Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Họp Thường Niên (10)


trước sau

Các phóng viên liên tục chụp ảnh màn hình lớn trên sân khấu, cũng như hình ảnh bây giờ của Thẩm Phồn Tinh, Tô Hằng, Thẩm Thiên Nhu và Khương Dung Dung.Bọn họ thậm chí còn không biết phải đặt câu hỏi gì bây giờ, cũng không dám lên tiếng.Bọn họ còn có thể nói gì nữa?Những bức ảnh này đã chứng minh tất cả!Thảo nào Thẩm đại tiểu thư chỉ hỏi một câu về chuyện Đinh thiếu trở về nước rồi không nói thêm gì nữa.Hóa ra là vậy!Các phóng viên đến để xem nào nhiệt cũng không thể chịu được."Không nói đến chuyện mối quan hệ giữa Đinh thiếu và Thẩm đại tiểu thư chưa biết có phải là thật hay không, cứ coi như là thật thì bọn họ nhiều nhất là bắt đầu vào nửa năm trước. Còn hai người kia thì sao, ở bên nhau hơn ba năm rồi mà bây giờ vẫn giả vờ vô tội.""Đúng vậy, bây giờ nghĩ đến chuyện Thẩm Thiên Như vừa rồi xông lên chất vất Thẩm đại tiểu thư quả thực nực cười! Đây là gì? Kẻ trộm hô hào đòi bắt kẻ trộm? Bản thân không biết xấu hổ mà còn đi chỉ trích người khác không biết xấu hổ? Da mặt dày như bức tường!""Cái gì, da mặt cô ta có khi còn dày hơn cả tường ý chứ!"Thẩm Thiên Nhu vẫn còn đang choáng váng, cô ta đang cố sức để bình tĩnh lại, những mấy lời khó nghe dưới sân khấu cứ làm xáo trộn suy nghĩ của cô ta.Không thể nào bình tĩnh được.Thẩm Phồn Tinh nhìn phản ứng của mọi người trong hội trường, mỉm cười hài lòng.Cô vẫn đứng ở chính giữa, hai tay chống bên mép bàn, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền qua micro."Nếu như..."Giọng nói của cô vang lên, mọi người đều nhìn cô.Mái tóc xoăn xõa tên vai, làn da trắng nõn. Gương mặt cô hiện lên ý cười, nhưng không chạm tới đáy mắt.Một đôi mắt như ánh sao, nhưng ánh nhìn lại lãnh đạm lạnh lùng.Ánh sáng chiếu thẳng vào người cô, làm những đường nét trên gương mặt càng thêm cao quý và tươi sáng.Cả

hội trường ồn ào nháy mắt yên tĩnh lại, mọi người chăm chú nhìn cô gái trên sân khấu.Thẩm Phồn Tinh khẽ cười, đôi mắt lạnh lùng chớp chớp, mạnh mẽ nhắm lại, rồi từ từ mở ra.Chỉ một hành động như vậy cũng đã cho thấy được sự bất lực lúc này của cô, và cả nỗi buồn không thể nào che giấu.Thẩm Thiên Nhu nhảy dựng lên.Thẩm Phồn Tinh, cô ta dám diễn trò?Im lặng vài giây, cô cười nhạt, sau đó một lần nữa mở miệng, giọng nói không khiêm tốn cũng không hống hách, thờ ơ và lạnh lùng.“Nếu như mọi người có thể thành thật một chút, giữ mặt mũi cho nhau thì mọi chuyện đã không như vậy giờ...""Tôi đi du học ba năm, các người không quan tâm đến tôi. Tôi về nước ba năm, các người vẫn không quan tâm đến tôi. Cánh cửa nhà họ Thẩm tôi bước vào chưa đến ba lần... Con người không phải cỏ cây, ai có thể không đau lòng chứ. Bà nội, bà vẫn thường nói con luôn luôn là người nhà họ Thẩm, làm gì cũng phải nghĩ cho gia đình. Thế nên ngày hôm nay con đến đây... Mà các người...người nào người nào cũng như thế, coi tôi là một con ngốc sao..."Khương Dung Dung sắc mặt đang tái nhợt, nghe thấy cô nói như vậy thì càng ảm đạm hơn.Thẩm Thiên Nhu giận run người, chắn chặt răng đến chảy máu mà không biết.Câu nói của Thẩm Phồn Tinh nghe có vẻ bình thường nhưng lại có một tầng ý nghĩa khác, mấy phóng viên dưới sân khấu nhanh chóng hiểu ra, các giọng nói giận dữ và khinh thường lần lượt vang lên.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!