Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Xem Cô Là Vỏ Bọc Cho Cả Hai Người Họ


trước sau

Thẩm Thượng Hoà ngồi dậy khỏi giường: “Rõ ràng bà biết …….. rõ ràng bà biết Phồn Tinh và Tô Hằng vừa mới chia tay! Còn Thiên Nhu, nó thích ai không được, cứ nhất thiết phải thích Tô Hằng, hôn phu của mình và em gái của mình cấu kết vớ nhau, bà kêu con bé phải hiểu chuyện sao đây?”“Bà không chỉ không an ủi con bé, cuối cùng còn kêu con bé làm vỏ bọc cho hai người họ, bà ……. bà ……. khụ khụ ……”Thẩm Thượng Hoà rỏ ràng tức không hề nhẹ, càng nói càng kích động, trong lòng càng thương Thẩm Phồn Tinh.“Trái tim của Tô Hằng không ở trên người nó. Hơn nữa, cậu ta sớm muộn sẽ là con rể của nhà họ Thẩm! Phồn Tinh sớm muộn cũng phải đối mặt những chuyện này. Thiên Nhu là em gái của nó, Tô Hằng sẽ là em rể của nó. Sự thật đã định, làm hay không thì sao đây? Tôi là bà của nó, nó cầm lên mà không buông được, tôi giúp nó một tay. Tôi không sợ làm người xấu đâu!”“Bà …….”“Được rồi, ông nghỉ ngơi đi, đừng lo nhiều quá.”Khương Dung Dung mạnh mẽ cắt ngang lời của Thẩm Thượng Hoa, để lại một câu, rồi quay người vén màn đi khỏi!Thẩm Phồn Tinh không ở lại nhà họ Thẩm, mà đi thẳng ra cửa lớn.“Chị, chờ em với.”Giọng dịu dàng của Thẩm Thiên Nhu phía sau, Thẩm Phồn Tinh cũng không hề dừng bước, trực tiếp đi ra cổng sắt.Cửa biệt thự nhà họ Thẩm có một cây phát lộc rất lâu năm.Lúc Thẩm Phồn Tinh đi qua đó, Thẩm Thiên Nhu đuổi kịp cô, trực tiếp đi tới trước mặt cô.Vẻ yếu đuối lúc nãy hoàn toàn biến mất.Cô ta lúc này nhếch môi, vẻ mặt mỉa mai nhìn cô.“Chị, sao lại đi vội vậy làm gì? Không dễ gì mới về nhà một chuyến.”Một chữ “nhà”, cô ta nói thật nặng nề.Thẩm Phồn Tinh hơi nheo đôi mắt, ướt đẫm một chút tia sáng lạnh.“Muốn biết cảm giác cô khoe khoang việc cướp thành quả phải không?”“Chị nói những lời này là sao? Nhà họ Thẩm đang ở đây. Chị muốn về lúc nào thì về, không ai cản chị. Chị yên tâm, dù sao em sẽ không ở lại đây lâu đâu ……”Thẩm Thiên Nhu dừng lại, sau đó lại nhẹ nhàng

mỉm cười.“Qua bữa tiệc thứ sáu này, ba sẽ sắp xếp người nhà và bác trai bác gái Tô cùng ăn một bữa, nhân tiện bàn ngày kết hôn của bọn em. Cho nen sau này chị không cần phải lo cho em lâu đâu, em sẽ gả vào nhà họ Tô, nhà họ Thẩm em không ở lâu đâu ……”Trái tim của Thẩm Phồn Tinh rốt cuộc vẫn bị cứa một nhát.Bàn chuyện kết hôn?À, mới vậy đã không kịp chờ rồi sao?Đúng thật là …….Đúng thật là rất …….Tuy sớm biết cô và Tô Hằng không thể nào, nhưng cô vẫn không thể có cảm giác mình làm được.Tô Hằng, anh ta dù sao cũng từng là người đàn ông cô định phó thác cả đời.Nhưng mặc kệ là vậy, Thẩm Phồn Tinh vẫn tỏ ra lạnh lùng như cũ.Thật sự, không có khó chịu tới vậy.Tình cảm 8 năm, cô biết chắc chắn cần thời gian và quá trình để thích ứng, để dần quên đi.Nhưng cô thật sự ……. không khó chấp nhận như cô tưởng tượng.“Nói lời khoe khoang đủ rồi, có thể tránh đường được không?”Đôi mắt của Thẩm Thiên Nhu trầm xuống, thật sự chán ghét từng biểu hiện và phản ứng của cô.Cô ta không nhúc nhích, Thẩm Phồn Tinh vươn tay đẩy Thẩm Thiên Nhu sang một bên.Thẩm Thiên Nhu loạng choạng và kịp thời giữ lấy thân cây bên cạnh.Cô ta dùng sức cắn răng: “Chị biết bà hôm nay tại sao lại muốn kêu chị đi dự tiệc với em không?”Thẩm Thiên Nhu lại đuổi theo Thẩm Phồn Tinh lần nữa, chắn ngang trước mặt cô.Thẩm Phồn Tinh cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô ta.“Vì quan hệ giữa em và anh Tô Hằng vẫn chưa xác định, cũng không thể phơi bày ra ánh sáng. Cho nên bà mới đề nghị để chị đi, chỉ để tạo thành “tổ hợp ba người”! Lấy danh nghĩa vị hôn thê trên danh nghĩa của người chị này xuất hiện cùng chúng tôi, quan hệ giữa tôi và anh Hằng mói không bị người khác phát hiện!”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!