có sữa, anh có uống không?”

“Ừ, có.”

Lâm Phạm hâm nóng một cốc sữa cho anh. Lúc này Tần Phong cũng ăn xong chỗ cơm còn lại rồi, ăn xong liền đi vào bếp: “Vụ án lừa gạt buôn bán người là do một nhóm người gây án, đã có tin tức rồi. Những đứa trẻ còn lại rất có khả năng sẽ tìm về được.”

“Nhanh vậy à?” Lâm Phạm rất bất ngờ. Hiệu suất phá án này cũng quá cao rồi. Tần Phong cũng gần như là liều mạng mà làm.

Tần Phong rửa sạch bát đĩa rồi cất vào chỗ cũ. Sau đó đi ra, cởi cúc áo sơ mi: “Buổi tối ngủ phòng ngủ chính, anh đi tắm đây.”

Nói xong liền xoay người rời đi. Lâm Phạm trợn to mắt, cằm cũng sắp rơi xuống đất rồi. Anh đã mệt mỏi như vậy mà còn định làm gì hả?

Lâm Phạm
Advertisement
tắm xong, mặc quần áo ở nhà rồi ngồi cắn khớp tay một lúc. Sau đó lại tiếp tục đọc sách, nhưng ngay cả một chữ cũng đọc không ra. Trong đầu cô toàn là câu nói “Buổi tối ngủ phòng ngủ chính” đó của Tần Phong. Cô ngồi ở phòng khách bối rối một hồi. Tần Phong tắm xong đi ra, vừa cạo râu vừa mở cửa, nhìn Lâm Phạm hỏi: “Mấy giờ rồi mà em còn đọc sách?”

Anh mặc áo balo, quần dài. Lộ ra cánh tay rắn chắc cùng với hình dáng của lồng ngực. Dáng người cao to thon dài, đúng là rất chuẩn. Lâm Phạm nuốt nước bọt, bỏ cuốn sách xuống, chạy về phía anh: “Hay là em ngủ ở phòng của mình....”

“Đừng phí lời, qua đây ngủ.” Tần Phong vào nhà tắm rửa mặt. Lâm Phạm thò đầu vào, đưa tay ra sau lưng, nghiêng đầu gọi: “Tần Phong?”

“Ừ?” Giọng nói anh trầm khàn, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía cô: “Sao nào?”

Mặt Lâm Phạm có hơi đỏ. Cô cột tóc ở phía sau, để lộ ra cái trán sáng bóng. Mặt của Lâm Phạm rất nhỏ, trông vẫn còn non nớt. Tần Phong rửa mặt xong, đi tới kéo Lâm Phạm rồi hôn một cái, sau đó đóng cửa lại.

Lâm Phạm bị hôn nên có chút mờ mịt. Lúc bị đẩy đến mép giường mới bừng tỉnh, che ngực lại: “Vậy không thích hợp lắm.”

Tần Phong hơi nhướng mày lên: “Ngủ bên trong hay bên ngoài?”

Ánh mắt Lâm Phạm liếc nhìn khắp nơi, Tần Phong bèn leo lên giường: “Vậy anh ngủ bên ngoài, mau qua đây ngủ đi. Đừng nghĩ linh tinh, không làm gì em đâu.”

Lâm Phạm vội vàng chạy sang bên kia, leo lên giường nằm xuống, vô cùng cảnh giác. Tần Phong tắt đèn lớn, chỉ để lại một chiếc đèn nhỏ, sau đó đưa tay sang xoa tóc Lâm Phạm: “Chỉ nói chuyện thôi, đừng căng thẳng.”

Lâm Phạm nằm trong vòng tay anh, hỏi: “Mấy ngày nay anh rất bận hả? Vụ án hầm ngầm đã điều tra xong chưa?”

“Ừ.” Tần Phong đúng là đang buồn ngủ, tay đặt trên đỉnh đầu Lâm Phạm, đột nhiên hỏi một câu: “Nhớ anh hả?”

Tim của Lâm Phạm đập rộn lên, ngẩng đầu nhìn lên mặt của Tần Phong. Lúc anh không cạo râu trông có chút hung dữ tàn ác, đường nét trên gương mặt cũng trở nên cứng rắn. Lúc anh cạo râu thì trông tốt hơn nhiều, nhưng không phải kiểu đẹp trai của các “tiểu thịt tươi” đang lưu hành hiện nay. Ngũ quan của anh rất cường tráng.

Bọn họ đã hai ngày không gặp nhau, Lâm Phạm gửi tin nhắn cho anh anh cũng không trả lời. Ngay cả Tiểu Vương cũng không trả lời tin nhắn của cô. Tiểu Vương là người hay nói chuyện, lúc rảnh rỗi thường hay nói đến quên trời quên đất. Có lẽ là bận thật. Lâm Phạm lấy dũng khí, nắm tay của Tần Phong đáp nhỏ: “Vâng.”

Tần Phong không trả lời. Lâm Phạm tiến lại gần thì cảm nhận được hô hấp đều đều của anh, đã ngủ rồi. Cô cẩn thận tắt đèn ở đầu giường, sau đó tiến lại gần gối đầu lên cánh tay của anh, cũng nhắm mắt lại.

Lâm Phạm bị hôn đến tỉnh giấc. Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, tiếp nhận một nụ hôn xông đến, rất mạnh mẽ. Lâm Phạm bị hôn đến mức không thở nổi, vội vàng đẩy anh ra. Tần Phong đặt tay bên người Lâm Phạm, ngón tay quét qua gương mặt cô: “Dùng mũi để hô hấp. Đồ ngốc.”

Lâm Phạm xấu hổ đỏ bừng mặt: “Anh.....”

Tần Phong lại hôn cô, trằn trọc triền miên trên môi Lâm Phạm rồi dần dần tiến vào. Lâm Phạm không biết đáp lại như thế nào, chỉ cảm thấy người mềm nhũn ra, “ưm” một tiếng. Tần Phong buông môi của cô ra, hôn theo cằm cô đi xuống. Lâm Phạm lấy lại tinh thần: “Đừng hôn lên cổ...”

Dấu vết lần trước anh để lại còn chưa có mờ đi. Lâm Phạm vốn là không cảm nhận được, thấy người khác cứ cười cười cô mới phát hiện dấu vết kịch liệt trên cổ mình. Tần Phong cười thầm, cởi nút áo của cô: “Muốn anh hôn chỗ nào?”

Lâm Phạm uốn éo cơ thể dưới người anh: “Đừng hôn trên cổ.”

Tần Phong hôn lên cằm cô, sau đó trượt qua cổ cô hôn lên xương quai xanh. Quần áo Lâm Phạm bị cởi ra. Loại chuyện này mặc dù đã từng làm một lần, nhưng vẫn rất xa lạ đối với cô.

“Đừng nhìn.” Lâm Phạm che mắt anh lại. Tần Phong gỡ tay cô ra, hôn lên đó một cái.

Quần áo Lâm Phạm bị cởi sạch, co rúc lại thành một khối. Lâm Phạm cố gắng chuyển chủ đề: “Bây giờ mấy giờ rồi?”

“Chín giờ anh mới đi, vẫn còn thời gian.”

Lâm Phạm không còn đường lui nữa. Tần Phong đã hôn đến rốn của cô, loại cảm giác này đúng là quá kỳ lạ. Lâm Phạm kẹp chân lại, không cẩn thận đụng phải một nơi không nên đụng. Ánh mắt Tần Phong trầm xuống, u ám nhìn cô.

Lâm Phạm lúng túng: “Em không cố ý.”

Tần Phong kéo cô lại, cúi người hôn lên dái tai cô, giọng nói mê hoặc: “Lần này sẽ không đau đâu, thử một chút nhé.”

Lâm Phạm rụt cổ lại, muốn né tránh: “Lần trước anh cũng nói không sao, đau chết đi được.”

Tần Phong cười khẽ, âm thanh khàn khàn vô cùng mê hoặc lòng người: “Lần này không giống.”

Lâm Phạm cũng không biết là không giống ở chỗ nào. Không giống ở chỗ nào chứ? Không có gì khác biệt. Cô cau mày nhìn lên người Tần Phong, cũng không quan tâm đến xấu hổ hay không nữa, cúi đầu nhìn một cái rồi nhanh chóng rời đi, đúng là đau mắt.

“Tần Phong....” Cô hít vào một hơi. Đến dưới cùng rồi. Câu nói tiếp theo không có cách nào nói ra được, trong đầu chỉ cảm thấy trống rỗng, dường như sự run rẩy đã co rút lên đến tận đầu óc. Lâm Phạm ưm một tiếng, Tần Phong cúi đầu hôn cô, kiên nhẫn đợi cô kịp thích ứng: “Phạm Phạm...”

Lâm Phạm tỉnh lại, nhìn người đàn ông anh tuấn ở phía trên: “Anh Tần....”

“Ừm...” Tần Phong đáp lại một tiếng: “Đau không?” Tần Phong hôn lên môi dưới của cô, hai đôi môi quấn quýt lấy nhau. Mồ hôi trên người anh nhỏ xuống người Lâm Phạm. Giọng nói của anh trầm khàn, đè nén lại tình dục đang muốn lao nhanh đến: “Anh cử động đây.”

Truyện convert hay : Mạnh Nhất Đồ Long Hệ Thống
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện