Người Bị Hại Luôn Tới Tìm Tôi

Chương 72


trước sau

Advertisement
Trong phòng không bật đèn. Tần Phong đặt cô lên giường, bàn tay đặt bên cạnh đầu Lâm Phạm: “Lâm Phạm.”

Giọng anh trầm khàn, ẩn chứa bao cảm xúc. Lâm Phạm túm lấy ga giường dưới thân, nhìn vào mắt Tần Phong. Tim cô đập nhanh vô cùng. Tay Tần Phong nhẹ lướt vẽ lại đường nét gương mặt cô. Anh cúi đầu hôn lên mắt cô, môi chầm chầm dời xuống môi cô.

“Tần Phong...” Lâm Phạm sợ, tay nắm chặt rồi lại buông ra. Trong không gian tối tăm, cô nhìn thấy gương mặt Tần Phong, đường nét lạnh lùng cứng rắn, mơ hồ trong bóng tối, chỉ có một đôi mắt đen nặng trĩu.

Cô không biết tiếp theo đây sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết chuyện này rất hệ trọng. Ngón tay anh thô ráp ấm nóng. Máu toàn thân Lâm Phạm đều vọt thẳng lên não. Cô ngửa đầu hôn môi với Tần Phong. Tay anh lần mò tới vạt váy của cô. Lâm Phạm chợt trợn trừng mắt, túm lấy cánh tay Tần Phong, giãy dụa rời môi ra, thở gấp: “Anh Tần...”

Tần Phong nắm tay cô. Anh bình tĩnh nhìn cô mấy giây, cúi đầu hôn lên mắt cô: “Sợ à?”

Lâm Phạm “ừm” một tiếng, không biết tiếp theo sẽ làm gì. Vì không biết nên mới sợ hãi. Cô và Tần Phong có thân mật hơn đi chăng nữa thì chung quy vẫn là hai con người, chung quy vẫn là nam nữ khác nhau.

“Anh bật đèn nhé?”

“Đừng!” Lâm Phạm thấy anh đứng dậy đi bật đèn liền nhanh chóng túm tay anh lại: “Đừng bật.”

Tần Phong nửa quỳ trên giường, nắm tay Lâm Phạm ấn trở lại, kiên nhẫn dỗ dành. Lâm Phạm còn nhỏ, rất nhiều chuyện đều không biết, cũng không có ai dạy. Nếu không có nhiều chuyện như vậy, anh bằng lòng đợi, đợi mấy năm cũng được.

“Anh sẽ không làm tổn thương em.” Lâm Phạm vẫn nắm lấy tay anh. Tần Phong hôn lên mặt cô, giọng nói gần như nỉ non: “Bé con.”

Tay Lâm Phạm dần buông lỏng. Cô run lẩy bẩy. Quần áo còn chưa cởi xong, Tần Phong đã thở dài một hơi, ôm Lâm Phạm vào lòng, nằm xuống, vuốt tóc cô.

Con mẹ nó chứ! Không làm nữa.

Thích thế nào thì cứ thế đi, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

“Đừng khóc nữa.” Anh mặc lại quần áo cho Lâm Phạm: “Đừng khóc.”

Khóc, anh đau lòng muốn chết.

Gương mặt Lâm Phạm vì lau nước mắt mà đau rát. Cô ôm eo Tần Phong, vùi mặt vào ngực anh, xấu hổ không nơi trốn tránh. Tần Phong dỗ dành cô: “Không đụng vào em nữa, ngủ đi.”

Lâm Phạm cũng không biết mình sợ cái gì. Con người Tần Phong, cô tin tưởng, cũng rất thích. Nhưng cô cứ không khống chế được bản thân. Cô nghe nhịp tim Tần Phong đập. Hóa ra vợ chồng thật sự không phải chỉ đơn thuần là ngủ chung chăn.

Lâm Phạm suy nghĩ lung tung, không dám động đậy, cũng không biết nên làm gì mới được. Dần dần, suy tư liền chìm xuống. Cô nhắm mắt lại. Đợi đến khi hơi thở của cô trở nên đều đặn, Tần Phong mới đứng dậy, đi ra ngoài. Ở trong phòng khách, hút hết hai điếu thuốc mới đè nén được ngọn lửa trong lòng xuống. Anh mở máy tính lên, lôi hồ sơ vụ án ra tiếp tục xem vụ án moi tim từ đầu đến cuối.

Xem mãi đến tận khi trời sáng, Tần Phong đứng dậy hoạt động gân cốt, đi rửa mặt một cái. Cửa phòng ngủ chính mở ra. Tần Phong lau khô mặt, ra ngoài, thấy Lâm Phạm ló đầu ra. Anh cười: “Làm gì thế?”

Lâm Phạm bất chợt thấy Tần Phong, giật nảy mình, lập tức đứng thẳng lên: “Không có gì. Anh dậy lúc nào mà sớm thế?”

“Không ngủ.” Tần Phong bước ra: “Sáng nay muốn ăn gì nào?”

Lâm Phạm nhìn tơ máu trong mắt anh, cảm thấy trong lòng rất xót xa, nuốt một ngụm nước bọt: “Tại sao lại không ngủ? Anh giận à?” Cô dịch chuyển về phía Tần Phong. Tần Phong cười nhẹ, xoa tóc cô: “Đi rửa mặt đi.”

“Giận thật rồi à?” Lâm Phạm không đi, ngẩng đầu lên: “Anh Tần.”

“Trẻ con biết gì chứ.” Tần Phong đẩy cô vào nhà vệ sinh rồi sải bước đi vào phòng ngủ chính. Anh phải thay quần áo, trên người toàn là mùi thuốc lá.

Cửa phòng ngủ chính được đóng lại. Lâm Phạm đảo mắt mấy lần, vẫn cảm thấy Tần Phong đang tức giận. Nhưng chuyện đêm qua thật sự không thể nghĩ sâu thêm được, quá khó xử rồi.

Bên kia, Tần Phong vẫn đang tra vụ án moi tim, theo dõi Âu Dương Ngọc. Có thể là Lâm Phạm được canh chừng quá kỹ nên Âu Dương Ngọc không có cơ hội tới gần. Lâm Phạm thì lại được yên tĩnh một khoảng thời gian, ở nhà ôn tập. Tháng chín là khai giảng, không còn bao nhiêu thời gian nữa rồi.

Mẹ Tần Phong gọi điện thoại tới kêu Lâm Phạm qua nhà ăn cơm cùng bà. Ấn tượng của Lâm Phạm về mẹ Tần Phong rất tốt, nên cô liền tới đó. Ba Tần Phong không có ở nhà, ăn cơm xong, mẹ anh lại dẫn Lâm Phạm đến khu vui chơi ở gần đó chơi.

Lâm Phạm là lần đầu tiên đến một nơi như thế này, cảm thấy vô cùng mới mẻ.

“Dì ơi, dì từng ngồi tàu lượn siêu tốc kia chưa?”

“Chưa, ba Tần Phong không cho dì chơi.”

Ánh mắt hai người chạm nhau, nhìn nhau mỉm cười. Nửa tiếng sau, mẹ Tần Phong đã túm lấy tay Lâm Phạm mà kêu la thảm thiết. Kích thích quá đi mất. Trước đây Lâm Phạm chỉ từng xem trên ti vi thôi, nay được đích thân trải nghiệm, vui đến muốn bay lên rồi.

Xuống khỏi tàu lượn siêu tốc, Lâm Phạm liền đi mua hai ly kem: “Dì này.”

Mẹ Tần Phong còn chưa ăn hết một ly kem thì mắt đã nhắm sang mục trò chơi khác. Chồng bà là một người khá nghiêm túc, bình thường cũng không có cơ hội để chơi cái này. Chơi một lượt đầy kích thích xong, Lâm Phạm lại là người không chịu nổi trước, đề nghị đến khu thành phố bánh kẹo. Trong đó có rất nhiều trò chơi dành cho trẻ nhỏ.

Lâm Phạm ngồi trong chiếc cốc bánh kẹo mà cười, mẹ Tần Phong chụp ảnh cho cô. Đột nhiên, phía xa vang lên một tiếng kêu khóc chói tai: “Con tôi!”

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn sang. Lâm Phạm phản ứng lại, liền nhảy ra khỏi chiếc cốc, ngoái lại hô: “Dì đợi con chút nhé, con đi xem xem có chuyện gì xảy ra.”

Đợi khi máy móc của trò chơi dừng lại, mẹ Tần Phong cũng vội vã chạy ra.

Một người phụ nữ vừa khóc vừa kêu gào: “Con của tôi đâu? Mọi người có thấy con của tôi không?”

Nhân viên quản lý của khu vui chơi chạy tới: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Con tôi lạc mất rồi. Vừa nãy nó muốn ăn kem ly, chớp mắt cái đã không thấy nó đâu nữa rồi!”

“Có thể là đã đi lạc. Chúng tôi gọi loa phát thanh tìm giúp chị. Khu vui chơi chỗ nào cũng có camera cả, chị đừng sốt ruột.”

Mẹ Tần Phong túm lấy cánh tay Lâm Phạm: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Hình như là trẻ con đi lạc, không trông con cho kỹ ấy ạ.” Lâm Phạm thấy không phải là chuyện gì lớn, lúc này mới yên tâm. Tiếng khóc khi nãy của người phụ nữ ấy thật sự quá thảm thiết mà: “Dì ơi, dì có chơi nữa không?”

“Cũng không còn sớm nữa rồi.” Mặt trời đã xuống núi, ráng chiều nơi chân trời đầy diễm lệ. Mẹ Tần Phong nói: “Về nhà ăn cơm thôi.”

“Con gọi điện thoại cho anh Tần, kêu anh ấy tới đón chúng ta nhé?”

“Gọi xe về nhà đi, chúng ta không dẫn theo nó chơi cùng nữa.” Mẹ Tần Phong vừa nói dứt lời thì điện thoại của Lâm Phạm đã đổ chuông. Lâm Phạm lấy điện thoại ra xem, thấy người gọi là Tần Phong, liền nghe máy: “Anh Tần ạ.”

“Tối nay ăn gì? Lúc về anh sẽ mang về, anh đang ở siêu thị.”

“Em với dì đang ở khu vui chơi.”

“Dì?”

“Mẹ anh đó.”

Tần Phong: “...”

“Tối về nhà dì ăn cơm.” Lâm Phạm hỏi dò: “Được không?”

“Hai người ở đó đợi đi, anh qua đón em.”

“Vâng ạ.”

Cúp điện thoại, Lâm Phạm nói: “Anh Tần nói sẽ đến đón chúng ta.”

Mẹ Tần Phong: “Thằng nhóc thối này.”

Lâm Phạm mua trà sữa đưa qua
Advertisement
cho mẹ Tần Phong. Hai người đi ra khỏi khu vui chơi, ngồi xuống ở khu nghỉ ngơi bên ngoài. Lâm Phạm vẫn còn nghĩ tới người phụ nữ khóc thê thảm ban nãy: “Cũng không biết người khi nãy đã tìm được con chưa.”

“Hi vọng là tìm được.” Mẹ Tần Phong nói.

Bà nội nói ráng chiều quá đẹp là điềm xấu. Ráng chiều hôm nay lại rực rỡ chói mắt vô cùng. Từ trong khu vui chơi mơ hồ có tiếng loa phát thanh vang lên.

“Hiện giờ gọi loa tìm người: Bé trai, năm tuổi, mặc áo màu xanh lam, quần yếm màu đen, có đội mũ. Vừa nãy bé đi lạc ở xung quanh khu vực hồ thiên nga. Các bạn ai có manh mối gì xin hãy liên hệ với chúng tôi. Số điện thoại là...”

Vẫn chưa tìm được. Lâm Phạm thở dài một hơi: “Vẫn chưa tìm được, loa phát thanh đang lặp lại kìa.”

Khi Tần Phong tới nơi thì đã là bảy giờ, trời đã tối rồi, người trong khu vui chơi cũng ít đi. Bọn họ đều đang chuẩn bị về nhà. Lâm Phạm kéo cửa xe ra, ngồi vào. Sau lưng như có tiếng khóc, cô liền quay đầu lại nhìn một cái.

Không hề có gì khác thường. Cô lại lên xe.

“Sao lại đến đây chơi?” Tần Phong quay đầu, ánh mắt đặt lên người Lâm Phạm: “Có vui không?”

Lâm Phạm gật đầu. Tuy có hơi mệt, nhưng thật sự rất vui.

“Vui ạ.”

Mẹ Tần Phong ở phía sau hừ một tiếng: “Nó có hiểu đâu. Đám người cuồng công việc này.”

Tần Phong lại bị giận dỗi một cách khó hiểu. Anh sờ sờ mũi, khởi động xe. Lâm Phạm nhìn ra ngoài, từ kính cửa xe, cô nhìn thấy một người đàn ông đang lảo đảo lảo đảo chạy trên đường. Xe đã lái ra đường chính, trên đường xe qua xe lại vô cùng nguy hiểm. Lâm Phạm kéo kính xe xuống, muốn quay đầu nhìn một cái. Một chiếc xe chợt xuyên qua thân thể người đàn ông, vượt qua xe bọn họ, nghênh ngang rời đi.

Lâm Phạm ngẩn ra, vừa định la lên thì thấy sau khi xe đi qua, người đàn ông kia vẫn đang chạy trên đường. Tay Lâm Phạm bám lấy cửa xe liền siết chặt.

“Lâm Phạm, con đang nhìn gì thế?”

Mẹ Tần Phong hỏi. Lúc này, Lâm Phạm mới thu hồi tầm mắt, kéo cửa kính lên lại. Cô quay đầu cười cười đầy miễn cưỡng, nói: “Nhìn hoa mắt thôi ạ.”

Ánh mắt của mẹ Tần Phong nhìn về phía cô. Khi tới nhà, bà liền về phòng thay quần áo. Tần Phong ôm vai Lâm Phạm, dẫn cô tới trước sofa, ngồi xuống: “Vừa nãy nhìn thấy gì rồi?”

“Có một người cứ chạy đuổi theo xe mãi. Ban đầu em tưởng là người, sau đó có một chiếc xe đâm xuyên qua thân thể anh ta, mà anh ta vẫn chạy, không hề tổn hại đến một cọng lông. Chắc đây không phải là người đâu nhỉ?”

“Chạy đuổi theo xe ư?” Tần Phong nhíu mày: “Người trông như thế nào?”

“Chừng ba mươi, bốn mươi tuổi, đàn ông.”

Thế này thì cũng không nghe ra được điều gì. Tần Phong chuyển chủ đề, hỏi: “Thích khu vui chơi à?”

Lâm Phạm quay đầu nhìn vào mắt anh, mỉm cười: “Lần đầu em đi, chơi rất vui.”

Tần Phong cũng cười, xoa xoa mái tóc cô: “Đợi anh được nghỉ phép rồi sẽ dẫn em đi.”

“Thôi đi vậy.” Vé vào cửa rất đắt. Lâm Phạm nói: “Cũng đi rồi mà.”

“Đi Disney, từng chơi bao giờ chưa?”

Lâm Phạm không che giấu nổi khóe miệng cong lên, nắm lấy tay Tần Phong: “Được ạ.”

Tần Phong bị dáng vẻ trẻ con của cô chọc cho vui vẻ, ngón tay nhẹ lướt qua cái mũi của cô: “Mai anh phải đi công tác rồi. Nếu em không thích ở nhà thì qua đây đi, có mẹ anh cũng an toàn hơn chút.”

“Nói sau đi. Sắp khai giảng rồi, em muốn ôn tập cho kỹ. Bên phía Âu Dương Ngọc điều tra thế nào rồi?”

“Xuất thân của anh ta rất sạch sẽ, là gia đình làm công ăn lương bình thường, tuổi ba mươi. Ba mẹ khỏe mạnh, nhà ở thành phố S. Từ tiểu học đến khi tốt nghiệp đại học đều không có tiền án tiền sự, tư liệu vô cùng sạch sẽ, không tra ra được gì cả.”

“Anh ta ba mươi sao?” Thực ra Lâm Phạm có hơi bất ngờ. Mặt Âu Dương Ngọc có vẻ rất trẻ, nhìn thì thấy cùng lắm là hai mươi thôi: “Còn lớn hơn anh nữa à?”

Tần Phong hơi nheo mắt lại nhìn Lâm Phạm: “Hửm?”

Lâm Phạm: “... Ha?”

Tần Phong hất cằm: “Anh già lắm à?”

Lâm Phạm hiểu ra. Anh lại bị chọc trúng vào chỗ đau rồi. Cô chợt bật cười ra tiếng, ngoắc ngón tay anh, lắc đầu: “Không già.”

Tần Phong nhìn xung quanh, thấy không có ai, liền kéo cô tới mà hôn một cái, sa sầm nét mặt: “Không cho phép chê anh già!”

“Em không chê mà.” Mặt Lâm Phạm nóng bừng lên, sợ anh lại hôn tiếp. Mẹ anh vẫn còn ở trong phòng đó. Cô ôm mặt: “Anh là đẹp trai nhất, anh Tần khôi ngô tuấn tú nhất luôn.”

Bên ngoài vang lên tiếng cửa mở, Tần Phong liền thu lại ý nghĩ muốn ức hiếp cô, thả cô ra.

Mẹ anh nói: “Hôm nay ba con không về ăn cơm đâu, chỉ có ba người chúng ta thôi. Hai đứa muốn ăn gì?”

“Gì cũng được ạ.”

Lâm Phạm thừa cơ thoát khỏi sự ràng buộc của Tần Phong, đứng dậy: “Dì, để con giúp dì.”

Ngày hôm sau, khi Lâm Phạm tỉnh dậy thì đã không thấy Tần Phong nữa rồi. Cô hâm nóng bữa sáng, trong lúc đợi thì điện thoại đã nhảy ra thông báo một tin tức mới.

“Hôm qua khu vui chơi XX có một bé trai năm tuổi bị lạc, nghi ngờ là bị người khác bắt cóc đi mất.”

Lâm Phạm vội vã mở tin tức. Tin đăng lên là một đoạn video từ camera an ninh. Mẹ dẫn con đến gần hồ thiên nga. Đứa bé ồn ào đòi ăn kem ly, người mẹ liền đi mua. Vì người xếp hàng quá đông, người mẹ liền mở điện thoại lên xem. Đứa bé dần đi ra khỏi tầm mắt của mẹ. Đột nhiên, một người phụ nữ trung niên xông ra, bế đứa bé lên rồi đi mất. Đại khái là bà ta đã bịt miệng đứa bé lại nên nó không hề kêu, người mẹ cũng không phát hiện ra.

Năm phút sau, người mẹ lấy được kem ly rồi mới phát hiện con mình đã lạc mất.

“Đây là vụ án trẻ em mất tích thứ hai xảy ra gần đây. Hi vọng đông đảo quần chúng nhân dân có thể đề cao cảnh giác, chú ý đến hành vi của con trẻ mọi lúc mọi nơi, đề phòng con trẻ đi lạc.”

Người phụ nữ hôm qua chưa tìm được con về. Đứa bé mất tích rồi.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Võ Thần
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện