Nghi Gia Nghi Thất

Chương 2: Em vui là được


trước sau

Advertisement

Tiếng động thật sự không nhỏ.
Trong xe lúc này không bật nhạc, an an tĩnh tĩnh, cho nên sau một tiếng "Đăng" cực kỳ đột ngột này, ngay cả hai người ngồi hàng ghế trước cũng bị dọa cho giật mình.
Biểu cảm trên mặt Tạ Khôn nháy mắt trở nên vô cùng đặc sắc, hai mắt mở lớn, lông mày cũng theo đó nhếch lên, cổ cứng đờ một lúc, sau đó lấy động tác thập phần thong thả quay đầu hai lần.
Một lần là nhìn chàng trai ngồi ghế sau, còn một lần là nhìn Lục Cảnh Hành ngồi bên cạnh.
Người trước tựa hồ không cảm thấy mình vừa làm ra hành động gì kinh thế hãi tục, dường như tiếng "Đăng" vừa xong chưa từng tồn tại, mí mắt rũ xuống, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Người sau thì hoàn toàn khác biệt.
Dù sao thì cũng là em gái của mình, bị đối đãi thô bạo như vậy, làm sao trấn tĩnh được đến mức ấy, Lục Cảnh Hành thả chậm tốc độ xe, cau mày: "Đường Mộ Bạch, cậu muốn chết sao?"
Chàng trai ngồi ghế sau lúc này mới nâng lên mí mắt, đáp một tiếng cho có lệ: "Không muốn."
Giọng anh nhàn nhạt, không hề thấy mình có lỗi.
Đường Mộ Bạch thậm chí còn cảm thấy đây là điều đương nhiên.
Vốn dĩ anh đã mấy ngày không được ngủ đủ giấc, hôm qua lúc ra khỏi phòng thí nghiệm cũng đã hơn 10 giờ, về ký túc xá lại mất thêm hai giờ để viết báo cáo, thật vất vả mới xong chính sự lên giường nằm, tiếng ngáy trong phòng ký túc xá tiếng này nối tiếp tiếng kia cất lên như đang tấu một bản giao hưởng, dưới tình huống chịu đủ mọi loại hành hạ, Đường Mộ Bạch chỉ được ngủ bốn tiếng đồng hồ.
Vừa rồi sau khi lên xe, ngồi bên cạnh là nam hay nữ anh cũng còn chưa nhìn rõ, lấy áo khoác đắp lên người liền muốn ngủ.
Kết quả khó khắn lắm mới gần thiếp đi, một cái đầu không biết từ đâu ra đổ lên người anh, anh làm sao còn phải để ý xem là ai, dù sao trực tiếp đẩy ra là được rồi.
Một cái đẩy này, không cẩn thận một chút liền dùng lực quá mạnh rồi.
Cơn buồn ngủ của Đường Mộ Bạch tan đi một chút, nhướn mày như không có chuyện gì, liếc nhìn sang Lục Dĩ Ngưng bên cạnh vẫn đang nhắm mắt dựa vào cửa sổ xe, "Bạn gái cậu?"
Lục Cảnh Hành nhíu mày càng sâu, "Em gái tôi."
"Ồ."
Vài giây sau, "Hẳn là không đau."
Chàng trai nói rồi lại nhìn sang, khoảng cách giữa cô gái và anh đã được kéo ra thật xa, tóc ngắn xõa ra có chút rối loạn, che đi gần nửa khuôn mặt, không thể thấy rõ hình dạng ngũ quan, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy chóp mũi vừa cao vừa trắng của cô.
Tầm mắt lại hạ xuống, những ngón tay thon dài trắng nõn của cô gái đang nắm lại càng ngày càng chặt.
Khóe miệng Đường Mộ Bạch nhếch lên, ngữ khí thản nhiên còn rất đúng tình hợp lí, "Cậu xem cô ấy cũng đâu có bị đánh thức."
Lục Dĩ Ngưng: "......"
Vốn dĩ không nói còn tốt, lời này vừa rơi xuống, một trận đau nhói giống như nhận được mệnh lệnh nháy mắt tràn ra.
Thậm chí Lục Dĩ Ngưng còn cảm giác như trán mình đã sưng lên to như cái bánh bao rồi.
Tạ Khôn ngồi phía trước còn như không sợ lớn chuyện mà châm lửa quạt gió, "Tiểu Bạch, cậu cũng quá không biết thương hương tiếc ngọc rồi thì phải?"
Nếu đổi lại là anh, đừng nói đến đẩy tiểu học muội xinh đẹp như hoa ra, anh còn ước gì có thể để cô dựa vào, muốn dựa bao lâu liền dựa bấy lâu.
Đường Mộ Bạch liếc anh một cái, không thèm để ý đến.
"Nhưng cũng phải nói," Tạ Khôn thấy anh tỉnh táo không ít liền nhiều lời hơn, "Cậu thế mà lại không biết em gái của A Hành?"
Đường Mộ Bạch hỏi lại: "Cậu nghĩ tôi là cậu?"
Rõ ràng chính mình có xe mà vẫn cứ hai ngày ba lượt đi ké xe của Lục Cảnh Hành, lâu dần, bạn bè người thân của Lục Cảnh Hành không ai là anh không quen biết.
Tạ Khôn bĩu môi, ý đồ cứu vãn một chút, "Cậu không tính xin lỗi sao?"
"Xin lỗi ai," giọng nam dừng lại nửa giây, "Cậu sao?"
"......"
Tạ Khôn nghẹn họng, lúc này mới hậu tri hậu giác phản ứng lại đương sự vẫn chưa tỉnh.
Chàng trai ngồi ghế sau thu hồi tầm mắt, không đợi Tạ Khôn nói tiếp, sau khi kéo áo khoác màu đen lên che khuất cả khuôn mặt, tiếng anh mang theo ý cười không rõ ràng, hiếm khi nói ra lời thô tục.
Hai từ.
Ý tứ giống như "Đồ ngốc", nhưng đương nhiên so với "Đồ ngốc" khó nghe hơn một chút.
Đây là lần thứ hai Đường Mộ Bạch nói hai từ này, ít nhất thì trong ấn tượng của Tạ Khôn là như vậy.
Anh đi nhờ xe của Lục Cảnh Hành cũng là có nguyên nhân của nó.
Anh đương nhiên muốn lái xe của mình hơn là đi nhờ xe của người khác.
Chỉ là khả năng lái xe của Tạ Khôn thật sự không thể dùng ngôn từ để diễn tả, thi bốn bài thi tổng lại mười lần mới qua chưa nói, thi xong rồi cái bằng kia hoàn toàn biến thành đồ trang trí.
Tạ gia không thiếu tiền, Tạ Khôn lấy được bằng lái xe ngày thứ hai, trong nhà lập tức sắm cho anh một siêu xe trăm vạn.
Đường Mộ Bạch rất may mắn được làm người đầu tiên ngồi vào ghế phụ của anh.
Đó là vào một buổi sáng trời xanh nắng ấm, Tạ Khôn hứng thú bừng bừng cầm lấy chìa khóa xe, vì để xứng đôi với chiếc xe của mình, anh thiên khiêu vạn tuyển (*) chọn ra một bộ quần áo rất khoa trương, còn đặc biệt bôi keo vuốt sáp tạo hình đầu tóc, kết quả lúc ngồi vào ghế lái, những gì đã được học toàn bộ bị anh vứt qua cả chín tầng mây.
(*) chọn lựa kỹ càng
Chiếc BMW mui trần màu đỏ dừng trong garage Tạ gia ước chừng vài phút, không biết chuyển hướng, không biết bấm còi, đèn pha cũng không biết bật, dù sao mặc kệ muốn làm gì, chỉ cần anh biết làm cần gạt nước mưa điên cuồng lắc lư là đủ lắm rồi.
7 giờ sáng, bên tai còn có tiếng chim kêu.
Đường Mộ Bạch ngồi cạnh anh ta, tính khí lúc mới dậy ngủ của anh cực kỳ tệ, mặt không biểu cảm phun ra hai từ.
Đó là lần đầu tiên Tạ Khôn nghe thấy anh nói hai từ này.
Đường Mộ Bạch tuy là khó tính, nhưng gia giáo Đường gia lại rất nghiêm khắc, khả năng nói ra lời nói loại này từ miệng anh là cực kỳ thấp.
Chuyện cũ nghĩ lại mà sợ.
Tạ Khôn nặng nề thở dài, bước ra từ trong hồi ức đau khổ, vừa muốn bổ sung một chút cảm tình với Đường Mộ Bạch, quay đầu liền thấy hai người phía sau đều không có chút động tĩnh.
Ngắn ngủ vài phút

Advertisement
đồng hồ, lại đều ngủ mất rồi.
-
Trên trán Lục Dĩ Ngưng thật sự bị nổi lên cái bánh bao, tuy không to nhưng xung quanh đỏ lên một vòng.
Tóc mái bị hất sang một bên, cô trông như một cô bé đáng thương vừa bị bạo lực gia đình.
Đây là suy nghĩ đầu tiên nhảy ra trong đầu Lục Dĩ Ngưng sau khi cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong điện thoại nửa giờ sau đó.
Di chuyển tầm mắt, tên đầu sỏ gây tội bên cạnh vẫn còn đang ngủ say, vẫn chưa biết rằng vài phút trước, Lục Cảnh Hành đã đỗ xe trước cửa một nhà hàng.
Đến nơi rồi, đương sự còn chưa có tỉnh.
Tạ Khôn ở ghế phụ liếc nhìn thời gian, sau đó ho nhẹ một tiếng: "Tiểu Bạch?"
Không phản ứng.
Tạ Khôn lại ho mạnh thêm tiếng nữa: "Tiểu Bạch?"
Vẫn không có phản ứng.
Đối phương dường như ngủ rất sâu, căn bản không nghe thấy tiếng của anh.
Hôm nay là ngày họp lớp của Tạ Khôn và Đường Mộ Bạch, một đường kẹt xe, vốn dĩ thời gian cũng không còn sớm nữa, nếu còn không gọi anh dậy phỏng chừng lát nữa đi vào chắc chắn sẽ bị phạt rượu.
Tạ Khôn tửu lượng không tốt còn tửu phẩm thì cực kỳ kém, tất nhiên không thể để chuyện này xảy ra, nhưng anh lại không dám trực tiếp động thủ, sau khi cân nhắc vài giây, anh liền quay đầu thương lượng với Lục Dĩ Ngưng: "Tiểu học muội, cái kia... có thể giúp anh gọi một chút người bên cạnh em không?"
Lục Dĩ Ngưng: "......."
Tạ Khôn tiếp tục cùng cô làm công tác tư tưởng, "Em yên tâm, tuy rằng tính tình cậu ta không tốt, nhưng sẽ không tức giận với con gái đâu!"
Lục Dĩ Ngưng: "........"
Anh dường như đã quên mất âm thanh cực lớn vừa rồi là từ đầu ai phát ra thì phải.
Lục Dĩ Ngưng sờ sờ mũi, nhìn thẳng vào đôi mắt đáng thương cùng bất lực của Tạ Khôn, lại thật sự không thể mở miệng cự tuyệt, cô cắn răng, vừa muốn đưa tay kéo áo khoác trên người chàng trai, không biết sao tay lại đụng vào máy ảnh đặt ở bên chân.
Dây đeo máy ảnh không cẩn thận bị cô móc phải, nghiêng nghiêng ngả ngả rồi rơi xuống khỏi ghế.
Cũng giống như lúc đầu cô đập vào kính, "Bang" một tiếng.
Lục Dĩ Ngưng cúi đầu, nhìn đến máy ảnh dừng lại cạnh giày cô nửa giây sau đó bất đắc dĩ lăn sang một bên, tầm mắt lại dời sang, máy ảnh vững vàng dừng trên đôi giày trắng không một vết bẩn kia.
Cùng lúc đó, bên cạnh truyền đến tiếng chàng trai hừ nhẹ.
Trong xe mới vừa rồi còn có một chút âm thanh nháy mắt an tĩnh lại, không khí dường như đột nhiên ngưng trệ.
Tay Lục Dĩ Ngưng nháy mắt cứng đờ, cô dùng lực nuốt một ngụm nước bọt, sau đó ngẩng đẩu, mở to mắt nhìn chàng trai bên cạnh duỗi tay đem áo khoác đen kéo xuống.
Động tác rõ ràng rất dứt khoát lưu loát nhưng nhìn từ trong mắt Lục Dĩ Ngưng lại như bị kéo chậm vô số lần.
Khuôn mặt chàng trai dần dần lộ ra, tóc mái trên trán hỗn loạn, mắt đào hoa mị hoặc, sống mũi cao thẳng, xuống chút nữa, môi anh rõ ràng nhấp thành một độ cong không kiên nhẫn.
Bốn mắt nhìn nhau vài giây, Lục Dĩ Ngưng chớp mắt, thái độ nhận sai cực tốt lấy tốc độ rất nhanh xin lỗi: "Xin lỗi học trưởng, tôi không phải cố ý."
Đường Mộ Bạch không đáp lại.
Hai người phía trước vẫn đang trong trạng thái bất ngờ, thấy hai người bọn họ không có động tĩnh cũng đều không chủ động mở miệng nói chuyện.
Trầm mặc khoảng nửa phút sau, Lục Dĩ Ngưng nhìn thấy chàng trai cử động ngón tay.
Người này có một đôi tay rất đẹp, ngón tay trắng nõn sạch sẽ, khớp xương rõ ràng, đến móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng.
Một đôi tay thập phần hợp với thẩm mỹ của cô.
Chỉ là đôi bàn tay này, giây tiếp theo có thể sẽ đem cô ném xuống xe giống như xách gà con vậy.
Lục Dĩ Ngưng ngừng thở, ý nghĩ tông cửa nhảy ra vừa lóe lên liền nhìn thấy chàng trai cúi đầu, cúi xuống nhặt máy ảnh của cô lên đặt lại vị trí cũ, sau đó anh giương mắt qua nhìn chằm chằm cái bánh bao trên trán cô, trên mặt anh vẫn còn vài phần không kiên nhẫn nhưng âm thanh cất lên lại sạch sẽ rõ ràng: "Không sao."
Tuy rằng Đường Mộ Bạch cảm thấy cô chính là cố ý, nhưng anh vẫn hạ thấp khóe miệng, gằn từng chữ một nhẹ giọng nói: "Em vui là được."
Lục Dĩ Ngưng: "........"
Hình như có chỗ nào không đúng lắm.
Chỉ là không đợi Lục Dĩ Ngưng nghĩ ra vấn đề ở chỗ nào, cửa xe bên cạnh bị mở ra, "Đi thôi, Quảng Khôn."
Âm thanh chàng trai sạch sẽ, âm cuối còn nhè nhẹ rơi xuống khẩu âm của người lớn lên ở Bắc Thành, nghe thế nào cũng thấy rất dễ nghe.
Nhưng mà cái tên Quảng Khôn này -------
Lục Dĩ Ngưng sửng sốt một chút, quay đầu nhìn sang Tạ Khôn ở ghế phụ lái đã mở ra cửa xe đang muốn nhân lúc cô còn chưa kịp phản ứng lại mà lặng lẽ chuồn đi, "Là anh sao?"
Tạ Khôn bỗng nhiên có một loại dự cảm không lành.
Chưa đến ba giây, dự cảm liền trở thành hiện thực.
Anh nghe được giọng nữ ôn nhu nhẹ nhàng dừng một chút, "Tạ Quảng Khôn?"
(Ta vừa tìm thử rồi, là một ông chú béo béo, hói đầu, đơn giản mà nói thì là nhân vật phản diện á :))))
Ngữ Khí cô gái nghe thực vô tội, đương nhiên, nếu giờ khắc này anh có thể biến thành kẻ điếc, nghe không ra một tia ý cười dị thường rõ ràng lẫn trong sự vô tội ấy thì càng tốt rồi.
Tạ Khôn: "......."
Anh quyết định muốn giết chết chính bản thân mình nửa giờ trước đã nói câu "Vẫn là học muội tốt".
Bây giờ, ngay lập tức!
------
Tác giải có lời muốn nói:
Quảng Khôn : ta giết bản thân mình.jpg

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện