Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Ừ?


trước sau

“Tại sao?”“Bởi vì chỉ có làm như vậy mới không lộ ra dáng vẻ đáng thương. Ít nhất ở trong mắt mọi người, em không phải người bị vứt bỏ…”Bạc Cảnh Xuyên đột nhiên dừng tay lại, đôi mắt tối đen sáng quắc nhìn vào mắt cô, chờ câu kế tiếp của cô.Thẩm Phồn Tinh nâng mí mắt lên cũng nhìn vào đôi mắt đen của anh, từ từ nói:“Anh đã định trước là người đứng ở trên cao, sự tồn tại của anh trời sinh đều được vạn người dõi theo, cuộc sống gần như hoàn mỹ. Mà chuyện tôi có thể làm vì anh quá ít, chuyện duy nhất có thể làm được chính là không để mình trở thành khuyết điểm trong sinh mệnh của anh…”Con ngươi Bạc Cảnh Xuyên bỗng nhiên co rụt lại, lồng ngực nặng nề run lên, từng tiếng tim đập như đang tuyên truyền giác ngộ, sau đó cơn đau vụn vặt lan tràn dày đặc.Tay anh ôm đầu cô vừa buông lỏng lại siết chặt, còn tay kia đã nặng nề nắm thành nắm đấm.Thì ra sở dĩ cô đồng ý với yêu cầu của Khương Dung Dung, tối nay chịu đựng nhiều nhục nhã và ức hiếp đến vậy, mọi ngấm ngầm chịu đựng thậm chí là phản kích cuối cùng đều là vì anh…Anh ở bên ngoài quan sát nhất cử nhất động của cô, tự cho là đúng cảm thấy mình thật sự nhìn thấu những ngón trò của cô, lựa chọn phối hợp với cô trong im lặng.Anh tưởng rằng xuất hiện tại thời điểm cô cần nhất sẽ mang lại cho cô nhiều sự cứu rỗi.Anh còn không vừa lòng với quyết định tối nay cô tự đưa mình tới cửa cho người khác bắt nạt…Ngay từ đầu, anh ngu quá!“Sao em phải nghĩ như vậy, tôi đâu để ý những điều này…”“Tôi để ý!” Thẩm Phồn Tinh đột nhiên mở miệng: “Bạc Cảnh Xuyên, tôi để ý, tôi không muốn trở thành gánh nặng cho anh, tôi sẽ cố gắng làm tốt hết mình để trở thành người phụ nữ xứng đôi với anh. Vì thế anh cứ bước về phía trước, không cần lo cho em.”Sự nhẫn nhịn trong mắt Bạc Cảnh Xuyên cuối cùng cũng vỡ vụn vào giờ phút này.“Không thể nào!”Một tia sấm sét rơi xuống.Giây tiếp theo, trên môi truyền đến cảm giác đau đớn, Bạc Cảnh Xuyên chợt hôn cô, sức mạnh lớn đến kinh người.Nụ hôn bá đạo không ai sánh được mang theo sự kinh sợ và tức giận, còn

có đau lòng nghiền nát cánh môi cô đau nhức…“Tôi không thể bỏ lại em, em nhớ lấy, sẽ không…’Cổ họng của Thẩm Phồn Tinh chợt dâng lên một trận chua xót nồng nặc, vành mắt nóng lên che phủ tầm nhìn…“Tôi…Tin anh…”Trong cổ họng chua sót nặn ra ba chữ cứng rắn…nặng tựa nghìn cân.Bạc Cảnh Xuyên rướn môi, khẽ hôn lên môi cô“Đưa em về nhà.”“Ừ.”__Đế Hào Hoa Đình.Bạc Cảnh Xuyên đưa Thẩm Phồn Tinh về nhà, đứng ở cửa híp mắt nhìn người phụ nữ đứng ở cửa phòng mỉm cười, nhíu mày.“Đây là…từ chối tôi ở ngoài cửa?”Thẩm Phồn Tinh cười, lấy di động ra quơ quơ trước mặt Bạc Cảnh Xuyên.“Thời gian không còn sớm.”“Tôi không vội.”“Bây giờ đã hơn chín giờ, anh về tới Thịnh Cảnh Trang Viên phỏng chừng cũng hơn mười giờ.”Bạc Cảnh Xuyên im lặng hai giây, đột nhiên mở miệng nói:“Tôi đói bụng.”“…”Nhìn ánh mắt ngờ vực của Thẩm Phồn Tinh, Bạc Cảnh Xuyên bổ sung: “Tôi vừa xuống máy bay đã đi tìm em ngay.”Thẩm Phồn Tinh nhíu đôi mày thanh tú lại, cuối cùng nghiêng người chừa ra chỗ trống.“Vào đi.”Bạc Cảnh Xuyên cười cười, không khách khí chút nào bước vào phòng.__Bạc Cảnh Xuyên đói bụng thật, buổi tối rồi vẫn có thể ăn hai bátSau khi ăn xong, anh cũng không nghĩ sẽ ở lâu.Thẩm Phồn Tinh lộ ra nét mặt mỏi mệt, anh nhìn ra được. Huống chi, anh quả thực đã ngồi máy bay suốt mười mấy giờ.Kéo Thẩm Phồn Tinh tới trước người hôn một cái.“Tôi về đây, em nghỉ ngơi sớm một chút.”“Ừm, tôi tiễn anh.”Mi tâm Bạc Cảnh Xuyên khẽ giật giật, nếu không quan sát kĩ sẽ không thấy: “Không cần.”Anh nói rồi buông cô ra, cầm lấy âu phục bên cạnh xoay người rời đi.Thẩm Phồn Tinh hơi nghi ngờ, cảm thấy có chỗ không đúng lắm, nhưng cũng không quá để ý.Lúc ra cửa vừa vặn nhìn thấy bóng dáng Bạc Cảnh Xuyên bước vào trong thang máy, cô đuổi theo mau, đúng lúc thang máy khép lại.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!