Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Bà Cậu Đến Rồi!


trước sau

Trong nhà vệ sinh, Thẩm Phồn Tinh đứng trước bồn rửa mặt, hai tay để dưới vòi nước, mặc cho nước lạnh chảy qua giữa các ngón tay.Cô siết chặt tay, nước cũng theo đó, lượn khỏi những ngón tay siết lại của cô.Cô lặng lẽ cười, cô không thể bắt được, thì thôi!Thở dài một hơi, rồi từ tốn lau hết rượu dính lên người.Ra khỏi nhà vệ sinh, cảm giác như có một cơn gió lướt qua. Cô dừng lại, quay đầu nhìn xung quanh, chợt phát hiện ra một sân thượng cách hành lang không xa.So với yến tiệc ồn ào, cô muốn qua bên đó, hít thở không khí hơn.Cơn gió nhẹ thổi qua, có chút se lạnh.Tối nay, cô mang một chiếc váy đơn giản mà nhã nhặn, nhưng vẫn khéo léo tôn lên dáng vẻ khôn khéo và đầy khả ái. Cơ thể mảnh mai, eo nhỏ, vai thon, tỷ lệ cơ thể rất cân xứng.Đôi mắt không hiện lên nhiều cảm xúc, cô chỉ lặng lẽ đứng đó, nhưng hiện rõ sự hờ hững và thanh cao.Nhẹ như gió.“Phồn Tinh!”Âm thanh quen thuộc vang lên từ phía sau, Thẩm Phồn Tinh khẽ nhíu đôi chân mày, quay người nhìn Tô Hằng đút hai tay vào túi quần, đứng đó nhìn cô với vẻ mặt phức tạp.Khuôn mặt vốn không nhiều biểu cảm của cô lập tức lạnh đi, cô nhìn xung quanh rồi rũ mắt, muốn bỏ đi.“Phồn Tinh à!”Có vẻ anh ta muốn tìm cô, thấy cô muốn đi, anh ta bước lên trước mấy bước chắn đường.Khoảng cách giữa hai người khá gần, anh ta có thể ngửi được mùi thơm dìu dịu từ cô.Thẩm Phồn Tinh dừng bước, rồi lùi về phía sau hai bước, dửng dưng ngước nhìn anh ta.“À, anh đang thay người anh yêu tính sổ với tôi?”Tô Hằng lắc đầu, vẻ mặt buồn bã. Khi nghe thấy giọng nói vô cảm của Thẩm Phồn Tinh, trong lòng anh ta dâng lên một cảm giác hoang vắng khó tả thành lời."Không! Anh biết, lần này không phải lỗi của em!"Thẩm Phồn Tinh cười khinh khỉnh!Không phải lần

này, vậy trước đây thì phải?“Vậy anh muốn gì?”“Anh...anh từng hứa với Thiên Nhu, tối này sẽ đấu giá dành cho cô ấy, nhưng... anh không ngờ là em!”"Đủ rồi Tô Hằng! Không ngờ lại là tôi? Chẳng phải khi biết đó là tôi thì cuối cùng anh vẫn chọn cô ta à? Tôi chưa từng hy vọng anh đấu giá bất kì cái gì cho tôi, có thể tôi không nghĩ tới, nhưng không ngờ, anh và cô ta, danh bất chính, ngôn bất thuận! Còn dám công khai thể hiện tình cảm của mình trong dịp này...!"Giọng nói của cô từ tốn, nhưng dửng dưng, trong mắt không hề xuất hiện một chút tình cảm nào, giống như một dòng nước yên ả.Nhưng càng như vậy, Tô Hoành càng cảm thấy như thế khiến anh ta khó chịu hơn là cô chế nhạo anh ta."Anh... thay mặt Thiên Nhu xin lỗi em!""Không! Tôi không chấp nhận!"Thẩm Phồn Tinh hờ hững liếc nhìn anh ta, rồi hờ hững lướt qua.---Lúc Thẩm Phồn Tinh trở lại sảnh tiệc, khuôn mặt Hứa Thanh Tri xấu tệ!"Mặt cậu sao vậy hả?"Hứa Thanh Tri liếc mắt về một phía không xa, "Bà nội cậu giá lâm kìa!"Thẩm Phồn Tinh nhìn về phía đó, hơi nhăn trán, Khương Dung Dung cũng tình cờ nhìn về phía cô.Sau đó, Khương Dung Dung cầm ly rượu, bước chân thong thả đi về phía cô.Bà nhìn từ trên xuống dưới, trong đôi mắt đầy sắc bén ấy, lướt qua một chút nhẹ nhàng."Không tệ!"Cô nhìn bà, sau đó liếc nhìn người đàn ông bên cạnh Khương Dung Dung.Nhân đó, Khương Dung Dung giới thiệu, "Đây là cậu Đinh Hạo, cậu chủ nhà Hằng Đỉnh!""Cậu Đinh, đây là cháu gái tôi, Thẩm Phồn Tinh! Phồn Tinh, chào cậu Đinh đi!"


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!