Nếu Yêu Anh Là Sai, Em Nguyện Vì Anh Sai Cả Đời

Số Mệnh Ràng Buộc Phải Ở Bên Nhau


trước sau

Advertisement
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Đôi mắt nhắm chặt của Tiêu Hào hơi run một chút, rồi chậm rãi mở ra.
Một giây thấy Thời Ngọc Minh kia, trong nháy mắt nước mắt dâng lên: “Cô…”
Tiêu Hào và nhóc Dương tuổi không cách nhau mấy, hơn nữa đều là hai đứa bé khôn khéo hiểu chuyện, lại cũng giống nhau ở chỗ số mệnh trắc trở, lúc nghe được giọng nói yếu ớt của cậu bé gọi một tiếng “dì” kia, Thời Ngọc Minh cảm giác tim mình cũng bị bóp nghẹt một chút.
Cô cẩn thận ôm Tiêu Hào vào trong ngực, dùng ống tay áo lau đi nước trên khuôn mặt cậu bé, giọng ôn tồn dỗ dành: “Cô tới rồi đây, không phải sợ, được không?”
Tiêu Hào ở viện mồ côi ít lâu, tóc cũng đã dài ra một chút, bị nước làm ướt dính hết vào, dán lên trên mặt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn được Thời Ngọc Minh mới vừa lau khô rất nhanh lại bị nước mắt lã chã làm ướt.

Lúc này đã không phân rõ rốt cuộc là nước sông hay là nước mắt nữa rồi.
Sắc mặt đứa bé tái nhợt, so với lần đầu gặp đã gầy đi một vòng lớn, dưới mắt cũng có quầng thâm mệt mỏi,  Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.com | N h ảy hố*truyện hay,sớm đã không phải là đứa bé ngoan ngoãn đứng ở cửa bệnh viện chờ mẹ lúc ban đầu nữa.
Nụ cười trên mặt cậu bé biến mất.
Tinh thần phấn chấn, sức sống của cậu bé cũng theo việc mẹ mình rời đi mà biến mất hầu như không còn.
Hoặc giả có liên quan đến việc cô cũng là một người mẹ,
Thời Ngọc Minh cảm thấy đau lòng khôn nguôi, ôm chặt cậu bé, nhỏ giọng trò chuyện cùng cậu bé: “Cô đưa cháu đi thay bộ quần áo mới được không? Trên người ướt nhẹp dễ bị cảm lắm.”
Ánh mắt của Tiêu Hào giật giật, từ trên người cô dần dần chuyển đi, nhìn về phía con sông nhỏ cách đó không xa kia, sau đó chợt vùi đầu vào trong ngực cô, giống như là một con đà điểu nhỏ bị hoảng sợ: “Cô, cháu không muốn gặp người khác, ta không muốn thấy bọn họ.”
“Được được được, đừng khóc nào.

Vậy chỉ có cô với cháu thôi nhé, được không?”

Đến khi người cũng đã đi hết, Thời Ngọc Minh mới vỗ đầu cậu bé nhè nhẹ một cái: “Tiêu Hào đang khóc sao?”
Tiêu Hào đem mặt chôn ở trong ngực như cũ cô, lắc đầu một cái: “Không có, mẹ nói cho cháu, con trai phải kiên cường.”
“Thật ra thì, thi thoảng không kiên cường cũng được mà.”

Tiêu Hào chậm rãi ngẩng đầu lên từ trong ngực cô: “Có thật không?”
Thời Ngọc Minh gật đầu: “Thật chứ.

Cháu nghĩ xem, con người sinh ra đã có hỉ nộ ái ố, vui vẻ thì cười, thương tâm thì khóc.

Đây là quyền lợi của mỗi một con người.

Mẹ muốn cháu kiên cường là bởi vì mẹ thấy cháu khóc mẹ cháu sẽ rất buồn.

Tiêu Hào cũng không muốn để cho mẹ mình buồn, có đúng hay không?”
Dưới sự trấn an của Thời Ngọc Minh, tâm trạng của Tiêu Hào ổn định ít nhiều: “…Mẹ đã bỏ cháu đi rồi.

Cô ơi sau này cháu sẽ là một đứa bé không có mẹ.”
“Sẽ không đâu.

Mẹ cháu nhất định đang dõi theo cháu ở một hành tinh khác đấy.”
“Một hành tinh khác?”
“Đúng, cháu nên biết là, Trái đất chẳng qua là một hành tinh nhỏ bé trong vũ trụ mà thôi.

Trừ Trái đất ra còn rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều những hành tinh khác.

Mẹ cháu chẳng qua là rời khỏi Trái đất để đến những hành tinh khác mà thôi.”

“Vậy… Mẹ ở hành tinh nào ạ?”
“Ở hành tinh lớn nhất, sáng nhất trên kia.

Buổi tối cô sẽ dẫn cháu đi xem, có được không?”
“Được ạ!” Mắt của Tiêu Hào sáng rực lên: “Cô, cháu có thể đến hành tinh đó tìm mẹ được không ạ?”
“Bây giờ tạm thời vẫn chưa được.” Thời Ngọc Minh nói: “Có điều bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển nhanh như vậy, nói không chừng sau này sẽ phát minh ra phi thuyền vũ trụ rồi.”
Tiêu Hào cắn môi, gần như là gào thét nói: “Nhất định sẽ có! Chờ khi đó, cháu sẽ lái phi thuyền vũ trụ đi tìm mẹ.”
“Được, vậy lúc cháu đi nhớ gọi cô.”
“Cô cũng phải đi sao?”
“Ừ.

Bố của cô cũng đến hành tinh đó rồi, cô cũng rất nhớ, rất nhớ ông ấy.”
Ánh mắt Tiêu Hào nhìn cô rất nhanh trở nên nhu hòa, tay nhỏ bé vỗ lên một cái ở mu bàn tay cô, hết sức hiểu chuyện, an ủi: “Được, lúc cháu đi nhất định kêu cô theo, chúng ta cùng đi.”
Thời Ngọc Minh hơi nở nụ cười: “Được.”
@
“Đã gây phiền cho cô rồi.” Tiêu Hào rũ cái đầu nhỏ, hết sức áy náy: “Nhưng mà cháu cũng buồn bã làm, ngày nào cháu cũng nhớ mẹ hết.

Nhưng cháu biết, mẹ không về được.”
Thời Ngọc Minh ôm chặt cậu bé, nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu cậu bé một cái: “Tiêu Hào, mẹ cháu cũng không bỏ cháu được.

Nhưng mẹ cháu cũng không thể nào nhìn cháu khổ sở buồn bã như vậy được.


Cho nên, cháu phải cố gắng vui vẻ sống, như vậy, mẹ cháu thấy được cũng sẽ cảm thấy an lòng.

Mẹ cháu sẽ ở hành

Advertisement
tinh xa xôi kia chờ cháu đi tìm.”
“Cô ơi, cháu buồn ngủ…”
Ở trong ngực người quen, Tiêu Hào rốt cuộc buông xuống phòng bị toàn thân, mấy ngày nay cậu bé đã gầy hẳn đi, mệt mỏi không chịu nổi, lúc này yên tâm, cơn buồn ngủ tấn công tới, đã sắp không nhịn được.
Thời Ngọc Minh ôm cậu bé vào lòng xoa xoa: “Buồn ngủ thì đi ngủ, cô ôm cho cháu ngủ nhé.”
Cậu bé trong ngực lạnh như băng dần dần có chút hơi ấm, hô hấp cũng dần dần bình ổn.
“Lời nói dối có thiện ý, có lúc mới là phương thức giải quyết thích đáng nhất.”
Thời Ngọc Minh ngẩng đầu một cái, phát hiện không biết lúc nào tiên sinh đã tới.
Anh ta đứng ở sau lưng cô, thân thể cao lớn giúp cô ngăn trở gió mạnh vùng ngoại ô.
Gần đây anh ta hình như rất thích màu đen, mặc cả người một thân quần áo đen thui.
“Tiên sinh, anh đến đây lúc nào?”
“Được một lúc.” Tiên sinh nghiêng người qua: “Để anh ôm giúp cho một chút.

Trẻ con ở tuổi này đã có sức nặng rồi, em nghỉ một lát đi.”
Cánh tay Thời Ngọc Minh đã tê dại rồi, nhưng cô có chút bận tâm sẽ đánh thức Tiêu Hào khó khăn lắm mới ngủ được.
Nhưng tư thế ôm trẻ con của tiên sinh rõ ràng rất thành thạo, thời điểm nhận lấy Tiêu Hào từ trong ngực cô, động tác êm ái trước đó chưa từng có.
Anh ta chỉ có thể dùng cánh tay phải, cánh tay trái vô lực rũ xuống như cũ, nhưng dù chỉ một cánh tay nhưng cũng ôm hết sức dễ dàng cùng vững vàng.
Nhìn Tiêu Hào ngay ngắn nằm ở trong ngực hắn, một mực ngủ ngoan, Thời Ngọc Minh mới yên tâm, vẫy vẫy cánh tay đau nhức.
“Tiên sinh xe của anh đâu?” Thời Ngọc Minh nói: “Gần đây làm sao đột nhiên thích đi xe gắn máy rồi?”
Phong Đình Quân cười khẽ: “Đều bán hết rồi, chúng ta đã sắp rời đi, thừa dịp còn sớm xử lý xong những thứ này, chờ chuyện của em bên này giải quyết xong thì chúng ta sẽ đi ngay lập tức.”
“Chẳng trách gần đây anh thật giống như biến thành một người khác vậy.”
“Có không?”
Thời Ngọc Minh gật đầu một cái: “So với lúc em mới quen, chân thực hơn nhiều.”
Phong Đình Quân suy ngẫm một lần lời của cô: “…Chân thực?”
“Đúng.” Thời Ngọc Minh cười một tiếng: “Lúc em mới quen anh, cảm thấy anh là một vị thần không gì không thể.


Anh luôn có thể ở ngay lúc em cần nhất trợ giúp em, giống như là thiên thần vậy.

Sau đó, em biết thân phận của anh, loại cảm giác này rất thần kỳ, giống như là thiên thần đi tới bên người em, biến thành một con người bằng da bằng thịt, hơn nữa còn là một người em rất quen thuộc, một chút không thân thiết cũng không có.” Nhảy hố truyện nhanh nhất tại N hayh o.

com | Nhảy*hố
Nụ cười của Phong Đình Quân có chút mất tự nhiên: “Rất quen thuộc sao? Vậy đại khái là chúng ta gặp nhau trễ, số mệnh ràng buộc chúng ta phải ở bên nhau.”
Thời Ngọc Minh thế nhưng lắc đầu: “Không phải là bởi vì cái này, trước kia em cũng cho là như vậy, nhưng mãi cho đến khi anh bị thương ở cánh tay em mới rốt cục nghĩ tới, anh so với một người thật cũng không có quá nhiều khác biệt.

Thậm chí, hai người khá là giống nhau…”
“… Ai?”
Thời Ngọc Minh rạng rỡ cười một cái: “Phong Đình Quân.

Gần đây em thường hay nằm mơ.

Nằm mơ thấy những chuyện đã xảy ra trước kia giữa em và anh ta.

Anh có mấy câu nói, thần thái, cách làm, cũng rất tương tự với anh ta.

Dĩ nhiên, em đang nói là anh ta khi chưa gặp biến cố làm cho thay đổi.

Em gần đây cũng đang hồi tưởng, có thể là sự kiện kia là đả kích quá lớn đối với anh ta, cho nên mới khiến cho tính cách anh ta đại biến.

Từ một người vốn là ôn nhu bao dung, trở nên một người toàn thân chỉ là oán hận.”.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện