Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Tôi Mời Cô Uống Trà.


trước sau

…Sắc mặt Thẩm Phồn Tinh đột nhiên không vui.“Có mọi người lo cho công ty rồi, không tới lượt tôi. Bây giờ không có chuyện gì thì lập tức biến ngay cho tôi!”Thẩm Thiên Nhu vô cùng tức giận nhưng chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.“Chị à, dù thế nào đi nữa em vẫn mong chị sẽ đến. Nói cho cùng thì chúng ta cũng là người một nhà…”“Hôm nay cô tới đây là quyết tâm để tôi chán ghét cô phải không?”Thẩm Phồn Tinh ném chiếc đũa trên tay xuống bàn một cái “cạch”, thu hút được rất nhiều sự chú ý của nhiều người trong nhà hàng.Thẩm Thiên Nhu run rẩy dựa người vào lòng của Tô Hằng.Tô Hằng ngay lập tức bước tới đứng trước Thẩm Thiên Nhu, bảo vệ cô sau lưng trong tư thế an toàn.Anh ta không nói gì, nhưng ánh mắt đã khiến Thẩm Phồn Tinh chán ghét.Nhìn ánh mắt của Thẩm Thiên Nhu giống như một nàng bạch tuyết, sau đó nhìn cô như một mụ phù thủy xấu xa đang làm điều ác vậy.Đôi mắt phòng thủ ấy dường như cô đã từng thấy từ rất lâu về trước!“Thiên Nhu, chúng ta đi trước.”Tô Hằng biết Thẩm Phồn Tinh đang tức giận, họ mà ở lại đây sẽ càng khiến cô tức hơn. Không làm được gì mà còn mất mặt.Thẩm Thiên Nhu cắn môi nhìn bộ đồ đắt tiền mà Thẩm Phồn Tinh đang mặc, không có nhãn hiệu, cô ta nhíu mày, đợi Tô Hằng đi xa hơn, lập tức lấy tách trà đến trước mặt Thẩm Phồn Tinh đổ hết lên người cô.Kết quả, một bàn tay của đối phương vươn tới cầm lấy tách trà trước, đồng thời nắm lấy cổ tay cô ta.Tô Hằng đột nhiên cảm thấy có cảm giác hơi nóng ở dưới chân, nhìn xuống thấy Hứa Thanh Trì cầm một tách trà rỗng, cắn môi kinh ngạc nhìn anh ta: “Ôi, thật ngại quá, tôi không có cố ý.”“Cô…”Tô Hằng nhíu mày, bộ dạng này của Hứa Thanh Tri rõ ràng là cố ý.Khuôn mặt Hứa Thanh Tri đột nhiên lạnh lùng đi, cô ấy đứng dậy khỏi vị trí của

mình: “Sao thế? Anh không tin à?” Hứa Thanh Tri cười nhạo nhìn Thẩm Phồn Tinh: “Kỳ lạ thật đấy, tôi nghĩ là tôi đã diễn giống như Thẩm Thiên Nhu rồi, tại sao kết quả lại khác biệt lớn như vậy chưd?”Thẩm Phồn Tinh nhìn anh ta đầy vẻ chế nhạo, không nói gì, chỉ là cô nắm cổ tay Thẩm Thiên Nhu càng ngày càng chặt.Sắc mặt Thẩm Thiên Nhu tái nhợt, cô ta cảm thấy tay mình sắp bị bóp nát tới nơi rồi.“Đau quá….” Cô ta càng giãy giụa thì càng đau, Thẩm Phồn Tinh nắm chặt hơn, cô ta không nhịn được hét lên.Tô Hằng quay lại nhìn thấy cảnh này, chân mày càng nhíu chặt hơn: “Phồn Tinh, em làm gì vậy?”Thẩm Phồn Tinh liếc nhìn anh ta một cái, cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt, cầm chén trà lên chậm rãi rót một chén.“Không biết em gái muốn làm gì mà lại duỗi tay ra? Nếu khát, ở nhà hàng này không thiếu nước đâu.”Tô Hằng nhận ra người đang không ngừng đưa tay ra kia là Thẩm Thiên Nhu.Anh ta quay đầu lại liếc Thẩm Thiên Nhu một cái, đôi mắt sâu thẳm.Thẩm Thiên Nhu cảm giác như lòng mình thắt lại, nhanh chóng nói: “Em…em khát, em…..”“Nói sớm không phải tốt hơn sao?” Thẩm Phồn Tinh vừa nói xong, cầm lấy tách trà, ánh mắt như lưỡi dao nhìn chằm chằm vào cô ta.“Phồn Tinh!”Tô Hằng nhíu mày, anh ta đã thấy Thẩm Phồn Tinh tạt nước hai lần rồi, liệu lần này có bắn tung tóe nữa hay không chứ?“Tôi mời cô uống trà.”Thẩm Phồn Tinh phớt lờ Tô Hằng, trực tiếp nâng tay của mình lên, đưa tách trà lên miệng của Thẩm Thiên Nhu…


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!