Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Mọi Chuyện Luôn Có Hướng Phát Triển Tốt


trước sau

Thẩm Phồn Tinh vừa quay người muốn đi, kết quả giọng nói già nua của Khương Dung Dung đột nhiên vang lên.Thẩm Phồn Tinh hơi dừng bước.Cô hơi bất ngờ nhìn sang Khương Dung Dung, lại thấy bà ấy đang ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt đau đớn và thất vọng.Cô bàng hoàng nhớ lại, từng có lúc người bà trước mặt cũng rất yêu thương cô.Nhưng sau đó thì --Lúc vì lợi ích mà đưa lựa chọn ……Có lúc người vụng về ăn nói như cô sẽ dỗ cho bà vui …...Lúc cô cần yên tĩnh và ngoan ngoãn ở một góc nhìn cả nhà họ vui vẻ …...Bọn họ thế nhưng toàn dần dần rời xa cô!Lúc đầu cô chỉ muốn níu kéo tình thân cuối cùng, tới cuối cùng lại khiến bản thân sến thay đổi nhếch nhác như vậy!Thất vọng …...Không ai thất vọng hơn cô.Trước giờ cô chưa từng nghĩ, thế giới này thì ra tình thân và tình yêu đều có thể bị cướp đi …...“Chỉ là các người cảm thấy mà thôi. Tôi càng làm nhiều, cũng là sai. Tôi không làm gì, vẫn là sai. Trong mắt các người, trừ thất vọng ra, e là cũng không có cảm giác khác.”Thẩm Phồn Tinh lạnh lùng nói ra câu này, nhấc chân đi về phía hậu viện.Dựa theo thói quen của ông, chắc ông đang ở hậu viện.Nhìn khoảng sân đơn sơ trước mặt, bước chân của Thẩm Phồn Tinh dần dần chậm lại.Ông nội thờ ơ với chuyện tương lai, không màng danh lợi, không tranh giành, thích hứng mọi hoàn cảnh.Nếu không thì công ty cũng sẽ không phó thác cho bà.So với tính tranh quyền đoạt lợi của bà, coi như là bổ sung qua lại cho ông.Mở cửa ra, trong phòng có người làm đang dọn dẹp, thấy Thẩm Phồn Tinh, nghi ngờ một hồi lâu thì mới hoàn hồn lại.“Cô hai, cô vế rồi à! Ông cụ ngày nào cũng nhắc cô hết đó!”Thẩm Phồn Tinh nhếch môi nhẹ nhàng gật đầu.“Ông đang nghỉ ngơi hả?”“Phồn Tinh à, là Phồn Tinh tơi rồi sao?”Trong phòng truyền ra một giọng nói khàn già nua, nghe có vẻ hơi vội vàng.Thẩm Phồn Tinh quay người vén màn đi vào trong.Thấy ông cụ tóc bạc phơ nằm dựa vào giường, Thẩm Phồn Tinh rũ mắt đi vào.“Ông ơi.” Thẩm Phồn

Tinh đứng bên giường, thấp giọng gọi ông.Thẩm Thượng Hoa ngẩng đầu nhìn Thẩm Phồn Tinh, nhìn dáng người cô nhẹ nhàng lão luyện, tinh thần tràn đầy, ông nhẹ nhàng cười hài lòng.“Đúng là đã lâu không gặp.”Thẩm Phồn Tinh cúi người ngồi xuống, hơi nhếch môi: “Con xin lỗi ông.”Thẩm Thượng Hoa nhẹ nhàng vỗ lên tay cô, thở dài ngao ngán.“Chuyện của con và Tô Hằng, ông nghe nói rồi. Con thử buông bỏ xem sao.”Vẻ mặt của Thẩm Phồn Tinh hiện lên nét cay đắng, cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay khô khốc nhăn nheo của Thẩm Thượng Hoa rồi nhẹ giọng nói.“8 năm giữa con và Tô Hằng, trước giờ chưa từng muốn đi tới bước như ngày hôm nay ……. Anh ta đánh úp con, con không hề phòng bị ……”'Ông biết cảm giác đó không? Nó giống như …… con tưởng anh ta là vùng đất bình yên, nhưng có một ngày con lại đột nhiên ngã vào ……. Còn điều duy nhất con làm được, chính là trong lúc gặp sự cố thì làm sao tránh cho bản thân không ngã thê thảm, bị thương nghiêm trọng.”“Con không cách nào thật sự buông bỏ được. Con là bên bị phản bội. Tha thứ cho con nha ông. Ông ơi, con không cam tâm. Tô Hằng và cả Thẩm Thiên Nhu, con không cách nào tha thứ được!”Hai mắt của Thẩm Phồn Tinh hơi đỏ ửng, cũng chỉ có trước mặt ông cụ, cô mới có thể để lộ sự yếu đuối của mình.Thẩm Thượng Hoa ít khi thấy Thẩm Phồn Tinh vừa bất lực vừa tài năng như vậy, trên mặt cũng thấy đau lòng và tội nghiệp.“Phồn Tinh à, con là đứa trẻ thông minh lại ưu tú. Con đáng có người tốt hơn. Nếu Tô Hằng đã vậy, lựa chọn từ bỏ cậu ta từ sớm là đúng rồi.”Thẩm Phồn Tinh gật đầu: “Con biết rồi.”Thẩm Thượng Hoa hơi gật đầu: “Con đừng đau lòng, Phồn Tinh à, chuyện rồi sẽ có mặt tốt của nó.”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!