Ngài Tiên Sinh, Hãy Kiềm Chế

Người Nào Thắng Thì Tôi Gọi Người Ấy Là Cha


trước sau

Trong phòng cao cấp của hộp đêm Bích Hoàng.Ân Duệ Tước, Lệ Đình Thâm và mấy người nữa đã đến từ sớm, xung quanh vô cùng náo nhiệt."Ân thiếu, đã bảy giờ rồi, sao chủ tịch Bạc vẫn chưa tới?"Ân Duệ Tước dựa vào sô pha, vẻ mặt thư thái, khóe miệng ngậm một điếu thuốc, giống như một tên công tử ăn chơi trác táng."Gấp gáp cái gì, sớm muộn cũng đến thôi, anh ấy phải nể mặt tôi chứ. Hơn nữa, các cậu đã thấy anh ấy thất hẹn bao giờ chưa?""Đúng là thế thật.""Nhưng mà ngày trước không có, không có nghĩa là bây giờ cũng không. Nghe nói mấy ngày nay anh ấy bận lắm."Vừa nghe thấy thế, Ân Duệ Tước nổi giận, đứng dậy khỏi ghế."Dù sao thì giờ cũng không có gì làm, không thì chúng ta đánh cược đi? Tôi cược anh Bạc của tôi sẽ tới, nếu ai cược tối nay anh ấy không tới mà thắng thì tôi gọi người đó là cha, được chưa?"Vừa nghe Ân Duệ Tước nói vậy, cả đám người không ai dám cược tối nay Bạc Cảnh Xuyên không đến.Ai cũng biết Bạc Cảnh Xuyên và Ân Duệ Tước có quan hệ rất tốt.Tất cả đều đặt theo Ân Duệ Tước.Thế nhưng đến cuối cùng, Lệ Đình Thâm- người ngồi bên cạnh không nói câu nào lại khẽ cong môi, ánh mắt lộ ra ý cười."Tôi cược hôm nay anh ấy không đến.""Mẹ kiếp, Lệ Đình Thâm, anh lại muốn đối nghịch với tôi đúng không?""..."Lệ Đình Thâm hơi nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy mê người.Anh ta dựa vào ghế, khói thuốc trong tay dần dần làm mờ đôi mắt sâu thẳm.Bảy rưỡi, Bạc Cảnh Xuyên dừng xe trước Thịnh Cảnh Trang Viên. Xe bỗng nhiên dừng lại, phát ra âm thanh chói tai.Anh vừa vào biệt thự, dì Trương đã ra đón, lo lắng nói."Tôi đã bảo Thẩm tiểu thư lên phòng khách nghỉ ngơi trước. Hình như cô ấy bị cảm rồi, vừa uống nước gừng xong."Thẩm Phồn Tinh vừa uống xong, đang đắp chăn bông kín mít. Mấy phút sau, mồ hôi bắt đầu rịn

ra trên chóp mũi cô.Bạc Cảnh Xuyên đứng ở bên cạnh giường, gương mặt tuấn tú lạnh lùng, đôi mắt đen nhìn không ra cảm xúc.Anh cởi cúc tay áo sơ mi, sau đó cúi người ngồi xuống bên giường.Giường hơi lún xuống, hơi thở trong thẻo lạnh lẽo mạnh mẽ lại gần chóp mũi cô.Đôi mắt cô nặng trĩu, nhưng vẫn yếu ớt mở mắt ra.Nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cạnh, cô thả lỏng hơn rất nhiều."Bạc Cảnh Xuyên..."Giọng nói khàn khàn, hơi thở cũng nóng hập!Bạc Cảnh Xuyên khẽ trả lời."Tôi đây."Đôi mắt hiện lên ý cười, nhưng vẫn có chút lạnh lùng."Em cảnh giác thật."Thẩm Phồn Tinh giật giật môi, bởi vì đang bị ốm nên tầm nhìn của cô hơi mơ hồ. Cô chớp mắt một cái, ánh nhìn dường như rõ ràng hơn.cô dần dần nhìn rõ đôi lông mày, đôi mắt sâu, chiếc mũi cao và đôi môi mong của người đàn ông...Ngũ quan tinh xảo, đó là một gương mặt điên đảo chúng sinh.Cảnh giác?Cho dù có muốn hay không thì sự cảnh giác đã trở thành một loại bản năng của cô."Có muốn uống nước không?Bạc Cảnh Xuyên hỏi nhưng tay đã cầm ly nước cạnh tủ lên.Thẩm Phồn Tinh chống người định ngồi dậy nhưng không có sức lực.Đang định nói..."Tôi không..."Câu nói đang dở của cô bị ngăn lại.Bạc Cảnh Ngôn dường như biết cô định từ chối, vừa thấy cô mở miệng thì anh ngửa đầu uống một ngụm nước, sau đó cúi người ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô.Thẩm Phồn Tinh sững sờ, hai mắt mở to, không giấu được vẻ kinh ngạc!


trước sau
Mua Vip Tắt Quảng Cáo
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!