Nghi Gia Nghi Thất

Chương 1: "Đăng" một tiếng


trước sau

Advertisement

Trời còn chưa sáng, Bắc Thành đã đổ xuống một trận mưa.
Tiếng mưa rơi tí tách tí tách, cùng với sấm chớp nổ vang trời, phiền đến người chẳng thể yên.
Lục Dĩ Ngưng đã bị đánh thức từ mấy tiếng trước, từ lúc rạng sáng khi tia chớp đầu tiên xẹt qua bầu trời đêm, đến tận lúc tiếng mưa hoàn toàn dừng lại.
Cô ngủ vốn không sâu giấc, hơn nữa điều kiện giấc ngủ còn kém đến tồi tệ, lăn qua lộn lại ba tiếng đồng hồ, đợi đến khi cơn mưa cuối cùng cũng tạnh thì lại có tiếng người bên ngoài đi lại nói chuyện tiếp tục vang lên.
Lục Dĩ Ngưng trở mình, lại trở mình.
Âm thanh từ bên ngoài ký túc xá nối tiếp nhau vang lên, cô duỗi tay tìm điện thoại, sau đó bật sáng màn hình.
Thứ bảy ngày 18 tháng 10, 6 giờ 47 phút sáng.
Mây đen vẫn chưa tản ra, bên ngoài một mảng trời xám xịt.
Trên màn hình di động, hơn mười tin nhắn chưa đọc, tất cả đều từ một dãy số xa lạ.
"Dĩ Ngưng, sao em không nghe điện thoại của anh?"
"Anh đến ký túc xá tìm em, chúng ta gặp mặt nói rõ ràng có được không?"
"....... Dĩ Ngưng, em sẽ không làm chuyện gì ngu ngốc chứ?"
Không muốn nghe / Không được / Anh nằm mơ.
Mười mấy tin nhắn, Lục Dĩ Ngưng chỉ xem ba tin mới nhất.
Sau khi âm thầm trả lời anh ta trong lòng, cô đến đánh chữ nhắn lại cũng thấy lãng phí thời gian, mắt không thấy tâm không phiền dứt khoát kéo dãy số này vào black list.
Tính kiên nhẫn của cô cũng không tính là kém, sẽ không dễ gì mà làm loại chuyện như block người khác, đến ngay cả trước đó những trung tâm tiếp thị, tổ chức giảm béo gì đó thường xuyên gọi điện thoại cho cô cũng chưa từng được chiếm một vị trí nhỏ trong danh sách đen, mà hiện tại, hai dãy số thật vinh dự nằm lặng lẽ trong danh sách đen đều đến từ cùng một người đàn ông may mắn.
"Người đàn ông may mắn" kia tên là Bùi Tuyệt, là bạn trai từ ba tháng trước của Lục Dĩ Ngưng.
Bất quá mới ngày hôm qua, Bùi Tuyệt đã trở thành bạn trai cũ của cô.
Câu chuyện này là như nào đây?
Lục Dĩ Ngưng trở mình nằm thẳng trên giường, đôi mắt mở ra rồi nhắm lại, thật không biết nghĩ từ đâu mới được.
Cô nhìn chằm chằm trần nhà trong chốc lát, đến tận khi di động rung lên, có người gọi đến.
Tên người gọi đến : Khương Nại.
Ký túc xá là phòng bốn người, thứ bảy và chủ nhật không có tiết, có hai bạn nữ tối hôm qua đã về nhà, còn một người từ rất sớm đã chuẩn bị tốt ra ngoài cùng bạn trai anh anh em em rồi, hiện tại ký túc xá chỉ còn lại một mình cô, Lục Dĩ Ngưng cũng không cố tình đè nặng giọng nói, lấy điện thoại qua rồi ngồi dậy từ trên giường : "Nại Nại."
"Dậy chưa thế?"
"Vẫn chưa."
"Vẫn chưa?" Âm thanh Khương Nại đầu bên kia điện thoại cao lên một nốt, "Không phải cậu nói hôm nay muốn cùng anh ta đi học sao?"
Do ngủ không đủ giấc, đầu óc Lục Dĩ Ngưng có chút không kịp nhảy số, "Ai cơ?"
"Bạn trai của cậu chứ ai!"
Lục Dĩ Ngưng lúc này mới nhớ ra.
Vốn dĩ hôm nay là ngày kỷ niệm ba tháng cô cùng Bùi Tuyệt ở bên nhau, lén đến phòng học của Bùi Tuyệt rồi cho anh ta một sự ngạc nhiên cũng là chủ ý Khương Nại bày ra cho cô.
Đến nỗi bây giờ ------- cùng anh ta đi học?
Có thời gian làm việc này còn không bằng để cô chụp một bộ ảnh với một cái đầu heo 360 độ không góc chết.
"Không đi," Lục Dĩ Ngưng nhẹ nhẹ nghiến răng: "Chia tay rồi."
Đầu kia điện thoại nháy mắt yên tĩnh lại, nhưng chỉ không quá vài giây sau, tiếng Khương Nại lại cao lên, âm thanh rõ ràng khắc chế một chút hưng phấn: "Từ khi nào?"
"Hôm qua."
Chính xác mà nói, là 5 giờ chiều hôm qua.
Sinh viên năm nhất vừa huấn luyện quân sự xong mấy ngày, còn không tính là chính thức đi học, trùng hợp chiều thứ 6 không có tiết, Lục Dĩ Ngưng ngủ trưa tỉnh dậy, liền phá lệ đến Khoa Y gặp bạn trai mình một chút.
Sở dĩ nói phá lệ, là bởi vì Khoa Y và Khoa Mĩ Thuật thật sự cách nhau khá xa, Lục Dĩ Ngưng không biết lái xe, có thể nhảy lên được xe buýt hay không đều là phải xem vận mệnh, vì thế dù đã nhập học hơn nửa tháng, trừ lúc huấn luyện quân sự phải ra sân thể dục, cô thật sự chưa từng ra khỏi khu dạy học phía Tây, càng không cần nói đến Khoa Y ở tận góc phía Đông của khuôn viên phía Đông.
Lục Dĩ Ngưng cảm thấy mặt trời sắp lặn đến phía Tây rồi, cô đi bộ trong khuôn viên trường hơn nửa giờ, trên đường còn bị lạc một lần, khi đến được tòa nhà giải phẫu của Học viện Y thì đã qua 5 giờ chiều.
Tòa nhà giải phẫu cao sáu tầng, gần cửa ra vào tầng một đặt một cái bàn chờ cao cao, đều màu trắng, giống như một quầy thu ngân được đặt trong trung tâm khách sạn.
Dáng người Lục Dĩ Ngưng không lùn, nhưng khi ngồi xuống vẫn bị cái bàn che mất bảy tám phần.
Đợi trong chốc lát, tiếng mở cửa từ thang máy bên cạnh vang lên, theo sau là tiếng một nhóm nam nữ đang cười nói bước ra, Lục Dĩ Ngưng ngước lên, liếc mắt liền nhìn thấy Bùi Tuyệt một thân quần áo đen giữa một rừng áo thực nghiệm trắng, cùng với cô gái tóc dài đang đứng bên cạnh ôm lấy cánh tay Bùi Tuyệt.
Tuy Lục Dĩ Ngưng và Bùi Tuyệt ở bên nhau chưa lâu, nhưng thời gian quen biết thì lại không ngắn.
Bùi Tuyệt là học trưởng lớn hơn cô hai khóa, từ khi cô mới vào lớp 10 đã trong tối ngoài sáng đối tốt với cô, với cô muốn gì được nấy hỏi gì đáp nấy.
Con gái thật đúng là loài động vật sống bằng cảm tính, lại hay mềm lòng, đặc biệt là Lục Dĩ Ngưng.
Theo thẩm mỹ mà nói, từ đầu đến chân từ trong ra ngoài, Bùi Tuyệt chắc chắn không phải mẫu người mà Lục Dĩ Ngưng thích, nhưng cô chính là mềm lòng trước sự quan tâm tỉ mỉ, hỏi an ân cần của một người dịu dàng như anh ta.
Thời gian lâu dần, đến cục đá ít nhiều cũng sẽ nóng lên.
Mọi chuyện chính là phát sinh vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của Lục Dĩ Ngưng, Bùi Tuyệt biết cô không thích ngày mưa, anh ta đã tặng cô một chiếc ô nhỏ in hình Pikachu chỉ mấy chục tệ, lại chúc thêm mấy câu đại loại như:"Hi vọng về sau đều có thể vì em che mưa chắn gió", "Mong mỗi ngày đều là ngày nắng", giữa một đống những món quà xa xỉ nổi bật hơn hẳn.
Lục Dĩ Ngưng cũng không hiểu vì sao, giống như đầu óc trống rỗng nên đã đồng ý với anh ta.
Mà hiện tại, ở lối vào toàn nhà giải phẫu, mối tình đầu đã tặng cô chiếc ô mong cô một đời đều là ngày nắng, lại đang ở trước mặt mọi người cùng một cô gái khác ôm ôm ấp ấp.
Nói cách khác, cô bị cho đội mũ xanh rồi.
Sắc mặt Lục Dĩ Ngưng trầm xuống, mà cái người làm cô đội nón xanh kia biểu cảm cũng thật bất ngờ.
Đại khái là cảm thấy cô sẽ không thể nào đi hết hơn nửa khuôn viên trường đến Khoa Y tìm anh ta, Bùi Tuyệt đứng hình mất vài giấy mới kịp phản ứng, anh ta đeo một cặp kính không vành, nụ cười trên khuôn mặt văn nhã dần dần biến mất, sắc mặt từ trắng chuyển đỏ rồi lại trắng bệch, biểu tình cổ quái lại quỷ dị.
Không biết là do học y quá vất vả hay do nguyên nhân di truyền, Bùi Tuyệt rõ ràng so với các bạn nam cùng tuổi ít tóc hơn một chút, dưới ánh nắng cuối chiều nhẹ động, cảm giác như chỉ cần một ngọn gió thổi qua, một đầu tóc kia liền sẽ giống như hoa bồ công anh tung bay trong gió.
Lục Dĩ Ngưng khẽ nâng cằm, nhìn chằm chằm tóc anh ta một lúc, bỗng nhiên bật ra tiếng cười, sau đó thu hồi tầm mắt như chưa có việc gì xảy ra, xoay người ra khỏi tòa nhà giải phẫu.
5 phút sau tin nhắn của Bùi Tuyệt ầm ầm gửi đến: "Dĩ Ngưng, em nghe anh giải thích, anh với cô ấy chỉ là bạn học bình thường thôi!"
Lục Dĩ Ngưng không trực tiếp trả lời anh ta, cô tìm một bức ảnh chụp cận cảnh đôi mắt mình vừa chụp mấy ngày trước để nộp bài tập trong album ảnh, hỏi một đằng đáp một nẻo: "Đẹp không?"
Bùi Tuyệt bị vấn đề bất thình lình đến này hỏi đến không hiểu nổi tình hình, sửng sốt mấy vài giây, đột nhiên phản ứng lại đây có thể là cơ hội tốt để anh ta xoay chuyển càn khôn, nhanh chóng gõ hai từ trả lời: "Đẹp!"(*)
*Tiếng Trung là 好看 (2 từ)*
Đúng là rất đẹp.
Đôi mắt của cô gái trong ảnh trắng đen rõ ràng, đuôi mắt hơi cong, vòng cung xinh đẹp, giống như đôi mắt của chú nai con, trong vắt lại thanh triệt.
Lục Dĩ Ngưng: "Nhìn giống như bị mù sao?"
Bùi Tuyệt: "........"
-
Hai người cứ như vậy chi tay.
Ít nhất là Lục Dĩ Ngưng thấy vậy.
Tuy rằng cô không phải rất thích Bùi Tuyệt, loại chuyện như bị người khác cho đội nón xanh này, dù gì cũng sẽ làm người ta cảm thấy phẫn nộ và khó chịu.
Thực ra cũng không phải chưa từng có dấu hiệu gì, ví dụ như từ tuần trước, một bạn học nam đã mấy tháng không liên lạc đột nhiên

Advertisement
gửi tin nhắn cho cô, lại rất đột nhiên nhắc đến cặp sừng trên đỉnh đầu của Cừu Vui Vẻ, thần tượng thời bé mà mọi đứa trẻ đều yêu mến.
Lại ví dụ như, mấy ngày trước lớp trưởng lớp 11 của cô đăng lên vòng bạn bè caption "Mùa xuân sắp đến rồi", ảnh đăng kèm đều là non xanh nước biếc trải dài hết tầm mắt, Lục Dĩ Ngưng ban đầu còn cảm thấy cô ấy không bình thường, lúc sau cùng Khương Nại nói chuyện mới phát hiện ra, bài viết đó để chế độ chỉ mình cô được xem, người khác căn bản không thấy được.
Lại ví dụ tiếp nữa, Khương Nại vốn trước giờ không đồng ý cô cùng Bùi Tuyệt ở bên nhau, đột nhiên hôm qua đưa cho cô cái chủ ý nhìn qua thì lãng mạn nhưng lại ẩn giấu huyền cơ, bảo cô đến lớp học của Bùi Tuyệt cùng anh ta nghe giảng.
.....
Càng nghĩ càng thấy chán.
Lục Dĩ Ngưng tức giận hỏi lại: "Cậu biết từ sớm rồi đúng không?"
"Cũng không phải sớm lắm."
"Vậy thì là từ bao giờ?"
"Mới chỉ nửa tháng trước thôi."
"........"
Nửa tháng trước ------- cô mới cùng Bùi Tuyệt bên nhau bao lâu?
Mặc dù biết bọn họ là giữ mặt mũi cho cô nên mới muốn để cô tự phát hiện, Lục Dĩ Ngưng vẫn cảm thấy cổ họng nghẹn một ngụm khí, cô hít sâu, lại hít sâu, thẳng đến khi biến thành một tiếng thở dài: "Được rồi, hiện tại tất cả mọi người đều đã biết đỉnh đầu tớ xanh rờn một mảnh toàn cỏ là cỏ rồi."
"Thực xin lỗi bảo bối," Khương Nại còn trong lúc lửa cháy đổ thêm dầu, "Nhưng tớ có chút muốn cười."
Ngón tay Lục Dĩ Ngưng đã sắp hạ xuống nút ngắt máy.
Khương Nại quen biết cô mười mấy năm, còn hiểu cô hơn cả ba mẹ ruột, vội vàng nói: "Đừng ngắt đừng ngắt mà....."
Cô ý đồ cứu vãn một chút tình hình: "Cậu xem Bùi Tuyệt cái tên này, nghe thấy liền biết chỉ là một vai phụ, chẳng xứng với cậu chút nào."
*Bùi Tuyệt phiên âm là /péijué/, vai phụ là /pèijiǎo/ giống nhau tí tí á*
Còn không phải sao, Khương Nại Khương Nại, gọi liền giống Chanel, nghe là thấy có tiền.
*Khương Nại là /jiāng nài/, Chanel tiếng trung là /xiāngnài/ đọc gần giống nhau*
Lục Dĩ Ngưng hừ lạnh, dứt khoát cắt đứt cuộc gọi, ném điện thoại về trên giường.
-
Lục Dĩ Ngưng cuối tuần này thật ra vẫn có việc phải làm.
Chẳng qua người khác không phải là về nhà thì cũng là đi chơi cùng bạn trai, cô thì khác, cô là đến nhà cô của cô.
Gọi điện thoại với Khương Nại xong, Lục Dĩ Ngưng cũng chẳng còn thời gian để ngủ lại, chỉnh trang một chút, liền cầm chìa khóa ra khỏi ký túc xá.
Một chiếc ô tô màu đen đã đậu sẵn ở cổng ký túc xá.
Lục Dĩ Ngưng vén lại tóc, thoáng nhìn qua người ngồi ở ghế phụ, đưa tay mở cửa ghế sau rồi ngồi vào, cất tiếng: "Anh."
Trên ghế lái, Lục Cảnh Hành đạp chân ga rồi quay đầu lại nhìn cô: "Tối qua ngủ không ngon à?"
Lục Dĩ Ngưng ngáp một cái.
Lục Cảnh Hành liếc nhìn mái tóc xoăn ngắn xõa ra của cô, không nói tiếp nữa.
Chàng trai trên ghế lái phụ quay đầu lại, cười toe toét với cô, "Hi, tiểu học muội, lâu rồi không gặp."
Người này cô đã gặp qua vài lần, tên là Tạ Khôn, là bạn cùng lớp của Lục Cảnh Hành.
Lục Dĩ Ngưng lại ngáp lần thứ hai, thanh âm càng mỏi mệt hơn, "Chào học trưởng."
Tạ Khôn thở dài: "Vẫn là tiểu học muội tốt hơn nha."
Thanh âm ôn nhu dễ nghe không nói, còn biết kêu anh "Học trưởng".
Không giống người nào đó, mở mồm là hai chữ "Quảng Khôn", Tạ Khôn đau đớn vô cùng nhưng lại không thể phản bác.
Đặt tại mười năm trước, Tạ Khôn cảm thấy tên của mình là Thần Lai Chi Bút (*), anh lúc ấy cảm thấy ba mẹ mình thật sự là nhân tài, có thể đặt cho anh một cái tên như vậy.
(*)Thần Lai Chi Bút (Thành ngữ) hình dung tác phẩm với câu chữ xuất sắc, diễn đạt sinh động, từ quyển《二十年目睹之怪现状》(Eng : Bizarre Happenings Eyewitnessed over Two Decades) (Những chuyện kỳ lạ xảy ra được chứng kiến ​​qua hai thập kỷ) của nhà văn Trung Quốc thời kỳ cuối nhà Thanh Ngô Kiển Nhân (吴沃尧) (Nguồn : Baidu)
Người khác đều gọi anh "Khôn ca Khôn ca", khí phách oai phong bao nhiêu.
Sau này khi 《Tình yêu ở nông thôn》(*) phát sóng, ác mộng của Tạ Khôn từ ấy bắt đầu.
(*) 《乡村爱情》một series phim đã chiếu được 12 kỳ, bắt đầu từ năm 2006 trên đài CCTV, nội dung có thể dễ dàng đoán được từ tên phim, về tình yêu ở nông thôn. Còn sao anh lại bị gọi thành "Quảng Khôn" thì ta cũng không biết đâu :((( hơi vô trách nhiệm một tí nhưng mà ta lười đi tìm hiểu quá :)))
Kể ra đều ra nước mắt.
Tạ Khôn lắc lắc đầu, đang tính nói thêm vài câu với Lục Dĩ Ngưng thì tiếng chuông điện thoại bất chợt vang lên.
Lục Dĩ Ngưng không để ý đến, cô ngồi ở ghế sau cúi đầu nghịch máy ảnh.
Ngón tay mỗi lần ấn xuống, từng bức ảnh lần lượt lướt qua.
Xem được một lúc, cô cảm thấy mình giống như bị ma ám rồi, nếu không tại sao nhìn thấy cái gì cũng đều thấy giống bạn trai cũ ----
Trên mặt chú sóc con mơ hồ có bóng dáng ngũ quan của Bùi Tuyệt.
Quầng thâm quanh mắt gấu trúc cũng giống như cái kính Bùi Tuyệt thời thời khắc khắc đeo kia.
Đến một đám cỏ dại héo vàng cô tùy ý chụp cũng đều vô cùng giống đám tóc đang nhảy múa loạn xạ trên đầu Bùi Tuyệt.
Lục Dĩ Ngưng thở ra một hơi, đóng nắp máy ảnh lại để sang một bên.
Tạ Khôn cũng vừa đúng lúc kết thúc cuộc điện thoại, khuôn mặt nhăn nhó mất vài giây rồi lại giống như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay người lại bò lên lưng ghế, vô cùng tốt bụng nhắc nhở cô: "Tiểu học muội, đợi lát nữa sẽ có một anh trai rất nóng tính đến, em nhớ phải cẩn thận một chút nhé!"
Lục Dĩ Ngưng chớp chớp đôi mắt, thập phần phối hợp mà gật đầu.
Nhưng mà cô chẳng thể đợi được đến lúc anh trai nóng tính kia đến, nhiệt độ trong xe vừa phải, lại thêm giọng độc thoại của Tạ Khôn như có tác dụng thôi miên cực mạnh, cơn buồn ngủ kéo đến, Lục Dĩ Ngưng chống cự một lúc liền tựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi.
Lục Dĩ Ngưng ngủ không sâu lắm.
Trong lúc ngủ cô vẫn mơ hồ cảm giác được có người mở cửa sau xe, tiếng động không lớn lắm, không tới nỗi đánh thức cô.
Mơ mơ hồ hồ qua hơn chục phút, thẳng đến khi cô mất đi ý thức, trước khi hoàn toàn ngủ say thân hình bỗng lệch một cái, đầu liền tựa lên vai người ngồi bên cạnh.
Bả vai đối phương thật cứng, xương khớp nổi lên rõ ràng, rất dễ nhận ra, bả vai này hẳn là thuộc về một chàng trai vừa cao vừa gầy.
Lục Dĩ Ngưng cơ hồ nháy mắt bừng tỉnh, cô không mở mắt nhưng tim lại đập nhanh đến lợi hại.
Một khi đã tỉnh, cái mũi cũng như bắt đầu hoạt động, mùi hương xa lạ mà dễ chịu từ trên người người bên cạnh ập đến, mát lạnh thanh khiết, lại tùy ý lười nhác.
Như là có hòn đá rơi xuống với tốc độ cực nhanh, đập thật mạnh vào tim cô.
Một cảm giác rất kỳ diệu.
Nhịp tim Lục Dĩ Ngưng không thể giữ ở mức bình thường, cô nhắm chặt mắt lại, do dự mất mấy giây giữa tiếp tục giả vờ ngủ và mở mắt ngồi dậy xin lỗi, còn chưa đưa ra được quyết định, đã cảm giác được có một bàn tay nhẹ đặt lên bên trái trán cô.
Một giây, hai giây, ba giây.
Lục Dĩ Ngưng ngừng thở, lúc cô tim sắp nhảy lên đến cổ họng, bàn tay kia nhẹ dùng sức đẩy một cái, thay cô ra quyết định ----
Giây tiếp theo, trán cô và cửa sổ xe không kịp phòng ngừa mà tiếp xúc thân mật.
Thanh thanh thúy thúy, "Đăng" một tiếng.
------------
Tác giả có lời muốn nói:
Đến rồi tiểu lão đệ
Viết theo thứ tự bình thường, tuy rằng là cửu biệt trùng phùng văn, nhưng là giai điệu cũng chỉ nhẹ nhàng thôi.
Đợi lâu rồi, gửi lời chúc mừng năm mới muộn đến các bạn nha, chương đầu khai văn 300 hồng bao.
Ngoài ra : cảm ơn các bạn trên mạng cung cấp cái tên Bùi Tuyệt.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện