Nghi Gia Nghi Thất

Chương 4: Như là đang gọi chó vậy


trước sau

Bởi vì ánh mắt Hàn Diệu Diệu quá mức khổng bố lại bùng nổ vũ lực, Lục Dĩ Ngưng e sợ bị nắm đấm của cô ấy hầu hạ, cả nửa sau của trận đấu cô đều không dám lại chọc tức cô ấy.
Xem đến đoạn phấn khích, cô cùng lắm chỉ dám cắn răng và nắm chặt tay, bộ dáng cô không nói một lời nghiễm nhiên trở thành một dòng nước trong giữa một đám nữ sinh kích động hô to gọi nhỏ.
Bởi vì không phải trận đấu chính quy nên thời gian thi đấu không dài lắm, không lâu sau đó sân bóng rổ lại trở về khung cảnh an tĩnh.
Thành viên hai đội từng người giải tán, tiếng la hét và cổ vũ từ khán đài cũng dần dần lắng xuống.
Hơn 7 giờ tối, sắc trời vừa bắt đầu tối đi.
Lục Dĩ Ngưng lúc này mới hoàn toàn giải phóng tay và miệng mình, ngón tay cô buông lỏng, thở dài một hơi.
Có thể do vừa nãy mím môi dùng lực quá lớn nên vừa thả lỏng đã thấy môi có chút sung huyết, màu sắc cũng đậm hơn bình thường một chút.
Ánh sáng đèn đường chỗ này có chút mờ nhạt, xung quanh lại đều là người, ánh đèn lờ mờ làm nền càng tôn lên vẻ đẹp của cô gái, môi hồng răng trắng, một khuôn mặt như có thể véo ra nước đến nơi.
Hàn Diệu Diệu vừa rời tầm mắt từ trên người bạn trai mình quay đầu sang chợt đứng hình vài giây, lại thật sự đưa tay ra véo véo mặt cô, "Ngưng Ngưng -------"
Ánh mắt cô ấy thật hòa ái, ngữ khí cũng nhẹ nhàng hiếm thấy, chỉ là vấn đề hỏi ra Lục Dĩ Ngưng lại không muốn nghe lắm: "Cậu trước kia rốt cuộc làm thế nào mà lại nhìn trúng Bùi Tuyệt vậy?"
"........"
Lục Dĩ Ngưng trầm mặc một chút, cũng đáp trả một câu mà cô ấy có thể không muốn nghe lắm: "Bạn trai cậu vừa thua rồi."
Ngừng vài giây, "Còn thua rất thảm."
Hàn Diệu Diệu: "............."
Lục Dĩ Ngưng cũng chỉ là nói đùa với cô ấy.
Tuy rằng cô không muốn nhắc đến cái người Bùi Tuyệt này, nhưng đây cũng không phải cái gì tuyệt đối không thể nhắc đến, cô chống cằm, tầm mắt dừng ở một điểm đang di động nào đó cho đến khi bóng người kia biết mất ở cửa nhà vệ sinh nam, cô mới hỏi lại một câu: "Cậu nghĩ sao?"
"Vì anh ta trông đẹp trai?"
Tuy rằng nhan sắc Bùi Tuyệt hai năm này có chút đi xuống, nhưng nếu đặt trong một đám nam sinh Khoa Y, anh ta ngũ quan đoan chính dáng người lại cao, vẫn được coi như là đẹp trai.
Nhưng Lục Dĩ Ngưng cũng thực sự không phải vì cái này, luận về diện mạo, khi cô còn học cấp 3, nam nữ sinh ban nghệ thuật các cô chính là bộ mặt của trường.
Bộ mặt của trường, chính là có ý nghĩa đặc biệt đại diện mặt mũi.
Không so được về mặt học tập, nhưng nếu so về nhan sắc thì học sinh nghệ thuật bọn họ có thừa.
Trong ban có rất nhiều học sinh nam đẹp trai hơn Bùi Tuyệt, người theo đuổi Lục Dĩ Ngưng cũng không ít, nhưng cô cũng chưa từng cùng bất kỳ ai trong số bọn họ nói chuyện yêu đương.
Còn về tại sao lại nhìn trúng Bùi Tuyệt ------ Lục Dĩ Ngưng nghĩ một chút, "Chắc là do anh ta tương đối có nội hàm nhỉ."
Hàn Diệu Diệu càng không thể tin được: "Cậu làm sao mà biết được anh ta có nội hàm?"
Câu này của Lục Dĩ Ngưng là lời nói thật.
Cô thực đúng là vì nội tâm của Bùi Tuyệt, anh ta ôn nhu cẩn thận chăm sóc, về văn thì có thể làm thơ, về võ thì có thể cầm dao phẫu thuật, lại còn giống với tiểu thư con nhà giàu thời cổ đại cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông, ngày Lục Dĩ Ngưng làm lễ thành niên, anh ta như một con thiên nga trắng cô độc kẹp ở giữa một đám phú nhị đại ăn mặc đến như là khổng tước quần áo Gucci tay đeo Patek Philippe, không còn nghi ngờ gì nữa, một giây ấy, Lục Dĩ Ngưng xác thực đã động tâm.
Có điều hiện tại cô không có thời gian mà giải thích dài dòng như vậy, bởi vì phía trước nơi cách đó không đến 100m, chàng trai áo trắng quần đen đã ra khỏi nhà vệ sinh.
"Cậu nghĩ thử xem," Lục Dĩ Ngưng đột nhiên tăng tốc, cô nắm chặt điện thoại và đứng dậy, nói đùa mà như thật, "Nếu trong não anh ta không có gì hết, có thể tuổi còn trẻ mà đã bị hói đầu không?"
Hàn Diệu Diệu: "........"
Hình như cũng hơi có lý.
Lục Dĩ Ngưng nói xong có lệ mà vỗ vỗ bả vai cô ấy, hai ba bước liền nhảy xuống khỏi khán đài.
Nửa phút sau, Hàn Diệu Diệu mới đi theo phía sau, cô ấy không hiểu tâm tư của Lục Dĩ Ngưng, vẫn còn thao thao bất tuyệt về chủ đề Bùi Tuyệt.
Lục Dĩ Ngưng mỗi một từ đều nghe rõ, nhưng ghép lại thành nghĩa như thế nào thì cô lại không có thời gian suy nghĩ, cô một lòng hướng đến thân ảnh phía trước, rất cao rất gầy, bởi vì vai rộng chân thẳng nên bước đi nhìn rất đẹp mắt.
Chiều cao giữa nam và nữ chênh lệch không ít, nam sinh chân dài bước chân lại nhanh, vì vậy khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị kéo dãn ra, Lục Dĩ Ngưng tăng nhanh tốc độ đồng thời nội tâm cũng đang hỗn loạn, vô cùng rối rắm.
Hi vọng anh sẽ quay đầu lại không hi vọng anh quay đầu.
Có lẽ là do ánh mắt của cô quá nóng bỏng, ý nghĩ này chỉ mới xuất hiện được vài giây, bước chân người phía trước đột nhiên dừng lại.
Lục Dĩ Ngưng giống như một kẻ theo đuôi, phản ứng mười phần nhanh chóng dừng lại theo, sau đó ngay khoảnh khắc anh quay lại cô cũng nháy mắt quay người.
Anh quay về phía sau, cô rẽ sang bên phải.
Ánh mặt hai người vừa vặn xẹt qua.
Khoảng cách chưa tới 5m, Đường Mộ Bạch đứng dưới đèn đường nheo nheo mắt, mất mấy giây mới nhớ ra cô gái này là ai.
Ánh mắt anh lạnh nhạt, nhè nhẹ chuyển rơi xuống trên cánh cửa đối diện trước mặt Lục Dĩ Ngưng, một lúc sau, anh hơi nhếch khóe miệng, lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh rồi gửi qua cho Lục Cảnh Hành: "Em gái cậu?"
Nửa phút sau: "Ừ, làm sao vậy?"
Đường Mộ Bạch: "Hiện tại cô ấy đang đứng ở cửa nhà vệ sinh nam."
Lục Cảnh Hành: "?"
Đường Mộ Bạch liếc nhìn thời gian: "Một phút rồi."
Lục Cảnh Hành: "............."
Đường Mộ Bạch: "Nhìn bộ dáng cô ấy giống như rất muốn đi vào."
Lục Cảnh Hành không trả lời.
Nửa phút sau, di động Lục Dĩ Ngưng đột nhiên rung lên.
Cô lấy ra liền thấy, tên người gọi: Lục Cảnh Hành.
Lục Dĩ Ngưng: ".........."
-
Người nào đó đặt vấn đề: Hoàn cảnh xấu hổ nhất bạn từng trải qua là gì?
Nặc danh trả lời: 【Bị chàng trai mình thích bắt gặp chính mình đang lưỡng lự trước cửa nhà vệ sinh nam, chưa hết, đây vẫn chưa tính là gì, càng xấu hổ hơn chính là, chàng trai đó lại là bạn của anh trai bạn, bạn có thể tưởng tượng đến cái cảnh, trong lúc bạn đang đứng trước cửa nhà vệ sinh tiến thoái lưỡng nan, anh trai thân yêu của bạn gọi điện đến tận tình khuyên bảo mà nói với bạn rằng 'Cái đồ vật kia của con trai không có gì đẹp mắt đâu', cảm giác của bạn sẽ ra sao?
Quên đi, tôi có thể nhịn được.
Ai bảo hai người bọn họ lớn lên đẹp trai chứ? 】
Đúng 9 giờ 30 phút tối, Lục Dĩ Ngưng gõ xong đáp án này liền ấn gửi đi.
Màn hình điện thoại vừa hiển thị gửi đi thành công, tin nhắn của Khương

Nại cùng lúc hiện ra: "Lúc chiều làm thí nghiệm điện thoại hết pin, vừa nãy mới về ký túc xá sạc pin được, có chuyện gì vậy bảo bối?"
Chưa được vài giây, tin nhắn tiếp theo của Khương Nại rất nhanh xuất hiện trên màn hình: "Đợi đã, cậu yêu rồi? Yêu ai?"
Khương Nại: "Ngọa tào(*), cậu không phải là tro tàn lại cháy cùng cái thứ chó má kia đấy chứ?"
(*) kiểu như "đm" của bên mình đó các cậu :3
Từ "Thứ chó má" này là Khương Nại đặc biệt dùng riêng cho Bùi Tuyệt sau khi Lục Dĩ Ngưng cùng anh ta chia tay.
Lục Dĩ Ngưng: "Chắc cậu nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ rồi nhỉ?" (*)
(*) trên weixin lúc bị chặn rồi, bên cạnh tin nhắn gửi đi sẽ có dấu chấm than đỏ, báo không gửi được tin nhắn
Tin nhắn vừa gửi đi, cửa ký túc xá đã bị người đập bang bang, giọng của Hàn Diệu Diệu từ ngoài cửa truyền tới, giọng mũi nồng đậm không rõ: "Ngưng Ngưng, tớ quên mang chìa khóa rồi...."
Lục Dĩ Ngưng tạm dừng nói chuyện phiếm cùng Khương Nại, đứng dậy xuống giường mở cửa cho Hàn Diệu Diệu.
"Ngưng Ngưng à ------"
Hàn Diệu Diệu rõ ràng đã uống không ít rượu, cửa vừa mở ra mùi rượu trên người cô ấy liền ập đến, Lục Dĩ Ngưng nhăn mũi, cuống quít đỡ lấy người đang lảo đảo muốn đập vào khung cửa, người kia liền nhào vào lòng cô, giống như đang chia sẻ một điều bí mật, cố ý nhón chân ghé vào bên tai cô nhỏ giọng nói: "Nói cho cậu biết một tin tốt."
Một con quỷ say rượu thì có thể nói ra được tin tốt gì chứ?
Lục Dĩ Ngưng tuy buồn cười nhưng vẫn phối hợp hỏi lại một câu: "Tin tốt gì?"
Cả người Hàn Diệu Diệu đều treo trên người cô, "Tiểu ca ca mà cậu vẫn luôn nhìn lúc chiều.... Tớ biết tên là gì rồi nhé."
"......"
Hàn Diệu Diệu tuy uống rất nhiều có điều lại chưa quá say đến ngất, cô ấy bày đặt hắng giọng một tiếng: "Chính là cái kia đại diện phát ngôn ưu tú trong hội chào đón tân sinh viên của trường, Đường Mộ Bạch đó!"
Hội chào tân hôm đó Hàn Diệu Diệu có việc nên không đi nhưng Lục Dĩ Ngưng thì có.
Hàn Diệu Diệu nhíu mày, ngước lên nhìn cô: "Không phải cậu đã đến sao.... Lúc anh ấy nói cậu đang làm cái gì?"
Lục Dĩ Ngưng cũng nhíu mày theo, cô lúc ấy đang làm cái gì?
Lúc ấy cô.... Ngủ mất rồi.
Chào tân hôm ấy cái nóng của mùa hè vẫn chưa qua, hàng chục ngàn người chen chúc trên sân thể dục dưới cái nắng mặt trời thiêu đốt, Lục Dĩ Ngưng ngồi ở hàng ghế sau, nghe nghe liền ngủ thiếp đi rồi.
Cô thậm chí còn không nhớ từng có học sinh ưu tú đại diện lên sân khấu phát biểu.
Hàn Diệu Diệu cũng không quá rối rắm ở vấn đề này, cô cười "hê hê" một tiếng, "Tối nay cùng bạn trai tớ đi ăn với bọn họ, tớ còn giúp cậu đi hỏi Weixin của anh ấy đó..."
Mắt Lục Dĩ Ngưng sáng lên, nghĩ thầm Hàn Diệu Diệu người này tuy rằng không đáng tin cậy lắm, có điều lúc làm chuyện lớn cũng thật không làm người ta thất vọng, tâm tình cô tốt lên, giọng điệu cũng thân thiện hơn: "Sau đó thì sao?"
"Anh ấy nói anh ấy dùng điện thoại Nokia, không chơi được Weixin."
Hàn Diệu Diệu uống say rồi đầu óc cũng không tỉnh táo, hiển nhiên cho là thật: "Ngưng Ngưng cậu biết không? Hàng hiệu trên người anh ấy đều là hàng nhái, tớ hỏi anh ấy mua ở đâu, anh ấy nói mua hàng bày trên đường mười tệ một cái, ai, ai mà nghĩ đến học trưởng thành tích xuất sắc bề ngoài tỏa sáng của chúng ta thật ra lại là sinh viên nghèo đến cái vớ cũng phải vá mấy vết đâu chứ?"
Lục Dĩ Ngưng: "..............."
-
Câu trả lời của Lục Dĩ Ngưng trên Zhihu được đẩy lên hàng top với 4000 lượt like chỉ trong một tuần ngắn ngủi.
Một tuần sau, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, cô đang đi lòng vòng quanh một chậu trúc xanh ở nhà cô cô thì nhận được tin nhắn của Lục Cảnh Hành.
Lục Cảnh Hành cũng là một người bận rộn, hơn nữa còn đang học năm ba, trừ khi có chuyện nếu không rất ít khi sẽ gửi tin nhắn cho cô.
Ví dụ như lần này, anh chỉ ngắn gọn trong vài câu: "Dĩ Ngưng, USB của anh bị rơi ở phòng khách, bạn anh tiện đường đi qua lấy hộ, em ra cửa đưa cho cậu ấy ?"
Anh dùng dấu chấm hỏi, nhưng với sự hiểu biết của Lục Dĩ Ngưng về anh ấy, cô biết bạn anh lúc này phỏng chừng đã đến cửa rồi, Lục Dĩ Ngưng cũng không dám trì hoãn, tìm thấy cái USB mà Lục Cảnh Hành nói trên bàn trà, mặc thêm áo khoác liền đi ra ngoài.
Sân biệt thự Lục gia không nhỏ, Lục Dĩ Ngưng vừa ra đến cổng liền nhìn thấy người đang đứng cạnh cửa lớn chạm khắc, người nọ dưới chân dẫm lên một cục đá rất nhỏ, nửa cúi đầu gọi điện thoại.
Hô hấp Lục Dĩ Ngưng đình trệ, đầu óc đột nhiên trống rỗng, cô buột miệng nói ra gần như theo bản năng: "Tiểu Bạch -----"
Thật ra là cô muốn gọi "Học trưởng", rốt cuộc hai người bọn họ hiện tại cũng không thân lắm, chết là chết ở mấy ngày nay Hàn Diệu Diệu mỗi lần nhắc đến anh đều dùng cái tên "Tiểu Bạch" này, trước Tiểu Bạch sau Tiểu Bạch, dùng lời của bạn học Hàn Diệu Diệu mà nói, cái tên "Tiểu Bạch" này tương đối dễ nhận biết, bằng không cứ kêu "Học trưởng" mà nói, rất có khả năng sẽ không biết ai là ai.
Rốt cuộc học trưởng có rất nhiều, đây học trưởng kia cũng học trưởng, nam sinh cả trường cơ hồ đều là học trưởng của bọn họ.
Lần này Lục Dĩ Ngưng hoàn toàn là do theo thói quen, thế nên vừa nói ra khỏi miệng cô liền hối hận.
Cách một tầng cửa sắt, chàng trai ở cửa cũng ngẩn ra, sững sờ vài giây mới quay đầu lại.
Cô gái nhỏ vừa rồi ngữ điệu nhẹ nhàng, âm cuối vừa mềm mại vừa nhu hòa, rất dễ nghe.
Nhưng mà, cmn như là đang gọi chó vậy.
Đường Mộ Bạch nhẹ nhíu mày, miễn cưỡng "Ừm" một tiếng, "Gọi ai vậy?"
----------------
Tác giả có lời muốn nói:
Lâu rồi không viết văn, tốc độ tay không theo kịp não rồi huhuhu
Tiến độ cuốn này sẽ không chậm đâu, mọi người yên tâm nhé moah moah 
-----------------
Ta vừa phát hiện 竟 (Cánh) trong 路竟行 (Lục Cánh Hành) còn có âm Hán Việt là Cảnh huhuuuu 
Trước ta tra từ điển thì chỉ thấy âm là Cánh, còn phân vân mãi không biết có nên tự ý đổi thành Cảnh hay k :((( giờ ta sẽ đổi hết lại thành Cảnh nhéeeeee


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện