Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Cái Gọi Là Bữa Liên Hoan Của Gia Đình


trước sau

Mặt mày Thẩm Phồn Tinh trầm trầm, im lặng vài giây rồi đi vào.“Phồn Tinh tới.....”Giọng nói này nghe thế nào cũng cảm thấy có hơi xấu hổ.Thẩm Phồn Tinh khóe miệng cứng ngắc, được giáo dục nên cô không thể khiến mình xem nhẹ hai người đối diện.Người vừa mới nói chuyện với cô, chính là Thái Tĩnh Di, mẹ của Tô Hằng.Trên người bà ta là bộ váy lụa viền hoa màu tím, được bảo trì rất tốt, ngũ quan nhìn qua có thể thấy đây tuyệt đối là một người đẹp bẩm sinh.Mà bên cạnh bà, chính là người đàn ông một thân tây trang, Tô Bỉnh Hữu.Trên mặt trời sinh nghiêm túc, nhưng cũng không ảnh hưởng lắm tới sự đẹp trai của ông ta, ý vị giữa mặt mày rất giống với Tô Hằng.Chuyện tình cảm giữa cô và Tô Hằng dù thế nào, thì nói chung vẫn là chuyện riêng của người trẻ họ.Cô chưa từng có ý muốn đem oán hận trong lòng vì Tô Hằng phản bội mà đẩy lên người hai người họ.Nhưng mà khi gặp lại có hơi xấu hổ, vì sao cố tình lại gặp mặt trong trường hợp như này chứ.Hôm nay Khương Dung Dung nói là bữa tiệc của nhà họ Thẩm.Vì sao lại có hai người lớn bên gia đình nhà họ Tô?Thẩm Phồn Tinh không nóng không lạnh mà nhìn, khiến cho Thái Tĩnh Di có hơi xấu hổ nhìn chồng của mình bên cạnh.Tô Bĩnh Hữu trấn an bà một cái, trên mặt mang theo vài phần bất đắc dĩ.“Người lớn đã chủ động chào đón con, thái độ của con là sao đây?”Ở một bên giọng nói của Thẩm Đức Phàm vang lên, đối mặt với Thẩm Phồn Tinh vừa vào liền đem bầu không khí trở nên gượng gạo thì rất không hài lòng.“Không sao hết, không sao hết.....”Thái Tĩnh Dĩ vội vàng hòa giải, dù sao bà ấy cũng không thật sự chán ghét Thẩm Phồn Tinh, hơn nữa mọi chuyện từ đầu tới cuối đều là nhà họ Tô của họ có lỗi với cô.Thẩm Phồn Tinh không để ý tới Thẩm Đức Phàm, trên thực tế từ đầu tới cuối, cô đều không thèm ngó tới Thẩm Đức Phàm và Dương Lệ Vi chút nào.Thẩm Phồn Tinh tự rót một chén nước cho mình, đặt bên môi uống một ngụm, vừa mới đem ly để lên bàn, ở

cửa liền vang lên một tiếng cười nhẹ.“Ông nội nói rất đúng, em vốn dĩ xinh đẹp, dù mặc khăn lau cũng đẹp.”“Cái gì vậy, em không thèm mặc giẻ lau đâu!”Cái tay nắm ly của Thẩm Phồn Tinh hơi siết chặt, cô đưa lưng về phía cửa, ngay cả cơ thể cũng không hề di chuyển, bộ ghế cao giống như hoàn toàn che giấu được dáng người của cô.Tiếng cười sang sảng của Thẩm Thượng Hoa càng tới gần, trong lòng Thẩm Phồn Tinh càng trống vắng.Cô tự nói với mình, không nên như vậy, Thẩm Thiên Nhu là cháu gái của ông, ông đối xử bình đẳng như vậy là đúng.Nhưng nếu nói, bữa tiệc hôm nay, ông kêu cô tới, vậy cuối cùng ông có nghĩ tới, ở lập trường của cô thì có bao nhiêu là buồn cười không?!Tô Hằng phụ giúp đẩy xe lăn của Thẩm Thượng Hoa, Thẩm Thiên Nhu kéo cánh tay của anh ta, tiếng nói nói cười cười từ cửa truyền vào.“Bác trai bác gái, hai người đã tới rồi? Ngại quá, cháu và Tô Hằng về nhà đón ông nội.”Thẩm Thiên Nhu có lẽ vừa vào cửa liền gặp cha mẹ Tô Hằng, có hơi ngại ngùng mà nói ra nguyên nhân mình tới muộn.Thái Tĩnh Di cười cười, “Không sao mà, cần phải vậy chứ.”Ở phía sau Thẩm Đức Phàm cười nói, “Nhìn xem, còn chưa tới đâu thì tròn mắt đã không có cha mẹ ruột rồi!”“Cha, cha nói gì vậy?”Thẩm Thiên Nhu dậm chân, đỏ bừng mặt hờn dỗi Thẩm Đức Phàm.Thái Tĩnh Di che miệng nở nụ cười, trêu chọc nói:“Đúng vậy, con gái gả chồng như bát nước đổ đi, về sau Thiên Nhu chỉ có thể ở trong ao nước nhà họ Tô chúng tôi thôi, tất nhiên là muốn dỗ dành rồi, người ta đây là có tính trước nha.”“Ha ha, không phải nước, không phải nước, con bé là bảo bối hòn ngọc quý trên tay nhà họ Thẩm.....”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!