Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Họp Thường Niên (13)


trước sau

Thẩm Thiên Nhu nhẹ nhàng yếu ớt nói chuyện, làm cho khán giả cũng phải suy ngẫm.Ở đây ngoài phóng viên thì cũng có thương nhân. Làm trong giới doanh nhân đều hiểu một đạo lý, đó là làm thế nào để tối đa hóa lợi ích và tối thiểu hóa rủi ro.Thế nên hi sinh là điều không thể tránh khỏi.Quyết định này của chủ tịch Khương cũng chỉ vì lợi ích của công ty, thế nên hình như cũng không có gì đáng trách.Lại nói tiếp, mọi chuyện phát triển đến bước này hình như tất cả đều đang có lợi cho Thẩm đại tiểu thư...Bên dưới mọi người bắt đầu bàn tán, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Phồn Tinh cũng không được tự nhiên.Nhưng Thẩm Phồn Tinh chỉ cười, rồi nhàn nhạt mở miệng."Thứ nhất, tôi không hề mang những tấm ảnh đó đến đây. Thứ hai, cứ coi như tôi đêm vào thì đã sao? Lam Vận là tất cả của Thẩm gia, haizz..."Câu cuối cùng Thẩm Phồn Tinh không nói nữa, chỉ cười khỉnh một tiếng.Tuy nhiên, dưới sân khấu mọi người cười rộ lên."Đúng vậy, những chuyện xấu hổ mà các người làm ra lại không cho người khác phơi bày? Đây là đạo lý gì thế?""Lam Vận là tất cả của Thẩm gia? Nếu như cô không dụ dỗ vị hôn phu của chị gái mình thì cũng sẽ không có trò hề ngày hôm nay! Bây giờ lại oán giận người khác không để ý đến lợi ích công ty? Nực cười!"Sắc mặt Thẩm Thiên Nhu tái đi.Thẩm Phồn Tinh lại cười."Vừa rồi cô nói tất cả những chuyện hôm nay đều là kế hoạch do tôi bày ra, mọi chuyện diễn ra vô cùng suôn sẻ phải không?"Thẩm Phồn Tinh ngừng lại một chút, sau đó mỉm cười gật đầu: "Ừ, tôi cũng thấy mọi thứ diễn ra khá thuận lợi!"Thẩm Thiên Nhu mặt mày buông lỏng: "Chị thừa nhận?"Thẩm Phồn Tinh nâng gương mặt xinh đẹp lên: "Có cái gì mà không thể thừa nhận?""Chị..."Lần này không chỉ Thẩm Thiên Nhu, mà cả Tô Hằng đứng bên cạnh từ đầu đến cuối không nhìn ra mui mừng tức giận cũng quay sang nhìn cô.Nhưng Thẩm Phồn Tinh chỉ chớp chớp mắt, trong mắt toát ra ý cười, gương mặt vẫn lạnh lùng như thế."Xin hỏi, tôi bắt chủ tịch Khương lên sân khấu à? Tôi bắt chủ tịch Khương nói tôi bởi vì

Đinh thiếu gia nên mới hủy hôn ước à? Tôi bắt cô phẫn nỗ lên sân khấu tố cáo tôi phản bội Tô Hằng à? Còn nữa... Tôi bắt hai người thông đồng với nhau lâu như vậy à?".........Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều im lặng.Thẩm Phồn Tinh còn nói thêm: "Mọi chuyện có thể tiến triển thuận lợi như thế này thật sự phải cảm ơn mọi người. Không có kịch bản mà vẫn có thể phối hợp với tôi tốt như vậy."Thẩm Thiên Nhu tái mặt, tức giận cắn chặt môi."ha ha ha...""Đúng là không hổ là một diễn viên giỏi, không có kịch bản mà vẫn diễn xuất tốt như thế!""Sai rồi, chắc chắn là do Thẩm đại tiểu thư có tài làm đạo diễn.""Đây là một kịch bản tuyệt vời. Sau này tôi mà đầu tư vào bộ phim này thì nhất định mời Thẩm đại tiểu thư làm đạo diễn."Thẩm Phồn Tinh mỉm cười, hiếm khi đáp lại: "Vậy cảm ơn ngài trước.""Ha ha ha ha..."Một trận cười vang.Thẩm Thiên Nhu càng thêm xấu hổ.Một lát sau, Thẩm Phồn Tinh thu lại ý cười, nhẹ nhàng nói."Dù thế nào đi nữa, hành động hôm nay của chủ tịch Khương thực sự hiến tôi thất vọng, ớn lạnh. Nghĩ đến chuyện Thẩm gia cũng không quan tâm đến đứa cháu như tôi, đã thế thì cũng xin nhân cơ hội này đoạn tuyệt quan hệ. Dù sao thì bao nhiêu năm trôi qua, các người cũng chưa từng coi tôi là người của Thẩm gia.Mặt khác, hôn sự của tôi và chủ tịch Tô cũng bị hủy bỏ, sau này nam cưới nữ gả không liên quan gì đến nhau. Anh đã muốn vứt bỏ tình cảm yêu đương tám năm, vậy thì tình bạn mười năm tôi cũng không giữ lại nữa. Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nói xin lỗi, vì tôi vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho các người!"


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!