Người Bị Hại Luôn Tới Tìm Tôi

Chương 53


trước sau

Advertisement
Ngón tay của anh không hề dịu dàng, ma sát lên mặt Lâm Phạm đến phát đau, cô siết chặt ngón tay lại.

Tiểu Vương ở bên trong gõ gõ lên cửa xe. Với bộ dạng này của Tần Phong, Tiểu Vương rất sợ anh sẽ động thủ. Thân thể nhỏ nhắn kia của Lâm Phạm e là sẽ bị đánh chết: “Đội trưởng Tần, đưa Lâm Phạm đến bệnh viện xem một chút đã.”

Cổ họng Tần Phong khẽ chuyển động, bàn tay đang đặt trên thân xe nắm chặt lại thành nắm đấm.

“Em không tin tôi?” Giọng nói của anh rất trầm thấp, thấp đến nỗi khiến Lâm Phạm không thở nổi.

“Không phải.”

“ Em tìm anh ta làm gì?”

“Em nghi ngờ vụ án moi tim và kéo dài mạng có liên quan đến anh ta.” Lâm Phạm khẽ mím đôi môi khô khốc: “Anh Tần, em không muốn có người chết nữa. Em chỉ muốn biết rốt cuộc là chuyện gì, em ở trong việc này có vai trò như thế nào?”

“Im miệng. Không được nói chuyện này ở bên ngoài.” Tần Phong mở cửa xe ra, nhét Lâm Phạm vào ghế phụ. Tiểu Vương đang muốn đẩy cửa xe không kịp đề phòng suýt chút nữa thì ngã nhào xuống. Tần Phong ngồi vào chỗ, lái xe đi ra ngoài.

Tiểu Vương đóng cửa xe lại, vội vàng hỏi: “Tiểu Lâm, cô quên tên Âu Dương Ngọc đó hả? Tên đó kiêu ngạo giống như một tên yêu quái hơn hai mươi nghìn năm vậy. Anh ta đã xuất hiện ở hiện trường vụ án mấy lần rồi, vô cùng khả nghi. Mẹ nó, bây giờ không có chứng cứ. Nếu không ông đây đã bắt anh ta lại rồi.”

Trên mặt Tần Phong từ đầu đến cuối đều không có biểu cảm, không nhìn ra tâm trạng.

Xe dừng lại, Lâm Phạm ôm túi muốn đi thì bị Tần Phong xách lên, xoay người đi về phía phòng làm việc. Lâm Phạm bị kéo đến mức bị thương, đau đến nỗi hít vào một ngụm khí lạnh. Tần Phong dừng lại, buông bả vai cô ra rồi lại kéo lấy cánh tay cô vào phòng làm việc, khóa trái cửa lại.

Anh giơ tay chỉ vào ghế: “Ngồi xuống.”

Lâm Phạm ngồi xuống ghế, Tần Phong ném con dao xuống bàn: “Em có biết đây là tội gì không?”

“Phòng vệ quá mức.” Lâm Phạm cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Tần Phong.

“Phòng vệ cái đầu em! Ngẩng đầu lên.”

Lâm Phạm ngẩng đầu lên nhìn anh. Ánh mắt của Tần Phong lạnh lùng, râu lại chưa cạo, trông rất hung dữ. Một tay anh gõ gõ lên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào mắt của Lâm Phạm: “Một khi Âu Dương Ngọc truy cứu trách nhiệm của em, thì em sẽ phạm tội.”

Lâm Phạm cắn môi, vẫn tiếp tục im lặng.

“Tôi đã từng nói để tôi sắp xếp, em không hiểu sao?”

“Hiểu ạ.”

“Em làm được hả?”

Lâm Phạm gẩy gẩy ngón tay, hai người họ không quen không biết. Lúc Lâm Phạm đang đàm phán với Âu Dương Ngọc có gửi định vị cho Tần Phong. Cô vốn định ghi âm nhưng bây giờ không có cơ hội rồi.

Tần Phong sa sầm mặt, châm một điếu thuốc. Hồi lâu sau mới lên tiếng: “Âu Dương Ngọc nói gì với cô?”

“Anh ta nói anh ta có thể kéo dài tính mạng, có thể giúp em kéo dài tính mạng.”

Không thể trùng hợp như vậy được. Đầu mối của vụ án moi tim đều hướng về Âu Dương Ngọc, chuyện này nhất định có điều kỳ quái.

“Kéo dài mạng như thế nào?”

“Em không biết, anh ta chưa nói.”

“Tại sao anh ta là kéo dài mạng cho em?”

Lâm Phạm cảm thấy khó chịu, cô thật sự rất ghét Âu Dương Ngọc, cắn môi đáp: “Anh ta muốn lấy em trao đổi.”

“Em?” Tần Phong bẻ gãy điếu thuốc, cắn răng: “Con mẹ nó......” rồi ném mạnh điếu thuốc vào trong gạt tàn: “Sau đó hai người đánh nhau?”

“Vâng.” Lâm Phạm sờ sờ mũi: “Em không muốn làm người khác bị thương, là anh ta tự mình đâm vào dao.”

Tần Phong nhìn thẳng vào Lâm Phạm. Ngũ quan của cô tinh xảo, rất xinh đẹp. Nhưng bởi vì cách ăn mặc lộ ra vẻ non nớt, trông giống một học sinh cấp ba, đặt vào trong đám đông cũng không quá nổi bật.

Lúc anh đến thấy Âu Dương Ngọc đang đè lên người Lâm Phạm, liền nảy sinh sát khí.

Anh ngồi xuống bàn làm việc, duỗi đôi chân dài ra.

“Anh ta có chỗ nào khác thường không?”

“Em không thân với anh ta, chỗ khác thì không thấy có gì. Nhưng có một điểm khác thường, anh ta hiện tại đang yếu đi.” Lâm Phạm nhíu mày, nhớ lại những chi tiết trong cuộc gặp mặt với Âu Dương Ngọc vừa nãy: “Trước đó anh ta hình như còn có pháp thuật, bây giờ thì không còn nữa. Cũng không biết là có phải anh ta đã biết là anh đến hay không?”

“Pháp thuật?” Tần Phong cau mày, chuyện này rất vượt qua thực tế.

“Đúng vậy. Trước đây khi còn ở tòa nhà cũ của đường Trung Minh, có lần bỗng nhiên em cảm thấy không thể nhúc nhích.” Lâm Phạm vừa nghĩ đến đây, sắc mặt liền trở nên khó coi. Âu Dương Ngọc còn sờ qua mặt của cô, đúng là ghê tởm: “Em cảm thấy anh ta có liên quan đến tên ác ma giết người đó.”

“Anh ta đụng vào em?”

Lâm Phạm sờ mũi: “Anh ta sờ lên mặt em.”

“Sau này đừng đi tìm anh ta một mình.” Tần Phong trầm giọng nói: “Chuyện phá án là do tôi phụ trách. Gần đây em muốn về nhà đi học hay đến công ty làm?”

“Vậy đến công ty đi.” Lâm Phạm vẫn không thể xóa đi bóng đen trong lòng, cô giương mắt nhìn Tần Phong: “Anh ta nói nếu em không trở về tòa nhà cũ ở đường Trung Minh thì sẽ không sống tới cuối năm.”

Đôi mắt đen nhánh của Tần Phong nhìn chằm chằm vào Lâm Phạm, yết hầu của anh khẽ động đậy.

Lúc lâu sau, anh cúi người đè Lâm Phạm lên ghế. Khoảng cách rất gần, Lâm Phạm ngửi được mùi thuốc lá trên người anh, tim đập chậm lại, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

“Lâm Phạm.”

Giọng nói của anh trầm khàn.

“Vâng?” Lâm Phạm ngẩng đầu lên, thấy gương mặt tái nhợt của mình được phản chiếu trong ánh mắt của Tần Phong.

“Em tin anh ta hay là tin tôi?”

Lâm Phạm siết chặt tay, lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi. Lâm Phạm cảm thấy tim mình giống như đang đánh trống, kêu lên từng tiếng thình thịch.

“Anh.”

Sau đó Lâm Phạm liền nhìn thấy một gương mặt được phóng to ngay trước mắt. Tần Phong hôn lên trán cô một cái, môi của anh rất ấm áp. Cả người Lâm Phạm bỗng trở nên mờ mịt, Tần Phong cũng không dám tiến thêm một bước.

Rời khỏi trán của Lâm Phạm, Tần Phong nói: “Tòa nhà cũ ở đường Trung Minh có rất nhiều điều quái lạ, Âu Dương Ngọc rốt cuộc đang giấu diếm bí mật gì tôi vẫn chưa điều tra rõ. Việc này quá nguy hiểm, em cứ ở lại chỗ của tôi trước.” Tần Phong kéo lấy tay của Lâm Phạm, đặt trong lòng bàn tay mình: “Tôi đã nói rồi, tôi đợi em lớn lên.” Một tay khác xoa xoa mái tóc của Lâm Phạm: “Em nhất định sẽ lớn lên.”

Lâm Phạm không phải người bình thường, thậm chí cô cũng không biết mình có phải con người không. Lúc cô chào đời thì tim đã không còn đập, không có dấu hiệu của sự sống. Rốt cuộc đã hi sinh bao nhiêu người mới tạo thành cô của bây giờ? Lâm Phạm không dám nghĩ đến.

“Bố tôi có một người bạn có chút hiểu biết về phương diện này, vài ngày nữa tôi sẽ đưa em qua đó.”

“Vâng.”

Điện thoại của Tần Phong vang lên, anh đi đến bên cạnh bàn làm việc nghe điện thoại.

“Khu chung cư Xuân Thành có án mạng, hai người chết.”

“Được, tôi đến ngay.”

Tần Phong tắt máy, sải bước ra ngoài cửa. Lâm Phạm đứng lên: “Có vụ án sao?”

Tần Phong gật đầu: “Ở Xuân Thành, chết hai người.”

“Em có thể đi xem một chút không?”

Tần Phong mở cửa, dừng lại quay đầu nhìn Lâm Phạm: “Em muốn đi?”

“Vâng.”

“Vậy đi thôi.”

Tần Phong gặp pháp y Lưu và Tiểu Vương ở trước cửa. Tiểu Vương đang xách cái hòm ra ngoài, vừa đi vừa làu bàu: “Móa, lại có án mạng. Giết người đều đuổi nhanh như vậy à? Ưu đãi lớn trong năm hay gì vậy?”

Tần Phong mở cửa xe đi vào: “Cậu bớt nói đi một chút thì hiệu suất phá án sẽ cao hơn rất nhiều.”

Nửa giờ sau, bọn họ đã đến hoa viên Xuân Thành. Sau khi xuống xe Lâm Phạm mới phản ứng được tại sao tên của khu này quen thuộc, bố
Advertisement
cô trước đây từng ở chỗ này. Khi đó bố cô mất, Lâm Phạm trong một đêm từ thiên đường rơi vào địa ngục. Mẹ kế đưa em trai chạy mất, chủ nợ ép lấy nhà cửa. Lâm Phạm thậm chí còn không kịp chuẩn bị hành lý.

Tần Phong quay đầu liếc nhìn cô một cái: “Sao vậy?”

Lâm Phạm lắc đầu, theo mọi người vào bên trong, càng đi càng cảm thấy không đúng. Đi qua cao tầng thì đến khu biệt thự. Lâm Phạm sờ mũi một cái, không trùng hợp đến vậy chứ?

Đúng là trùng hợp như vậy.

“Người báo án là người giúp việc của nhà này. Buổi sáng đến gõ cửa thì không thấy ai trả lời liền lấy chìa khóa mở cửa. Mở ra thì thấy khắp mặt đất đều là máu. Người bị hại tên Liễu Phiêu Phiêu, trên tầng hai có một bé trai đã chết, nghe nói là quan hệ mẹ con.”

Lâm Phạm đi vào thì thấy phong cách bài trí quen thuộc, cô cảm thấy sắp không thở nổi. Trên mặt đất có một người phụ nữ mặc đồ ngủ đang nằm đó, gương mặt xinh đẹp đã bị rạch, da thịt bị rách ra. Có lẽ là dao rạch một đường qua mặt sau đó đâm vào bụng của người phụ nữ đó. Dưới thân cô ta chảy rất nhiều máu. Cô ta không còn cao ngạo, không còn ngước gương mặt xinh đẹp lên khinh miệt nhìn cô nữa.

Lâm Phạm chỉ cảm thấy chán ghét, mẹ kế của cô chết rồi. Sau khi bố chết cô ta đưa con trai ôm toàn bộ tiền bạc rồi bỏ chạy, Lâm Phạm bị chủ nợ đuổi ra khỏi biệt thự. Nhưng tại sao bây giờ cô ta lại quay lại?

“Thời gian tử vong là hơn mười giờ, bị vật sắc nhọn đâm vào tim.”

Trên thảm có dính vết máu. Có lẽ là hung thủ không thích vết máu dính lên chân nên đã lau vào thảm. Mùi máu trong phòng rất nồng, Lâm Phạm theo cầu thang đi lên trên, né tránh những giọt máu bắn trên mặt đất, trên đất còn có vết chân máu rất nhạt. Lâm Phạm đi lên tầng, vừa mới đến cửa cầu thang, Tần Phong liền quay đầu nhắc nhở cô: “Phía trên đó là một đứa trẻ con, nếu như em không chịu đựng nổi thì đừng đi lên nữa.”

Lâm Phạm mím môi một cái, vẫn bước lên: “Đó là con trai của bố em.”

Tần Phong đang kiểm tra xung quanh thi thể, nghe vậy thì nhanh chóng quay đầu lại: “Cái gì?”

Tiểu Vương đang khám xét hiện trường cũng bị dọa cho giật mình: “Gì cơ?”

Em trai của Lâm Phạm năm nay năm tuổi, tính cách kiêu căng. Lâm Phạm bóp trán, đi lên phía trước, ngồi xổm xuống nhìn thi thể trên mặt đất. Đứa bé hẳn là đã nghe được động tĩnh, muốn đi ra cửa thì bị chém chết. Cổ và đầu chỉ còn lại một lớp da nối liền, xung quanh đều là máu. Chỉ có chỗ này là vết thương chí mạng, hung thủ dùng một nhát dao là có thể giết người, giết xong liền quay người rời đi.

Thi thể không có dấu vết giãy dụa, có lẽ là không phản ứng kịp.

“Em trai em?”

Lâm Phạm gật đầu, quan sát xung quanh: “Em không biết tại sao bọn họ lại quay về căn nhà này. Bố em phá sản, nhảy lầu tự tử. Rõ ràng bọn họ đã bỏ chạy.”

Tần Phong nhìn chằm chằm vào Lâm Phạm một lúc: “Em xuống dưới trước đi, ra bên ngoài đợi tôi.”

Lâm Phạm yên lặng một lúc, rồi gật đầu: “Vâng.”

Lâm Phạm ở bên ngoài đợi đến hai giờ rưỡi chiều. Pháp y Lưu ra ngoài trước, thi thể bị mang ra. Lâm Phạm vừa ngồi cạnh luống hoa vừa nghĩ. Cô quả thật không thích Liễu Phiêu Phiêu, nhưng cũng không hi vọng xảy ra án mạng. Chuyện căn nhà là như thế nào bây giờ cô cũng chưa nghĩ ra, có lẽ là Liễu Phiêu Phiêu sợ cô tranh giành tài sản với cô ta nên nghĩ cách đuổi cô ra khỏi nhà.

Ba giờ rưỡi, Tần Phong đi ra. Lâm Phạm thấy vậy liền đứng lên. Tần Phong tựa như không nhìn thấy cô, đi thẳng ra bên ngoài, nhịp bước chân rất lớn. Lâm Phạm mấp máy môi, vẫn là Tiểu Vương nhìn thấy cô.

“Tiểu Lâm.”

Lâm Phạm chạy tới, Tần Phong cũng nhìn thấy cô, thuận tay lấy ví trong túi ra nhét vào tay Lâm Phạm: “Ra ngoài ăn cơm, tôi sẽ đến tìm em ngay.”

Lâm Phạm còn muốn nói thêm gì đó nhưng Tần Phong đã cùng Tiểu Vương đi ra ngoài.

Lâm Phạm rất chịu phục tính cách cuồng công việc này của Tần Phong. Cầm ví tiền của anh nhất thời không biết nói gì, Tần Phong đã không còn thấy bóng dáng. Lâm Phạm nhìn ví tiền nặng trĩu trong tay, ví tiền dạng gấp của đàn ông, có một chiếc logo rất nhỏ trong góc. Chiếc ví này có nhãn hiệu không hề rẻ, Lâm Phạm mở ra xem, bên trong có mấy chiếc thẻ tín dụng và không ít tiền mặt.

Cầm ví tiền của anh, Lâm Phạm nhất thời cũng không biết nên làm gì. Đứng đó một lúc lâu liền ra khỏi khu chung cư. Bên cạnh khu này có một quán mì sợi cũng không tệ lắm. Lâm Phạm ăn được một nửa thì Tần Phong gọi điện cho cô. Lâm Phạm vội vàng bỏ đũa xuống nghe máy.

“Ăn cơm ở đâu?”

“Quán mì sợi bên cạnh khu chung cư, anh vẫn chưa ăn đúng không?”

“Có năm người vẫn chưa ăn. Em gọi đồ trước đi, tôi lập tức qua đó.”

“Vâng.”

Tần Phong rất nhanh đã đến. Mặt tiền của cửa hàng không lớn lắm, năm người đàn ông đi vào chiếm diện tích không nhỏ. Tần Phong kéo ghế bên cạnh Lâm Phạm rồi ngồi xuống. Một bàn chỉ có tối đa bốn chỗ ngồi, chỉ có mình Tiểu Vương không có mắt nhìn là ngồi xuống đối diện, những người còn lại đều sang bàn khác ngồi.

Lâm Phạm đã ăn khá no rồi, liền hỏi: “Thế nào rồi?”

“Liễu Phiêu Phiêu là mẹ kế của em?”

Lâm Phạm gật đầu: “Đúng vậy.”

Ông chủ đưa mì đến, Tần Phong nói với cô: “Mang giấm đến giúp tôi.”

Lâm Phạm cầm qua cho anh, ánh mắt vẫn nhìn vào Tần Phong: “Đã xác định được hung thủ chưa?”

“Vẫn đang điều tra. Một lúc nữa em cùng tôi đi đến cục. Cần hỏi em một chút tình hình, tin tức liên quan đến người chết.”

Lâm Phạm ngàn lần không nghĩ tới chuyện này còn có liên quan đến mình, mở to mắt nhìn anh: “Không phải chứ? Em bị đưa vào danh sách những kẻ bị tình nghi rồi hả?”

Truyện convert hay : Trọng Sinh Địa Cầu Tiên Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện