Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Tôi Chỉ Đơn Thuần Đưa Em Ra Ngoài Tản Bộ Thôi


trước sau

“Đương nhiên, tôi muốn thứ độc nhất vô nhị mà.”Thẩm Phồn Tinh nhẹ nhàng mỉm cười, yêu cầu này hình như cô nghe qua không ít.Mỗi người trên mỗi phương diện đều muốn có được sự độc nhất vô nhị của mình.Quần áo thì không muốn giống kiểu người khác mặc, trang sức cũng muốn một loại đặc biệt, túi xách cũng liều mạng có cho được mẫu số lượng có hạn.Nhất là mùi vị, hình như mỗi lần trước khi triển khai nghiên cứu, người nào cũng đều muốn một mẫu của riêng mình.Điều này đối với thương nhân và nói thì có hơi mâu thuẫn.Có một gian hàng bên cạnh hồ nước nhân tạo phía trước, hai người đang ngầm hiểu rồi bước về phía đó.“Độc nhất vô nhị à …… Đây thật sự là chuyện theo đuổi của mỗi nhà thiết kế. Trước tiên hãy nói mùi mà anh thích đi.”Càng đến gần gian hàng, có thể thấy sóng gợn lăn tăn trong hồ, dưới ánh đèn mờ ảo.“Mùi tôi thích hả?” Giọng trầm của Bạc Cảnh Xuyên vang lên, ý cười nhàn nhạt tản ra trong đáy mắt của anh.“Tôi thích mùi của em, có tính không?”“......” Thẩm Phồn Tinh nghẹn lời.Đang bước tới gian hàng thì vấp phải bậc thang và lao về phía trước.Da đầu của Thẩm Phồn Tinh ngứa ngáy, một giây sau, người bị kéo vào trong lòng người đàn ông.Ý cười khúc khích trên đỉnh đầu truyền lại: “Anh thích dáng vẻ liều lĩnh của em như vậy, chắc cũng có lúc như vậy thì em mới có thể chủ động ôm anh một cái.”“Còn không phải vì anh đột nhiên nói những lời không có giới hạn hay sao?”Thẩm Phồn Tinh ngồi thẳng eo, giãy giụa thoát khỏi lòng anh, vì có hơi khẩn trương, bị vướng chân của mình, người lùi về sau vài bước, đầu tựa vào những cây cột sơn đỏ sau lưng.Trong quá trình này, cô muốn lấy thứ gì đó theo bản năng để tránh bị đau. Kết quả vội quá nắm lấy cổ áo của Bạc Cảnh Xuyên, thân hình cao lớn của anh bị ép phải nhoài người về phía cô.Cô đánh giá cô phải bị cơ thể tráng kiện của người đàn ông đè lên thịt nát xương tan.Cô nhắm chặt đôi mắt, chuẩn bị đón nhận tai hoạ bất ngờ.Tuy nhiên, một lòng bàn tay to

ấm áp bám vào eo lưng cô. Ngay sau khi lật, cô bị bao quanh bởi hơi ấm với cơ thể bị bóp nghẹt và âm thanh của cơ thể cô đập mạnh vào cây cột.Chuyện trong dự tính vốn không xảy ra, âm thanh vo ve bị bóp nghẹt và tiếng va đập khiến Thẩm Phồn Tinh mở mắt ra.Ngước đầu lên rồi cau mày nhìn người đàn ông, tâm trạng cô tỏ ra khẩn trương.“Anh có sao không?”Bạc Cảnh Xuyên giương khóe môi: “Không sao.”“Nhưng anh …….” Thẩm Phồn Tinh nghiêng mình muốn nhìn vai của anh, cô lúc nãy nghe rõ tiếng va đập rất mạnh.“Không đáng ngại.”Anh cúi đầu nhìn cô, trên mặt cô thật sự lo lắng khiến trái tim anh rung động, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm.Tay trên eo cô hơi dùng sức.“Tôi chỉ đơn thuần muốn đưa em ra ngoài tản bộ thôi.”“Cái gì?” Đầu óc của Thẩm Phồn Tinh mê muội, ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ mặt lo lắng.“Tôi vốn không muốn làm gì với em.” Bạc Cảnh Xuyên giải thích như cũ.“Tôi biết rồi.”Cô không phải cũng chưa nói chuyện khác của anh kia sao?“Lúc bắt đầu là như vậy không sai, nhưng bây giờ hình như có thay đổi rồi.”Bạc Cảnh Xuyên nhìn chằm chằm cô đầy vẻ u ám, giọng nói trầm xuống.“Sao vậy?”Thẩm Phồn Tinh bị anh nhìn đến cả người cảm thấy không thoải mái, định chống vai của anh rồi thoát khỏi, nhưng bàn tay to trên eo lại giam chặt cô trong vòng tay anh.“Lúc nãy tôi gạt em. Sau lưng tôi đau thật đó.” Bạc Cảnh Xuyên tiếp tục nói, một tay nới ra, còn tay kia bóp chặt cằm của cô.“Vì cứu em nên mới bị như vậy, cho nên tôi phải đòi chút thù lao.”Lỗ tai của Thẩm Phồn Tinh đỏ lên, phía sau muốn giãy giụa tránh thoát sự bá đạo nguy hiểm của anh.“Bạc Cảnh Xuyên ……”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!