Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

. Ngưỡng Mộ Nên Mới Muốn Chiếm Tất Cả Cho Riêng Mình


trước sau

Bạc Cảnh Xuyên đêm nay là nhân vật chính, nên đương nhiên có một số thứ cần chuẩn bị.Hơn nữa, có một số anh em ở tầng dưới còn bị anh gạt sang một bên ...Sau khi Thẩm Phồn Tinh gật đầu nhẹ, anh cong môi hài lòng trước khi quay người rời đi.Sau khi Bạc Cảnh Xuyên rời đi, Hứa Thanh Tri lập tức đi đến, đưa cho cô một ly sâm panh.“Được đó Thẩm Phồn Tinh, gặp được người đàn ông tuyệt vời như vậy ở đâu vậy hả? Tối nay cậu thật là hãnh diện đấy.”Thẩm Phồn Tinh bước sang một bên, nhường chỗ cho những người bắt đầu khiêu vũ.“Thực ra... cũng chỉ là bèo nước gặp nhau thôi.”Chỉ là tình cờ gặp gỡ trong bệnh viện, không ngờ chỉ vài ngày sau, hai người lại vô tình đi đến tình cảnh này.“Không thể đơn giản như vậy được!” Hứa Thanh Tri phân trần nói, sau đó nhìn Thẩm Phồn Tinh với đôi mắt bất lực, vươn tay kéo cô sang một bên.“Tuy rằng trước đây tớ đã nói với cậu với thái độ tức giận, nhưng cũng không phải là không hợp lý. Hôm nay tớ nhìn thấy Thẩm Thiên Nhu và Tô Hằng, chỉ muốn xông lên xé xác bọn họ! Cho dù cậu chia tay với Tô Hằng thì cũng không nghĩ bọn họ lại kinh tởm như vậy. Hơn nữa, sau này họ sẽ đính hôn và kết hôn…”“Phồn Tinh, nếu có thể, hãy nhanh chóng ổn định bản thân trước, không chỉ để làm họ bực mình, mà còn hi vọng rằng cậu có thể chuyển hướng sự chú ý đi và ngừng phân tâm về họ.”“...”“Tớ thấy vị tiên sinh 100 triệu vừa rồi rất được, anh ta thích cậu.”Thẩm Phồn Tinh ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Bọn tớ mới gặp nhau được mấy ngày, đây là lần đầu tiên cậu gặp anh ấy! Cậu... dựa vào đâu có thể nói rằng anh ấy thích tớ chứ?”Hứa Thanh Tri thở dài bất lực: “Ánh mắt anh ta nhìn cậu rõ ràng khác với khi nhìn người khác, anh ta che chở cho cậu, muốn gần gũi với cậu, đơn giản nhất là nhìn thấy cậu thì anh ta liền mim cười…”“Mỉm

cười?”“Đúng vậy, vừa nhìn thấy cậu thì liền mỉm cười, nếu không phải kẻ ngốc thì chính là yêu thương cậu còn gì.”Thẩm Phồn Tinh im lặng ...Vừa nhìn thấy cậu thì liền mỉm cười, nếu không phải kẻ ngốc thì chính là yêu thương cậu…Yêu thương?Vẫn là một điều rất xa vời.Trong lúc cô đang suy nghĩ, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.“Chị…”Thẩm Phồn Tinh bất giác cau mày.Cô nhìn lên và thấy Thẩm Thiên Nhu cùng Tô Hằng đã đứng trước mặt.“Thẩm Thiên Nhu, cô đừng có luôn luôn như âm hồn không tan như vậy được không?”Hứa Thanh Tri trợn to hai mắt một cách cực kỳ khó coi, hai người này thật sự rất kinh tởm!“Em ... em chỉ muốn chào chị gái?”Thẩm Thiên Nhu cắn môi, vẻ mặt yếu ớt và đau khổ.“Cô…”“Hứa Thanh Tri, Thiên Nhu và Phồn Tinh dù sao cũng là chị em gái! Cô đừng quá quan tâm đến chuyện giữa hai người họ được không?” Tô Hằng đứng sang một bên bất lực nói.“Vậy thì anh là cái thứ gì? Là vị hôn phu của Phồn Tinh, hay là nhân tình của Thẩm Thiên Nhu?”“Thanh Tri, đừng nói nhảm, tớ không có vị hôn phu.” Thẩm Phồn Tinh giơ tay lên uống một ngụm rượu, giọng nói lãnh đạm như nước, trên mặt không có một tia ấm áp.Tô Hằng dừng lại, sau đó ngẩng đầu nhìn Thẩm Phồn Tinh, khuôn mặt tuấn tú phức tạp.“Xin lỗi. Anh ta ... quả thật không xứng!” Hứa Thanh Tri chế nhạo, ánh mắt nhìn Tô Hằng đầy vẻ khinh thường.Tô Hằng ánh mắt hung ác tức giận, nhưng anh ta không có cách nào để đi so đo với phụ nữ!“Chị, hôm nay chị thật sự rất đẹp... em... em luôn luôn ngưỡng mộ chị.”Thẩm Phồn Tinh cong môi cười mỉa mai: “Chà, tôi cũng biết. Nếu cô không ngưỡng mộ thì tại sao lại đi chiếm tất cả cho riêng mình cơ chứ?”---


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!