Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

. Tôi Học Thuộc Rồi


trước sau

Lời nói của Thẩm Phồn Tinh khiến Thẩm Thiên Nhu tái mặt, cô ta khẽ cắn môi.“Chị, những lời em nói đều là chân thành, hôm nay chị thật sự rất đẹp, ai cũng nghĩ như vậy.”Khóe môi Thẩm Phồn Tinh mang theo ý giễu cợt.“Phồn Tinh, Thiên Nhu không có ác ý, những gì cô ấy nói cũng không phải là giả dối, hôm nay em quả thực rất đẹp.”Thẩm Phồn Tinh chậm rãi ngước mắt, lạnh lùng liếc nhìn Tô Hằng.Ánh mắt tàn nhẫn ấy khiến trái tim Tô Hằng hơi chùng xuống.“Cô ta có ác ý hay không tôi tự biết, anh cho rằng không có... anh cao hứng thì tốt thôi. Cô ta nói thật hay giả tôi không cần biết, anh tin như vậy thì được thôi... anh vui vẻ là được rồi. Hôm nay tôi xấu hay đẹp, cô ta, và cả anh đều không đủ tư cách để đánh giá.”Lời nói của Thẩm Phồn Tinh dường như không có khẽ hở, nhưng trên thực tế lại chứa đầy sự tàn nhẫn và mỉa mai.Thẩm Thiên Nhu hít một hơi thật sâu, sau đó lấy một ly rượu vang đỏ từ khay do người phục vụ bên cạnh bưng ra và đi đến trước mặt Thẩm Phồn Tinh.“Dù sao thì bài khiêu vũ mở màn trị giá 100 triệu của chị tối nay thực sự khiến người ta kinh diễm. Đáng để chúc mừng, em nâng ly chúc mừng chị!”Thẩm Phồn Tinh nhìn ly rượu được đưa đến trước mặt, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt.Cô ngẩng đầu lên và liếc nhìn Tô Hằng, nhưng phát hiện ra rằng Tô Hằng đang nhìn cô đầy mong đợi.Sau đó, cô gật đầu, nhấc ly rượu lên rồi từ từ vươn người về phía ly rượu của Thẩm Thiên Nhu.“Sạt…” Tiếng đồ thủy tinh cọ vào nhau.Khi ly rượu của Thẩm Phồn Tinh được đưa đến, ly rượu trong tay Thẩm Thiên Nhu hơi nghiêng, trực tiếp va chạm với nhau, văng lên váy của Thẩm Phồn Tinh.“Phồn Tinh, cẩn thận!”Hứa Thanh Tri ở bên cạnh sao lại nhìn không ra cơ chứ, cô ấy nhanh chóng hét lên khi nhận thấy

hành động của Thẩm Thiên Nhu.Thẩm Phồn Tinh vừa cười lạnh, vừa giơ tay kia lên, đánh vào tay Thẩm Thiên Nhu một cái “bang”, ly rượu đỏ bị cô hất sang một bên.Chiếc ly bay xa hơn một mét, vỡ tan.Chất lỏng màu đỏ đổ xuống sàn nhà sáng bóng, màu đỏ như máu.Mọi người lần lượt nhìn qua đây.Thẩm Thiên Nhu nắm lấy bàn tay bị Thẩm Phồn Tinh đánh đau, cắn chặt môi và nhìn cô với vẻ mặt yếu ớt đau khổ.“Chị, chị...”“Sao chị lại làm vậy? Tại sao chị lại đánh em? Tại sao chị lại làm đổ ly rượu của em xuống đất? Em thực sự chỉ muốn chúc mừng chị thôi mà, tại sao chị luôn đối xử với em như vậy? Em rất buồn…. Thẩm Thiên Nhu, trăm bài như một, tôi học thuộc rồi.”Thẩm Thiên Nhu sững sờ nhìn Thẩm Phồn Tinh, nhìn cô cắt ngang lời nói của cô ta, rồi lại nói ra gần như chính xác những gì cô ta định nói.Thẩm Phồn Tinh cười lạnh, nhìn Tô Hằng, người đang mang sắc mặt khó coi đứng bên cạnh Thẩm Thiên Nhu, càng mỉa mai sâu cay.“Ngoài những thủ đoạn như thế này cô còn gì khác không? Muốn chiếm đoạt cái gì thì chiếm đoạt cái đó, không chiếm được thì đạp đổ. Thứ cô không có được thì cô cũng không cho người khác có được sao! Tối nay tôi mở màn khiêu vũ thì cô phải làm hỏng váy của tôi sao? Thẩm Thiên Nhu, thử nghĩ xem cô đã dùng mấy trò như thế này bao nhiêu lần rồi?”Nghe những lời của Thẩm Phồn Tinh, Thẩm Thiên Nhu vội lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.“Không, em không phải…”‘Ừ, tôi biết rồi, cô không cố ý.”Thẩm Phồn Tinh một lần nữa cướp lời, Thẩm Thiên Nhu sắc mặt tái nhợt, co vai lại, vẻ mặt buồn bã đau khổ.


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!