Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Thật Tốt


trước sau

Ban đầu, hoàn toàn không nghĩ tới phương diện này!Nhưng mà ai ngờ ngày hôm đó, người đàn ông sinh ra đã cao quý chỉ cần ngồi trên ghế giơ tay như chúa tể lại vào trong toilet cầm áo ngực của cô nghiên cứu cả buổi!Cầm quần áo treo lên giá phơi đồ ở ban công, Thẩm Phồn Tinh nhìn chiếc áo ngực vừa mới bị Bạc Cảnh Xuyên cầm ở trong tay, bỗng nhiên có chút bất đắc dĩ đỡ trán.Bảo cô sau này làm thế nào với chiếc áo ngực trước mặt đây?“Rất không tệ đấy.”Trong lúc cô đang buồn bực, sau lưng đột nhiên vọng đến giọng nói thản nhiên của Bạc Cảnh Xuyên.Cô lập tức quay người nhìn anh, thân hình cao ngất của anh đứng phía sau lưng cô. Cô lùi sang bên cạnh một bước, ngửa sườn mặt lên nhìn anh: “Cái gì không tệ?”Bạc Cảnh Xuyên nhìn lướt qua quần áo trên giá phơi đồ, nói bằng vẻ mặt bình thản: “Cup C…”Thẩm Phồn Tinh lập tức trừng hai mắt thật to, vội vàng giơ tay che kín miệng anh.“Anh đừng nói nữa.”Trên khuôn mặt đẹp trai của Bạc Cảnh Xuyên rất bình thản.Gỡ tay Thẩm Phồn Tinh đang bụm miệng anh xuống.Ánh mắt anh lướt qua chiếc áo ngực trên ngực cô, lại rất nghiêm túc thốt ra một câu: “Thật sự…Rất không tệ.”Thẩm Phồn Tinh đỏ mặt, cả khuôn mặt tiếp theo phần cổ dưới áo sơ mi màu lam nhạt cũng hiện đỏ lên, có chút thẹn quá hoá giận ngửa đầu trừng mắt nhìn anh một cái!“Anh còn nói!”Bạc Cảnh Xuyên vẫn nghiêm túc như cũ: “Tôi khen em mà, tôi rất thích.”“…”Thẩm Phồn Tinh cảm thấy như có người châm một mồi lửa trên đầu cô, toàn bộ máu đều dâng lên như bị lửa thiêu đốt vang lên tiếng sùng sục!Cô tức giận vô cùng đưa tay đẩy Bạc Cảnh Xuyên sang một bên, bản thân đi ra khỏi ban công.Lúc Thẩm Phồn Tinh vào toilet rửa tay một lát rồi trở ra, Bạc Cảnh Xuyên đang đứng chờ cô ở cửa.Cô hít vào một hơi, nguy hiểm thật, suýt nữa đã đụng vào anh!“Anh muốn làm gì?”Bạc Cảnh Xuyên nhìn cả người cô từ trên xuống dưới đều trong trạng thái phòng bị anh, nhíu mày hỏi: “Em sợ tôi?”Sắc mặt Thẩm Phồn Tinh hơi ngưng lại một chút rồi lập tức nói: “Tại sao tôi phải sợ anh?”Bạc Cảnh Xuyên nhìn cô đăm đăm, trong lúc vô hình đã vạch trần lời

nói dối của cô.Vẻ mặt Thẩm Phồn Tinh hơi mất tự nhiên, thấp giọng lẩm bẩm: “Ai bảo anh già rồi còn nói mấy lời như thế, còn không cảm thấy xấu hổ…”Tiếng nói rất nhỏ nhưng Bạc Cảnh Xuyên vẫn nghe thấy được.Nhưng nhìn bộ dạng rất để ý của cô, anh không tiếp tục quấn lấy sự việc này nữa.Mà đưa cà vạt trong tay tới.Thẩm Phồn Tinh lướt qua chiếc cà vạt màu đen trong tay anh, cô hít sâu một hơi rồi cầm lấy.Bởi vì cô đứng ở cửa nhà vệ sinh có một bậc thềm nên kéo gần không ít chiều cao với Bạc Cảnh Xuyên, không cần phải nhón chân vì thế thoải mái hơn rất nhiều.Bạc Cảnh Xuyên rũ mắt xuống có thể thấy ngay chóp mũi trơn bóng của Thẩm Phồn Tinh.“Xong rồi!”Chưa tới vài bước, Thẩm Phồn Tinh đã thắt xong cà vạt, sau đí khẽ ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông: “Anh không muốn tự mình thắt cà vạt thật à? Nhỡ có một ngày anh chỉ ở một mình vậy có tiện hơn không?”“Có em.”Thẩm Phồn Tinh nhíu mày: “Tôi không ở chung với anh. Chẳng lẽ, mỗi ngày anh không ngại đường xa mà chạy tới đây để em thắt giúp anh sao?”Bạc Cảnh Xuyên trầm ngâm một lát, khom người ôm Thẩm Phồn Tinh từ trên cửa bậc thang xuống, nhân tiện nói một câu: “Đâu phiền phức lắm đâu.”Nhìn dung mạo bình thản của anh, trong lòng Thẩm Phồn Tinh không kiềm được cảm thấy buồn cười.Trước đây chỉ biết là anh tà mi hấp dẫn người khác muốn chết, thẳng thắn đến mức khiến người khác không kịp ứng phó.Nhưng nào ngờ, cũng có lúc anh rầy rà như vậy“Được rồi, đi làm thôi.”Thẩm Phồn Tinh vừa nói vừa cầm điện thoại bỏ vào trong túi xách, đi đến trước cửa bắt đầu đổi giày.“Tôi đưa em đi”“Ok”Dù sao từ chối dường như cũng vô ích.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!