Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Để Lại Dấu Ấn, Không Có Khả Năng!


trước sau

"Làm người phụ nữ của tôi, được không?"Bạc Cảnh Xuyên cọ nhẹ vào chóp mũi cô, giọng nói trầm thấp gợi cảm."Bạc Cảnh Xuyên...""Ừ?""Tôi đói.""Trốn tránh vấn đề."Thẩm Phồn Tinh gật đầu: "Đúng vậy, nếu như đồng ý nhanh quá thì có vẻ như tôi không dè dặt."Nghe vậy, Bạc Cảnh Xuyên khẽ nhếch môi: "Em đúng là biết cách hành hạ tôi. Nhưng mà... Tôi có thể hiểu đây là cách nói khác của sự đồng ý không?"Thẩm Phồn Tinh cũng cười, hai má ửng hồng trông hơi mờ mịt, mê ly."Tôi chưa nói đồng ý, anh nghĩ như vậy cũng được. Nhưng mà bây giờ đầu óc tôi rất choáng váng, có lẽ ngày mai ngủ dậy sẽ quên hết những chuyện xảy ra hôm nay."Bạc Cảnh Xuyên liếc mắt một cái: "Vậy có muốn tôi làm gì đó để em có thể nhớ kĩ không? Dù sao thì chuyện tôi lợi dụng em lúc khó khăn cũng không phải một hai lần."Một tia bối rồi hiện lên trong mắt cô: "Không được... Bây giờ tôi vẫn đang ốm!"Nhưng anh đã cúi xuống, chôn mặt ở cổ cô.Đôi môi ấm áp in lên da thịt cô, cảm giác tê dại truyền đến khiến Thẩm Phồn Tinh khẽ run lên."Đừng... Bạc Cảnh Xuyên! A..."Cô hốt hoảng kêu lên một tiếng.Một cơn đau nhói truyền đến từ xương quai xanh. Ngay sau đó, Bạc Cảnh Ngôn bình tĩnh buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô."Chứng cứ."Giọng nói của anh rất thản nhiên, mang theo một chút vui sướng."Anh lại như thế rồi."Thẩm Phồn Tinh thở dài một hơi: "Tôi còn chưa đồng ý..."Bạc Cảnh Xuyên từ trên giường đứng dậy: "Yên tâm, tôi có thể hiểu được. Từ lời nói của em tôi đã biết em đồng ý rồi.""...Anh không cảm thấy quá trình theo đuổi của mình rất ngắn sao? Tôi còn chưa nếm được cảm giác mình được theo đuổi...""Không sao, sau này em có thể trải qua mỗi ngày."Thẩm Phồn Tinh dừng lại, sau đó cong môi: "... Cũng được, nhưng anh phải nhờ, nắm tay, ôm, hôn môi, những thứ này

không nằm trong phạm vi theo đuổi."Bạc Cảnh Xuyên cười nhạt: "Không có khả năng!""..." Thẩm Phồn Tinh bất lực nhìn anh, nhưng đã bắt đầu buồn ngủ.Rõ ràng cô đã tiêu hao không ít sức lực.Thấy thế, Bạc Cảnh Xuyên cúi người kéo cô dậy, dựa vào tường."Từ từ, đừng ngủ, ăn gì đã rồi đi ngủ."Thẩm Phồn Tinh nâng mắt nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu.""Tôi xuống lầu lấy cho em."Bạc Cảnh Xuyên thu hồi giọng điệu trêu chọc vừa nãy, nhẹ nhàng và nghiêm túc.Thẩm Phồn Tinh cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp, cô nhìn theo bóng dáng anh dần dần rời khỏi phòng.Cô từ từ nhắm mắt lại.Vừa rồi cô đã đánh cược với chính mình...Một lát sau, Bạc Cảnh Xuyên bê một bá cháo vào, sau đó nhìn cô ăn từng chút từng chút một.Sau đó anh lấy thuốc cho cô uống."Ngủ đi."Thẩm Phồn Tinh lặng lẽ nhìn anh."Đừng lo, chờ em ngủ say tôi sẽ rời đi."Cô không có thời gian xem xét cảm xúc của anh lúc này. Nghe được câu bảo đảm của anh, cô khẽ nhắm mắt lại.Trong lúc hỗn loạn, cô mơ hồ cảm nhận được một hơi lạnh mềm mại ở giữa lông mày, hơi thở quen thuốc lưu lại trong mũi, bao trùm lấy cô.Một sự an tâm chưa từng có.Sau khi cô ngủ say, Bạc Cảnh Xuyên mới rời khỏi phòng.Đứng ở cửa, chiếc điện thoại mà anh ấn tắt không biết bao nhiêu lần lại rung lên.Điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến tiếng hét tê tâm liệt phế của Ân Duệ Tước."Alo! Anh Bạc, anh đang ở đâu thế? Chúng em ở Bích Hoàng chờ anh cả đêm!"


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!