Người Bị Hại Luôn Tới Tìm Tôi

Chương 110


trước sau

Advertisement
Nhất định phải tìm được bà ấy.

Vừa mới cúp điện thoại thì lại có người gọi đến. Tần Phong nghe máy, người gọi là cảnh sát được phái đến Ứng huyện.

“Đội trưởng Tần, sáng nay chiếc xe kia đã quay về Giang thành rồi.”

Trở về Giang thành?

Tần Phong đóng cửa xe rồi sải bước vào trường học: “Tôi biết rồi.”

“Còn điều tra không?”

Tần Phong tay nắm điện thoại, quay đầu nhìn thấy một chiếc ô tô trừ xa đi đến gần, anh cúp điện thoại: “Rút lui, trước hết không điều tra nữa.”

Chiếc xe dừng lại, Chu Tĩnh đẩy cửa xe đi ra, sắc mặt vàng vọt. Tần Phong hơi híp mắt, đi đến: “Cô giáo Chu?”

Chu Tĩnh giật mình, ngẩng đầu nhìn lên. Nhìn thấy người đến là Tần Phong mới vội vàng gật đầu: “Chào anh, có chuyện gì sao?”

Tần Phong đi qua cô ấy, bước về phía chiếc xe. Người lái xe là Ngụy Thời, Tần Phong khom người nhìn xuống: “Anh Ngụy.”

Ngụy Thời hơi khựng lại, lúc sau mới hạ cửa kính xuống: “Anh có chuyện gì hả?”

“Dạo này Trần tiên sinh vẫn khỏe chứ?”

“Rất khỏe, còn có việc gì khác không?”

Anh ta đưa Chu Tĩnh quay về, vậy hung thủ không phải là Trần tiên sinh? Không có người thứ sáu bị sát hại? Chuyện gì đây? Anh phán đoán sai rồi ư?

“Không có gì, anh đi thong thả.”

Tần Phong đứng thẳng dậy, nhắn tin cho Tiểu Vương: “Điều tra được cũng đừng bứt dây động rừng.”

Chu Tĩnh thu hồi tầm mắt, đi về phía sân trường. Tần Phong nói: “Cô giáo Chu, có thể nói chuyện một chút không?”

Chu Tĩnh ngẩng đầu: “Nói chuyện gì?”

Tần Phong không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào cô ấy. Chu Tĩnh chịu thua trước, vén tóc ra sau tai. Cả một đêm không ngủ khiến cô ấy có chút tiều tụy: “Nói ở đâu?”

“Trên xe tôi đi.”

“Được.”

Chu Tĩnh lên xe, Tần Phong lái xe đi ra ngoài, bọn họ dừng lại ở đường Trường Thanh. Tần Phong hạ cửa kính xuống châm một điếu thuốc, anh đưa bao thuốc cho Chu Tĩnh: “Cô hút không?”

Chu Tĩnh nhìn Tần Phong, cũng không từ chối. Một lúc lâu sau cô ấy mới nhận lấy bao thuốc, lấy ra một điếu để châm, rồi hạ cửa xe xuống nhìn ra bên ngoài. Gió thổi rất lớn, lớn đến mức thổi đầu điếu thuốc đỏ hồng lên.

“Anh muốn hỏi gì?”

“Cô và Trần tiên sinh quen biết nhau sao?”

“Ừ.”

“Quen lúc nào vậy?”

“Nửa năm trước.” Chu Tĩnh có thói quen hút thuốc, nhưng lại không quen hút loại thuốc mạnh như vậy. Cô ấy ho khan một lúc, bắn tàn thuốc rơi xuống rồi quay đầu nhìn Tần Phong: “Thẩm Di rất đau khổ, cậu ấy không thể đầu thai. Cậu ấy ở lại thế gian này càng lâu thì càng suy yếu, cậu ấy sẽ tan thành mây khói. Tôi nhờ người hỏi thăm nên mới biết đến vị Trần tiên sinh này.”

“Trần tiên sinh đã giúp cô?”

“Coi như vậy đi.” Chu Tĩnh hút xong một điếu, dập tắt đầu thuốc, lại che miệng ho khan.

“Tối hôm qua cô đã đi gặp Trần tiên sinh?”

“Đúng vậy, sao thế?”

“Thẩm Di biến thành như vậy là do Trần tiên sinh gây nên à?”

Chu Tĩnh cau mày. Bùa chú của Trần tiên sinh đã khiến Thẩm Di biến thành bộ dạng như bây giờ. Nhưng Trần tiên sinh lại không cho là như vậy, ông ấy nói mỗi người tự có số mạng của mình, Thẩm Di đã thay đổi rồi.

“Tôi không biết.”

“Cô đã lấy được gì từ chỗ của Trần tiên sinh? Cô đã làm gì Thẩm Di?”

“Lấy hai lần bùa chú, rồi bày trận đốt cho Thẩm Di.”

“Sau khi đốt bùa thì Thẩm Di mới biến thành ác quỷ?”

“Đúng vậy.”

Tần Phong dường như có điều suy nghĩ: “Hôm qua Trần tiên sinh đã nói gì?”

“Trần tiên sinh có liên quan đến vụ án của Lôi Hiểu Giai sao?”

“Có liên quan đến một vụ án khác, tôi nghi ngờ rằng cô có thể là người bị hại tiếp theo.”

Chu Tĩnh đột nhiên ngẩng đầu, Tần Phong nói: “Cô cũng có thể không tin tôi. Có điều lòng người khó đoán, người khác dựa vào cái gì mà vô duyên vô cớ đi giúp cô? Thẩm Di đã chết nhiều năm như vậy, cô cũng nên buông xuống rồi.”

“Trần tiên sinh nói chuyện của Thẩm Di ông ấy sẽ giải quyết ổn thỏa.”

“Hai người gặp mặt ở đâu?”

“Ứng huyện.”

“Tại sao lại là Ứng huyện?”

“Trần tiên sinh ở đó.”

“Hôm nay ông ấy không quay về cùng cô?”

“Không có, lúc tôi tỉnh lại đã không thấy ông ấy đâu.”

“Cô đã ngủ à?” Chu Tĩnh ngủ ở Ứng huyện?

“Ừ.”

Điện thoại của Tần Phong vang lên một tiếng, anh cầm lên thì thấy tin nhắn của Tiểu Vương: “Đã phong tỏa mục tiêu.”

Tần Phong cất điện thoại đi, tắt khói thuốc rồi đưa Chu Tĩnh về trường. Anh đi đến lớp học đón Lâm Phạm. Tiếng chuông tan học của tiết thứ hai vừa vang lên, Lâm Phạm xoay xoay khớp cổ, hình như là tối qua ngủ lệch cổ rồi.

Điện thoại reo, Lâm Phạm nghe máy: “Alo?”

“Ra đây.”

Lâm Phạm quay đầu thì nhìn thấy Tần Phong đang đứng ở bên ngoài, vội vàng cất sách vở rồi đứng dậy đi ra. Tần Phong đến đây làm gì? Lâm Phạm đi ra, nhìn xung quanh một chút rồi mới đi đến bên cạnh Tần Phong.

“Sao vậy?”

“Thu dọn đồ đạc, xin nghỉ một tuần.”

Lâm Phạm kinh ngạc: “Tại sao?”

“Anh vẫn không yên tâm để em ở lại trường học, một tuần cũng không chậm được chương trình học là bao. Hơn nữa cũng sắp nghỉ Tết rồi, cũng chẳng học được mấy ngày.”

Lâm Phạm thân là một học sinh ba tốt cần mẫn, cô vẫn chưa từng vắng mặt buổi nào. Bây giờ lại đột nhiên xin nghỉ một tuần, hơn nữa lý do cũng không được chu đáo: “Anh không yên tâm cái gì?”

“Em đi thu dọn đồ đạc đi, về rồi anh sẽ giải thích.”

Lâm Phạm cảm thấy Tần Phong gần đây có chút “chim sợ cành cong”: “Vậy nếu như em xin nghỉ thì cũng phải đi tìm giáo viên chủ nhiệm chứ.”

“Anh đi giúp em. Em đi lấy cặp sách đi, anh sẽ đến đón em ngay.”

Lâm Phạm còn muốn nói điều gì nhưng Tần Phong đã rảo bước rời đi. Lâm Phạm đành quay về thu dọn sách vở, anh bạn mặt mụn đã đi học rồi, cậu ta nhìn Lâm Phạm hỏi: “Cậu sao vậy? Đi đâu thế?”

“Nhà tôi có chuyện, e là phải xin nghỉ.” Sắc mặt Lâm Phạm nặng nề: “Tôi đi trước đây.”

Lâm Phạm đi về phía cổng nhưng vẫn chưa nhìn thấy Tần Phong. Đột nhiên cách đó không xa có một bóng đen lóe lên, đi về phía thư viện. Lâm Phạm đeo cặp lên vai, nhanh chóng chạy theo. Bóng dáng kia sao nhìn lại quen vậy chứ?

Người đàn ông dáng người cao gầy, lúc này đã đổi một chiếc áo khoác màu đen. Vẫn đeo khẩu trang như trước nhưng lại không đội mũ.

Lâm Phạm lấy điện thoại ra gọi cho Tần Phong, Tần Phong rất nhanh đã nghe máy. Lâm Phạm nói: “Em nhìn thấy Âu Dương Ngọc đi về phía thư viện cũ.”

“Em đừng manh động, anh lập tức qua đó.”

Điện thoại bị tắt đi, Âu Dương Ngọc đã đi vào thư viện. Lâm Phạm âm thầm mặc niệm để cây kiếm ngắn đi ra. Nhưng cây kiếm không hề nhúc nhích, trong tay cô trống không. Lâm Phạm vô cùng cạn lời với cây kiếm này, lúc thì linh nghiệm lúc thì không linh nghiệm.

Lâm Phạm đợi ở cửa hai phút, bên trong đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết, cô liền mở cửa xông vào. Một ngọn lửa trên tầng xông đến, Lâm Phạm nghiêng người né tránh, nó liền đâm vào trên cửa.

“Cô?” Âu Dương Ngọc nhìn đến, ác quỷ tấn công về phía anh ta, Âu Dương Ngọc lại đánh ra một đạo bùa chú, ác quỷ ngã xuống tầng ba, kêu lên thảm thiết. Âu Dương Ngọc chạy như bay xuống lầu kéo Lâm Phạm qua: “Cô không sao chứ?”

Giọng nói của anh ta khàn khàn, không
Advertisement
còn du dương như trước nữa. Lâm Phạm thấy da thịt lộ ra bên ngoài của anh ta đã nhăn cả lại, khô héo đến đáng sợ. Cô vội vàng đẩy Âu Dương Ngọc ra, kiếm ngắn xuất hiện trên tay. Cô chém ngang thanh kiếm lên không trung. Trên người nữ quỷ đã dính bùa, giờ đã bốc cháy, bốc lên một mùi hôi khó ngửi. Cô ta lăn ra ngoài, cửa phía sau bị đá văng ra, Lâm Phạm quay đầu liền nhìn thấy Tần Phong.

Âu Dương Ngọc lấy bùa từ trong túi ra, đánh liên tiếp ba lượt qua đó. Nữ quỷ lăn lộn dưới đất, trong không khí tràn ngập mùi khét, Tần Phong vội kéo Lâm Phạm ra phía sau.

“Ngài Âu Dương?”

“Cô ta đã tu thành ác quỷ. Cứ để mặc như vậy nữa thì sẽ trở thành một tai họa lớn.”

Sắc mặt của nữ quỷ dưới đất thay đổi liên tục, sự độc ác trong ánh mắt của cô ta dần dần biến mất, lộ ra vẻ yếu ớt: “Tần Phong...anh hại chết tôi, hôm nay còn muốn lấy hồn phách của tôi sao? Tôi muốn anh vĩnh viễn sẽ không được siêu sinh.”

“Ác quỷ!”Âu Dương Ngọc lại đánh ra một tấm bùa nữa. Anh ta lấy trong ngực ra một thanh kiếm gỗ, đi về phía nữ quỷ. Ánh mắt của nữ quỷ càng trở nên yếu ớt, dường như đã trở thành đau thương: “Cứu tôi với! Chu Tĩnh, mau cứu tôi!”

Âu Dương Ngọc lấy ra tấm bùa cuối cùng. Một người từ bên ngoài đột nhiên xông thẳng vào đụng vào người Âu Dương Ngọc, bùa của anh ta bị đánh trượt rồi.

Nữ quỷ đột nhiên xông về phía cửa, tông cửa xông ra. Âu Dương Ngọc lại ném bùa ra một lần nữa, nhưng Chu Tĩnh đã bò dậy chắn trước mặt nữ quỷ. Bùa đánh vào người cô ấy, Chu Tĩnh liền ngã xuống đất.

Ánh mắt của Âu Dương Ngọc âm trầm, anh ta muốn có quỷ đan. Con quỷ mà lão già họ Trần nuôi là một thứ đại bổ, anh ta khó khăn lắm mới tránh né được ông ta những giữa đường lại gặp phải vật cản trở này. Âu Dương Ngọc nâng kiếm đuổi theo, rất nhanh đã không còn thấy bóng dáng.

Chuyện xảy ra quá đột ngột, lúc Lâm Phạm và Tần Phong hoàn hồn thì chỉ thấy Chu Tĩnh đang nằm dưới đất. Lâm Phạm vội vàng ngồi xuống đỡ Chu Tĩnh lên: “Cô giáo Chu, cô không sao chứ?”

Tần Phong ra ngoài đuổi theo. Âu Dương Ngọc và nữ quỷ đã không còn thấy tung tích, anh sợ Lâm Phạm xảy ra chuyện nên vội vàng quay về. Chu Tĩnh đã tỉnh lại, nắm lấy Lâm Phạm: “Cậu ấy đâu? Bị giết rồi sao? Người đàn ông đó là ai vậy?”

“Em không biết, đều biến mất cả rồi.”

Tần Phong cau mày. Trong lòng anh vẫn muốn nữ quỷ bị bắt, cho dù là ai bắt đi chăng nữa. Đi rồi thì vẫn tốt hơn là ở lại thế giới này. Đã biến thành ác quỷ thì không thể đầu thai chuyển kiếp được nữa. Nếu tiếp tục gieo họa lên mấy mạng người thì tội nghiệt sẽ càng lớn hơn.

Lâm Phạm đỡ Chu Tĩnh đứng dậy, Tần Phong nói: “Cô ta bây giờ đã không còn là Thẩm Di rồi, cô còn nhìn không ra hay sao?”

“Nhưng vừa rồi cô ta chính là Thẩm Di.” Chu Tĩnh ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ thẫm: “Cậu ấy là Thẩm Di, thật sự là Thẩm Di. Chỉ là cậu ấy bị thù hận che mắt. Cậu ấy vì anh mà chết, anh lại ở bên người phụ nữ khác, cậu ấy không cam tâm. Cậu ấy chỉ là không cam tâm mà thôi. Sao cậu ấy có thể không phải là Thẩm Di chứ? Thật sự là chấp niệm hại người!”

Tần Phong cau mày, Lâm Phạm cũng buông tay Chu Tĩnh ra: “ Cô giáo Chu, cô không sao chứ?”

Chu Tĩnh lảo đảo đi về phía trước, ánh mắt hốt hoảng: “Tôi phải đi tìm cậu ấy, nếu cậu ấy rời khỏi toà nhà này thì sẽ chết.”

Tần Phong nhíu mày, lấy bao thuốc ra châm một điếu, anh quay đầu nhìn Lâm Phạm. Hai người nhìn nhau không nói gì. Trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì. Một lúc lâu sau, Tần Phong lên tiếng: “Đi thôi. Chuyện sau khi chết chúng ta không quản được.”

Lâm Phạm đuổi theo, bước chân của Tần Phong chậm lại, đưa tay cầm lên cặp sách trên tay của Lâm Phạm: “Anh phải đi tìm Trần tiên sinh ngay lập tức. Ai tốt ai xấu, anh nhất định phải điều tra rõ ràng.”

“Anh đã xin nghỉ chưa?”

“Xin rồi. Em cùng anh đi đến đơn vị trước, ở đó khá là an toàn.” Nếu như Tần Phong đoán sai vậy thì cùng lắm là Lâm Phạm bị chậm mấy giờ học. Nhưng nếu đoán đúng thì Lâm Phạm ở lại trường học quá nguy hiểm.

Tần Phong còn muốn đi tìm Âu Dương Ngọc. Có rất nhiều chuyện anh phải làm cho rõ.

Tần Phong đưa Lâm Phạm về đơn vị. Tiểu Vương gọi điện đến nói Trần tiên sinh đã đi Ứng huyện: “Đội trưởng Tần, có ngăn lại không?”

“Ông ta đem bà cụ theo cùng?”

“Đúng vậy.”

“Đuổi theo, trước mắt không cần cản.”

Tần Phong tắt điện thoại, đứng bên cạnh bàn trầm tư. Lâm Phạm cầm hai ly nước qua, nói: “Em luôn cảm thấy Âu Dương Ngọc có gì đó là lạ, không giống người tốt. Anh ta bắt quỷ liệu có phải là có ý đồ khác hay không?”

Tần Phong nhìn Lâm Phạm: “Em cảm thấy Âu Dương Ngọc kỳ lạ? Em cảm thấy anh ta không giống người tốt từ khi nào?”

“Lần đầu tiên gặp mặt em đã cảm thấy như vậy.” Lâm Phạm nói: “Anh ta trông như vậy, nhìn không giống người tốt. Ánh mắt của anh ta rất có tính công kích.”

Hung thủ có lẽ là người tinh thông huyền học, tướng mạo có thể khiến người ta buông lỏng sự cảnh giác, có năng lực phản trinh sát. Lúc vụ án thứ hai xảy ra, người chết thậm chí còn từng uống trà với hung thủ. Nếu như hung thủ là Âu Dương Ngọc thì sao có thể có được lòng tin đến vậy chứ? Anh ta còn quá trẻ.

Truyện convert hay : Mỹ Nữ Tổng Tài Long Huyết Bảo Tiêu
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện