Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Nhớ Tôi Không?


trước sau

Vừa nghe Thái Tĩnh Di nói như vậy, Tô Bỉnh Hữu không vui nhếch khóe môi.“Cái này bà cũng tin?”“Thà rằng tin còn hơn là không! Đây chính là phương trượng chùa Linh Di chính miệng nói, hơn nữa lời này đều ứng nghiệm…… Phượng ẩn trong rừng, có sào khó về, trong mệnh có nhiều chông gai, tiểu nhân hãm hại, chính là nói Thiên Nhu, rõ ràng nhà họ Thẩm có hai cô con gãi, nhưng từ nhỏ đã lớn lên bên ngoài, nhiều năm như vậy trải qua những chuyện đó, có cái nào không phải kiếp nạn, còn Phồn Tinh, rõ ràng chính là tiểu nhân kia……Mấu chốt nhất chính là câu‘ cái sau vượt cái trước ’, sau đó không phải Thiên Nhu được đón về nhà họ Thẩm sao?Trời sinh phượng mệnh, phúc lộc thâm hậu, sau này Thiên Nhu sẽ mang đến vinh quang gì cho nhà họ Tô? Ông nghĩ tới không?”“……” Tô Bỉnh Hữu híp mắt lặng im, không nói gì.Cẩn thận ngẫm lại, lời vợ nói cũng có đạo lý.Làm thương nhân, làm thương nhân tục tằng nhất, ít nhiều đều sẽ tin mấy thứ này.Giống như nhà họ Thẩm đều rất tin điều này vậy!Mà lúc này bọn họ đều không nhắc đến, thậm chí không nhớ tới——Năm đó nhà họ Tô suýt chút nữa phá sản, rốt cuộc là ai không cần hồi báo nâng đỡ nhà họ Tô lên lần nữa……—Thẩm Phồn Tinh trở lại hoa đình Đế Hào, vẻ mặt mệt mỏi ngồi lên sô pha.Cô khống chế được nhớ đến sắc mặt và mỗi câu nói của mỗi người cô gặp đêm nay.Càng muốn trốn tránh, càng cảm thấy chán ghét, có thể dễ dàng ảnh hưởng đến tâm trạng và cảm xúc của cô.Cô thở dài một hơi, duỗi tay xoa lông mày, cả phòng an tĩnh.Thật không biết đời trước cô tạo nghiệt gì, hay là thiếu bọn họ cái gì!Bây giờ đều tụ tập lại đòi nợ cô!Một lát sau, cô đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt mang theo vài phần lạnh lẽo.Cô nghiêng người lấy điện thoại trong túi ra, gọi một cuộc điện thoại.Không đến vài giây đã chuyển được, Thẩm Phồn Tinh lạnh nhạt nói:“Chuyện lúc trước tôi bảo anh điều tra thế nào rồi?…… ừ, hiện tại

gửi cho tôi đi!”Thẩm Phồn Tinh vừa cúp điện thoại không bao lâu, di động lại lần nữa vang lên.Nhìn thấy cái tên trên màn hình, khuôn mặt lạnh nhạt của Thẩm Phồn Tinh hiện lên một tia nhu hòa.Cô đưa tay ấn lên màn hình.Khuôn mặt tuấn mỹ vô trù của Bạc Cảnh Xuyên hiện lên trên màn hình nho nhỏ.“Em chưa nghỉ ngơi sao?”Thẩm Phồn Tinh cong khóe môi, co đầu gối lên sô pha, mỉm cười nhìn anh.Bạc Cảnh Xuyên nhìn gương mặt cô một lúc lâu, âm thanh trầm thấp chậm rãi vang lên:“Xảy ra chuyện gì sao?”Thẩm Phồn Tinh dừng một chút: “Cái gì?”Bạc Cảnh Xuyên cũng ngồi dựa vào ghế sô pha, đôi mắt đen lay nhìn thẳng vào cô.“Nhìn em có vẻ không vui.”Thẩm Phồn Tinh hơi giật mình, sau đó trên mặt hiện lên vẻ ấm áp, mỉm cười lắc đầu, giọng nói mềm mại trong trẻo:“Không sao, gần đây phải diều chỉnh công việc, đang thích ứng.”Bạc Cảnh Xuyên cong môi cười, lại hơi i nghiêng đầu, cúi người cầm lấy ly nước trên bàn, đặt bên môi nhấp một ngụm.Trong mắt hiện lên ánh sáng không dễ phát hiện, sau đó nhanh chóng giấu đi.Chỉ nhàn nhạt dặn dò một tiếng:“Chuyện công việc đừng quá miễn cưỡng chính mình.”Thẩm Phồn Tinh gật đầu: “Tôi biết!” Cô dừng một chút, nhìn anh, lại hỏi:“Anh thì sao, công việc có thuận lợi không?”“Vẫn tốt.”“Vậy khi nào anh trở về?”Bạc Cảnh Xuyên cầm ly nước, đôi mắt đen như mực hiện lên ý cười, dần dần lan tràn trên gương mặt tuấn mỹ như ngọc.“Nhớ tôi?”Thẩm Phồn Tinh nhìn chằm chằm mặt anh, có chút hốt hoảng.Gương mặt như họa, nho nhã phong lưu.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!