Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Cô Nên Cảm Thấy May Mắn


trước sau

Xét về mặt thực lực về tìm con đường chết, anh hiện tại tận đáy lòng phục sát đất người phụ nữ không biết trời cao đất dày này rồi!Hội trường vốn đang yên tĩnh, tiếng nói của Lâm Phỉ Phỉ mang theo run rẩy, không phải sắc bén lắm, nhưng vẫn truyền khắp toàn bộ sảnh tiệc.Người xung quanh bắt đầu xầm xì to nhỏ.“Có chuyện gì xảy ra thế nhỉ?”“Dù sao thanh danh không tốt lắm, nghe nói cô ta lúc trước bị đuổi khỏi trường vì sao chép ý tưởng của người khác đó, còn có ở buổi thi đấu dương cầm, người phụ nữ kia còn ngang nhiên dụ dỗ ban giám khảo nữa cơ……”“A?! Trời ạ, nhìn cô ta rất tao nhã đoan trang, không nghĩ tới là loại người như vậy……”Tuy nói những người có mặt ở đây đều là người Bình Thành, nhưng là cũng chỉ là một bộ phận nhỏ, phần lớn đều đến từ thành phố khác hoặc là quốc gia khác, đối với tin đồn của Thẩm Phồn Tinh, kỳ thật phần lớn những người đó đều không rõ lắm.Vừa nãy trong buổi đấu giá, cũng chỉ là nghe nói cô là một phụ nữ hư hỏng mà thôi.Tuy rằng không có chứng cứ, nhưng nhiều người cảm thấy như vậy thì chính là như vậy rồi, bọn họ cũng lười đi tìm hiểu.Dù sao chính là phụ nữ hư hỏng.Không nghĩ tới, thế nhưng là loại phụ nữ hư hỏng không ai bằng như vậy!Thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong!Cái loại từ ngữ xấu xa này chỉ cần truyền ra ngoài tí xíu thôi là có sức ảnh hưởng rất lớn, giọng nói thì thầm bàn tán càng lúc càng lớn.Sắc mặt Thẩm Phồn Tinh rốt cuộc bắt đầu tái đi, cô cảm thấy cả người từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài lạnh như băng.Anh lẳng lặng đứng ở nơi đó, tay buông thõng bên người, thậm chí sức nắm chặt nó anh cũng không có.Nhìn Thẩm Phồn Tinh ở trước mặt người đàn ông đó cuối cùng cũng lộ ra bộ dạng chật vật, Lâm Phỉ Phỉ đắc ý mà cong khóe môi.“Cho nên xin hỏi ngài, ngài xác định còn muốn tiếp tục vì một người phụ nữ như vậy mà tiếp tục đấu giá sao? Một tỷ? Ngài hỏi bản thân cô ta một chút đi, cô ta mà cũng xứng với cái giá được đưa ra đó sao?”“Thì ra là như thế này.”Gương mặt anh tuấn của Bạc Cảnh Xuyên lạnh lùng và tối lại, con ngươi của anh không có chút ấm áp nào, môi mỏng của anh khẽ mở rồi khép lại, môi mỏng cong lên nhìn vào có cảm giác vô cùng lạnh lùng.Trái tim của Thẩm Phồn Tinh run lên từng nhịp, đôi tay nắm chặt.Cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía tấm màn mỏng, một đôi mắt sáng như ánh sao khẽ nhìn qua lại dưới

ánh đèn, đôi môi lấp lánh như ánh kim cương khẽ mở, nhưng lại không nói ra một chữ nào.Nghe được Bạc Cảnh Xuyên đáp lại, trong lòng Lâm Phỉ Phỉ đột nhiên vui vẻ, gật gật đầu, cằm cô ta nâng lên, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Phồn Tinh tràn ngập khinh thường và đắc ý.“Đúng vậy! Cô ta chính là người phụ nữ như vậy!”“Bốp” một tiếng, trên má Lâm Phỉ Phỉ bất ngờ nhận một cái tát bỏng rát cả khuôn mặt!Xung quanh mọi người đều kinh ngạc!Lâm Phỉ Phỉ ngây người nửa ngày, chỉ cảm thấy má trái ngứa ran và tiếp theo là đau và bỏng rát.Cô ta phản ứng lại, trừng đôi mắt nhìn người phụ nữ đối diện!“Cô dám đánh tôi?!”Hứa Thanh Trí nắm cổ tay của chính mình, nhẹ nhàng lắc lắc cổ tay vì đánh mà đang đau nhức, lúc sau nâng con ngươi, lạnh lùng mà nhìn chằm chằm cô ta.“Đánh người khác mười phần thì bản thân mình cũng thương tổn năm phần, mà đánh loại người thô lỗ như cô thì cũng chẳng đem lại lợi ích gì cho tôi cả, tôi từ trước đến nay chẳng bao giờ làm mấy cái chuyện này bao giờ! Nhưng là Lâm Phỉ Phỉ, cô cũng coi như là có bản lĩnh đó, vậy mà làm cho bản tiểu thư vì cô mà phá lệ một lần!”“Cô……” Lâm Phỉ Phỉ duỗi tay che lại gương mặt vừa đau vừa sưng của mình, trong lòng sắp tức giận muốn bốc khói!Trong nháy mắt, cô ta thật muốn xông lên xé xác Hứa Thanh Trí!Chính là nghĩ đến người đàn ông đứng bên cạnh, cô vẫn chọn nhẫn nhịn một chút vậy, cô ta ngẩng đầu, hai mắt rưng rưng lưng tròng nước mắt, yếu đuối đáng thương nhìn Bạc Cảnh Xuyên.Như vậy, rõ ràng là đang cầu xin sự thương hại của người đàn ông này mà thôi.“Ngài thấy chưa, đây là bạn của Thẩm Phồn Tinh, người ta hay nói nồi nào úp vung đó, cũng không phải thứ gì tốt đẹp cả!”Bạc Cảnh Xuyên khóe môi cong lên càng thêm rõ ràng, mắt đen sâu như đáy hồ, không có một chút ý cười.“Phải không?” Bạc Cảnh Xuyên mở miệng, cằm của anh cũng chưa động, mí mắt rũ xuống, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng liếc Lâm Phỉ Phỉ đang không ngừng gật đầu.“Cô nên cảm thấy may mắn vì được cô ấy đánh cô, bằng không hôm nay cô cũng không còn mạng mà rời khỏi chỗ này đâu.”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!