Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Tôi Tưởng Rằng Tiếng Còi Báo Động Ở Đâu Vang Lên.


trước sau

Cô quay người lại đối mặt với thang máy một lần nữa, nhìn chằm chằm các nút điều khiển thang máy hồi lâu.Kết quả là, những con số trên bảng điều khiển cả buổi vẫn không nhúc nhích, cuối cùng ngay cả dấu hiệu đi xuống cũng biến mất.Thang máy vững vàng dừng ở tầng mười lăm và không di chuyển nữa.Trong lòng cô đầy nghi ngờ, một suy đoán không đáng tin cậy dần dần hình thành trong đầu cô.Đứng nguyên tại chỗ như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm bảng điều khiển thang máy hồi lâu, cuối cùng cúi đầu nhìn măng sét màu bạc lóng lánh trong tay mình, nhíu mày, sau đó xoay người trở về nhà của mình.Mệt mỏi suốt một ngày, sau khi rửa mặt xong, Thẩm Phồn Tinh nặng nề chìm vào giấc ngủ rất nhanh.Một đêm ngủ ngon.Hôm sau vừa rạng sáng, cửa phòng bị gõ vang.Bạc Cảnh Xuyên đứng ở cửa ra vào, nghĩ rằng Thẩm Phồn Tinh không thể ra mở cửa nhanh như vậy, anh rũ mắt xuống sửa sang lại áo sơ mi một cách cẩn thận.Nhưng mà không ngờ, cửa trước mặt mở ra rất nhanh.Anh hơi kinh ngạc nâng mắt lên nhìn người phụ nữ trước mặt đã mặc quần áo chỉnh tề.Tay Thẩm Phồn Tinh nắm lấy khung cửa, trong con ngươi thấm đẫm ý cười khó hiểu, ngửa đầu nhìn anh và chủ động chào hỏi anh.“Chào buổi sáng nè.”Bạc Cảnh Xuyên nhìn cô hai giây, mới gật đầu: “Chào buổi sáng.”Thẩm Phồn Tinh nghiêng người nhường ra vị trí.Thân hình cao lớn của Bạc Cảnh Xuyên cất bước vào trong nhà không chút do dự.“Vào phòng ăn ngồi đi, tôi chuẩn bị xong bữa sáng.”Đến gần phòng ăn, nhìn lướt qua bữa sáng trên bàn. Bạc Cảnh Xuyên rốt cuộc ngẩng đầu nhìn về phía cô, thản nhiên mở miệng: “Hai phần bữa sáng, em biết hôm nay tôi sẽ tới?”Thẩm Phồn Tinh ngồi ở đối diện anh chỉ cười cười, quay đầu thò tay đẩy măng sét kim cương bên cạnh chiếc điện thoại đến trước mặt Bạc Cảnh Xuyên.Đôi mắt màu mực của Bạc Cảnh Xuyên không dừng ở đó mà khẽ chuyển động, ngược lại nhìn lướt qua đôi măng sét khá quen thuộc trong tay Thẩm Phồn Tinh.Thu hồi tầm mắt, anh lặng lẽ cầm đôi đũa bên cạnh và im lặng dùng cơm.Thẩm Phồn Tinh thấy

bộ dạng tránh nặng tìm nhẹ của anh thì không khỏi cười cười.Khẽ lắc đầu, Thầm Phồn Tinh cũng cầm đũa lên, hoàn toàn giữ vững thói quen tốt không nói chuyện lúc ăn và lúc ngủ của cô đến cùng.Sau khi cơm nước xong, Thẩm Phồn Tinh dọn dẹp đi ra thì Bạc Cảnh Xuyên không còn ở trong phòng ăn nữa.Đến gần phòng khách cũng không nhìn thấy người, lúc này cô mới nhớ tới thanh âm nhắc nhở của trục lăn vang lên cách đây không lâu.Trước khi làm bữa sáng cô đã bỏ quần áo cũ vào, ngẫm lại thời gian quả thực đã tới giờ rồi.Lúc cô đi đến nhà vệ sinh, thân hình cao ngất của Bạc Cảnh Xuyên đang đứng trước máy giặt, nghe tiếng động anh quay người lại nhìn Thẩm Phồn Tinh.Con ngươi đen nhánh nhìn về phía cô, khuôn mặt tuấn mỹ sửng sờ trong nháy mắt.“Anh…”Thẩm Phồn Tinh đảo mắt qua nhìn anh lại lướt qua quần áo anh cầm trên tay, một chiếc áo ngực màu tím nhạt bị hai tay anh kéo căng ra tưởng chừng như chỉ nhìn một cái là không sót hình dạng gì!Muốn xấu hổ bao nhiêu thì xấu hổ bấy nhiêu!Trên mặt chợt đỏ ửng, cô vội vàng bước lên đoạt lấy quần áo trong tay anh.Bạc Cảnh Xuyên thu hồi tầm mắt, vẻ mặt có chút muốn khóc.“Tôi tưởng tiếng còi báo động ở đâu vang lên..”“…”Thẩm Phồn Tinh giật giật khoé miệng.Suy nghĩ một lát, thanh âm thông báo của chiếc máy giặt này quả thật có hơi…Nhác liếc nhìn anh, Thẩm Phồn Tinh ôm quần áo vội vàng chạy ra ngoài.Trên thực tế, hầu hết quần áo mà Bạc Cảnh Xuyên chuẩn bị đều không thể tự giặt được. Sáng sớm hôm nay, những đồ nhét bên trong đấy toàn bộ đều là quần áo cá nhân của cô.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!