Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Chỉ Vì Hôn Em Mà Cúi Đầu


trước sau

“Em chỉ cần ngoan ngoãn ngồi ở đây là được.”Thẩm Phồn Tinh nhíu mày nhìn anh, anh đã xoay người rời đi, sau đó cầm ly nước và nắp đặt vài viên thuốc trên khay đi tới.“Em uống thuốc trước đi.”Thẩm Phồn Tinh cũng không từ chối, nhận lấy rồi uống dưới cái nhìn chăm chú của Bạc Cảnh Xuyên.“Rất ngoan.”Bạc Cảnh Xuyên hôm nay dường như rất thích đùa tóc cô, xoa xoa đỉnh đầu của cô, rồi mới xoay người rời đi.Thẩm Phồn Tinh nhìn thấy anh ngồi lại trên ghế, cầm lấy chén cháo trắng trên khay, dáng vẻ tao nhã lại đẹp mắt.Khắp nơi toát ra sự cao quý, ngay cả ăn một bữa cơm cũng phải như thế....đẹp trai không?Thẩm Phồn Tinh co chân ngồi trên sofa, hai tay chống lên đầu gối, lặng lẽ nhìn Bạc Cảnh Xuyên ăn.Bạc Cảnh Xuyên hờ hững ăn xong cháo, lấy khăn ăn bên cạnh lau lau khóe môi.“Anh chưa bao giờ cúi đầu sao?”Thẩm Phồn Tinh không nhịn được, đột nhiên hỏi như thế.Dù nghi thức khắt khe như thế nào, thì uống canh vẫn có thể cúi đầu mà.Bạc Cảnh Xuyên đặt khăn ăn sang một bên, cầm lấy ly nước uống một ngụm.Hơi suy nghĩ một lát, sau đó nhìn cô, cười nhạt nói:“Tôi chỉ cúi đầu trước mặt em.”“Cái gì?”Đôi mắt Thẩm Phồn Tinh vừa rồi còn thoáng buồn ngủ.Nhưng vẫn nhấc lên, nghi ngờ nhìn đàn ông đang đi về phía cô.Người đàn ông cúi người, chống hai tay lên hai bên người cô, nhốt cô giữa sofa và ngực anh.Thẩm Phồn Tinh ngẩng đầu lên, cơ thể không tự giác lùi về phía sau, tựa đầu lên sofa.Khuôn mặt điên đảo chúng sinh của Bạc Cảnh Xuyên lại càng ngày càng gần, cúi đầu hôn lên đôi môi lùi cũng không thể lùi nữa của cô.Một nụ hôn lướt qua, khi rời đi lại còn để lại âm thanh hôn môi.Thẩm Phồn Tinh đỏ mặt.“Đột nhiên anh....lại hôn tôi làm gì?”“Trả lời câu hỏi của em.”Thẩm Phồn Tinh cảm thấy đầu mình bởi vì sốt mà hỏng rồi?Sao cô lại cảm thấy mình không còn thông minh như trước thế?Cô vừa rồi hỏi anh....đều không cúi đầu sao?Vì sao anh đột nhiên hôn cô lại là đáp án?Thẩm Phồn Tinh vừa mới nhíu mày suy nghĩ, không bao lâu trên mặt lại xuất hiện sự kinh ngạc.Ngay sau đó là tim đập nhanh và ngượng

ngùng.“Hiểu rồi?” Bạc Cảnh Xuyên thấp giọng hỏi.Thẩm Phồn Tinh lắc đầu phủ nhận, “.....Không hiểu.”“Nói dối là bị trừng phạt.” Ngón tay thon dài của Bạc Cảnh Xuyên vuốt ve khóe môi cô, trong đôi mắt hiện lên ý cười.Nhớ tới cảnh anh đột nhiên hôn mình bởi vì nhìn thấu lời nói dối của cô tối qua, Thẩm Phồn Tinh quay đầu sang một bên.“Hôn môi mới chịu cúi đầu.”“Sai rồi.” Bạc Cảnh Xuyên thấp giọng nói, “Là chỉ vì hôn em mới cúi đầu.”Trong lòng Thẩm Phồn Tinh kinh hoàng, cô thầm cắn thành trong môi, cố gắng kìm nén sự rung động trong lòng mình.Hai má ửng đỏ, nóng như lửa đốt.Lúc này Bạc Cảnh Xuyên mới hài lòng đứng thẳng lên, ngồi trở lại ghế, cầm lấy tài liệu bắt đầu làm việc.Thẩm Phồn Tinh bị Bạc Canh Xuyên trêu chọc mất hết nửa ngày mới bình tĩnh lại.Người đàn ông này, quả thực quá đáng sợ rồi.Chỉ vóc dáng kia, khuôn mặt kia cũng đủ khiến bao trái tim phụ nữ rung động, càng không ngờ, anh còn có thể có nhiều chiêu mê hoặc lòng người như vậy.Thẩm Phồn Tinh bất giác câu khóe môi, không nhúc nhích nhìn chằm chằm Bạc Cảnh Xuyên làm việc.Đôi mắt Thẩm Phồn Tinh mở rồi lại nhắm, nhắm rồi lại mở, lặp đi lặp lại vài lần, cô thật sự rất buồn ngủ.Sau khoảng hai mươi phút như thế, Thẩm Phồn Tinh lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông, vẫn đang chỉnh sửa tài liệu.Cô thay đổi tư thế, đứng dậy khỏi sofa.Bạc Cảnh Xuyên cảm nhận được tiếng động, ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô cầm một ly nước, hai chân thẳng tắp thon thả đung đưa trước mặt, càng ngày càng gần.Sau đó đứng trước mặt anh, đưa ly nước cho anh.“Anh nên uống thuốc rồi.”


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!